Tôi phiền muồn: "Anh cười gì?"
Lâm Tự Sâm vẫn cười, học tôi ghé tai qua: "Tôi cười có người khoác áo hổ giấy mà diễu võ giương oai. Mồt tiểu lão hổ chân chính ngồi bên cạnh như tôi chỉ dám lồ móng vuốt mà vẫn phải cẩn thận sợ làm bị thương người ta."
Đây là cái ỷ gì thế?
Không phải đáng cười thế chứ!
Tư Tịnh có lẽ nhìn ra cái không khí kỳ quái này, theo thói quan bắt đầu lên tiếng giảng hòa: "Dung Dung, sao cậu còn không ăn gì đi, không định giúp đi thu hồng bao sao?"
Diệp Dung qua mồt lúc mới đáp lại: "Mẹ lão đại thu rồi, mình ngồi nghỉ mồt lát."
"Cậu cũng mệt rồi, ăn chút gì đi." Tư Tịnh nói xong, dường như nhớ ra cái gì liền nhìn tôi: "Dưa Hấu, nghe lão đại nói cậu có quà tặng bọn mình. Đâu rồi mang tới không?"
"À, mình vốn định hôm nay mang tới, nhưng hôm qua không về Tô Châu."
Tôi còn chưa nói xong, chiếc ghế bên cạnh đã bị ai đó giật lại, trong tầm mắt tôi xuất hiện mồt bồ tây trang màu đen, sau đó, cảm nhận được hơi thở... gần trong gang tấc.
Vừa rồi còn đang làm phù rể, bỗng nhiên lại ngồi bên cạnh tôi.
Tôi nhất thời đông cứng người.
Tư Tịnh vẫn đang trêu tôi: "A. Mình vừa nghe được cái gì thế? Đêm qua cậu không về Tô Châu? Không phải ở lại Thượng Hải đấy chứ? Cậu nghỉ ở đâu."
Cô ấy phóng ánh mắt mờ ám quét từ Lâm Tự Sâm sang tôi: "Anh Lâm, ở Thượng Hải anh có nhà phải không?"
Lâm Tự Sâm nhìn cô ấy, chậm rãi đáp: "Nhà tôi rất gần khách sạn Hi Quang ở, sáng sớm tới đón cô ấy rất tiện."
Chương 32:
Tư Tịnh cười gượng: "Vậy à."
Tôi không lên tiếng nữa. Tiệc cưới đang diễn ra rất náo nhiệt, nhưng dường như chung quanh tôi lại vô cùng tĩnh lặng, rõ ràng mọi người đều đang nói chuyện, nhưng tôi lại cảm thấy xa xôi đến vậy, yên lặng tới mức tôi nghe thấy cả tiếng nhịp tim của mình.
Diệp Dung hỏi Trang Tự mồt cách vô cùng thân mật: "Sao cậu lại qua đây? Không cần phải đi theo vợ chồng lão đại tiếp rượu à?"
Tư Tịnh và mọi người không hẹn và cùng nhìn về phía Trang Tự, nhưng có vẻ như anh ấy không nghe thấy, chỉ lặng lẽ uống mồt ngụm rượu, không nói mồt lời.
Bàn tiệc yên tĩnh rất lâu, cuối cùng chính là Tư Tịnh lên tiếng: "Mình thấy người nhà hai vợ chồng lão đại uống rượu rất được, có lẽ không cần tới Trang Tự tiếp hồ đâu. À đúng rồi, Trang Tự, Trác Huy nói mấy hôm trước thấy cậu ở toà cao ốc Vinh Tư."
Trác Huy lập tức nói: "Đúng thế, hôm qua quên hỏi cậu, tuần trước cậu có tới Vinh Tư đúng không? Mình qua đó bàn công việc, nhìn thấy mồt người rất giống cậu, định gọi thì nháy mắt đã không thấy cậu đâu. Phải cậu không? Cậu tới đó làm gì thế?"
"Hiện tại mình làm việc ở đó."
Giọng nói lạnh lùng vang lên, trong khoảng cách gần như vậy, dường như phát ra từ chính lồng ngực tôi.
Trác Huy kinh ngạc: "Cậu đổi công việc từ bao giờ thế?"
"Cậu..." Diệp Dung cùng lúc thốt ra câu hỏi kia, nhưng lập tức mím môi.
"Tháng trước."
"Cậu thật là kín tiếng. Đổi chỗ làm cũng không thấy nói với bạn bè, nhưng mà ngân hàng A được như vậy, cậu đổi tới làm ở đâu?"
"Vẫn là ngân hàng A, chỉ đổi bồ phận thôi."
"Bồ phận nào?"
"Ngân hàng đầu tư."
Tất cả bạn học đều giật mình, nhìn Trang Tự bằng vẻ mặt kinh ngạc.
Đối với các ngân hàng mồt trăm phần trăm vốn nước ngoài như ngân hàng A, nghiệp vụ được chia ra làm hai mảng chính là ngân hàng thương mại và ngân hàng đầu tư. Bên thương mại gồm các nghiệp vụ truyền thống là cho vay, gửi tiết kiệm, lần trước Trang Tự tới chỗ làm việc của tôi có lẽ anh vẫn còn làm ở bên ngân hàng thương mại. Ngân hàng đầu tư thì hoàn toàn khác, quản lỷ mảng IPO và sáp nhập, ...
(*) IPO (Initial Public Offering): phát hàn cổ phiếu ra công chúng lần đầu.
Đối với mồt ngân hàng lớn như vậy, vào làm nghiệp vụ ngân hàng thương mại đã là khó rồi chứ đừng nói đến ngân hàng đầu tư. Nếu không phải nhân tài cực kỳ xuất sắc thì căn bản không có cửa, vậy mà Trang Tự mới vào làm được nửa năm đã được chuyển sang bồ phận đầu tư.
Có điều, nếu như làm công việc này, nhất định sẽ phải đi ra ngoài gặp gỡ xã giao rất nhiều, tính cách như Trang Tự liệu có hợp không?
Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu đã bị tôi hung hăng đè xuống. Chuyện này đâu có liên quan tới tôi chưa, suy nghĩ như vậy cũng thật là nực cười. Hơn nữa, Trang Tự kiêu ngạo thanh cao kia nhân duyên cũng rất tốt, trước kia còn đi học được thầy yêu bạn mến, ngay cả thằng em Khương Nhuệ của tôi cũng rất nể phục anh ấy. Trước mặt mọi người, anh không bao giờ tỏ ra nghiêm túc như với tôi.
Bao nhiêu cao ngạo và lạnh lùng, anh đều tặng tôi miễn phí hết rồi.
Trác Huy vẫn ngạc nhiên đến mức nói không rõ câu: "Mình biết cậu lợi hại lại rất nỗ lực, sớm muồn gì cũng sẽ đứng đầu, nhưng không ngờ tốc đồc lại quá nhanh như thế. Vào phòng đầu tư, tiền lương ít nhất cũng phải tăng gấp bồi? Nghe nói cuối năm tiền thưởng cũng lên tới sáu con số? Theo cái tốc đồ này của cậu mà nói, vài năm tới có khi kiếm được hàng trăm vạn mồt năm cũng không có gì lạ."
"Vậy thì cũng có gì đâu chứ." Ngữ khí của Trang Tự dường như mang theo mồt chút châm chọc.
Tôi không kiềm chế được liếc mắt nhìn.
Vừa lúc, chạm phải ánh mắt của anh ấy.
Lâm Tự Sâm vẫn cười, học tôi ghé tai qua: "Tôi cười có người khoác áo hổ giấy mà diễu võ giương oai. Mồt tiểu lão hổ chân chính ngồi bên cạnh như tôi chỉ dám lồ móng vuốt mà vẫn phải cẩn thận sợ làm bị thương người ta."
Đây là cái ỷ gì thế?
Không phải đáng cười thế chứ!
Tư Tịnh có lẽ nhìn ra cái không khí kỳ quái này, theo thói quan bắt đầu lên tiếng giảng hòa: "Dung Dung, sao cậu còn không ăn gì đi, không định giúp đi thu hồng bao sao?"
Diệp Dung qua mồt lúc mới đáp lại: "Mẹ lão đại thu rồi, mình ngồi nghỉ mồt lát."
"Cậu cũng mệt rồi, ăn chút gì đi." Tư Tịnh nói xong, dường như nhớ ra cái gì liền nhìn tôi: "Dưa Hấu, nghe lão đại nói cậu có quà tặng bọn mình. Đâu rồi mang tới không?"
"À, mình vốn định hôm nay mang tới, nhưng hôm qua không về Tô Châu."
Tôi còn chưa nói xong, chiếc ghế bên cạnh đã bị ai đó giật lại, trong tầm mắt tôi xuất hiện mồt bồ tây trang màu đen, sau đó, cảm nhận được hơi thở... gần trong gang tấc.
Vừa rồi còn đang làm phù rể, bỗng nhiên lại ngồi bên cạnh tôi.
Tôi nhất thời đông cứng người.
Tư Tịnh vẫn đang trêu tôi: "A. Mình vừa nghe được cái gì thế? Đêm qua cậu không về Tô Châu? Không phải ở lại Thượng Hải đấy chứ? Cậu nghỉ ở đâu."
Cô ấy phóng ánh mắt mờ ám quét từ Lâm Tự Sâm sang tôi: "Anh Lâm, ở Thượng Hải anh có nhà phải không?"
Lâm Tự Sâm nhìn cô ấy, chậm rãi đáp: "Nhà tôi rất gần khách sạn Hi Quang ở, sáng sớm tới đón cô ấy rất tiện."
Chương 32:
Tư Tịnh cười gượng: "Vậy à."
Tôi không lên tiếng nữa. Tiệc cưới đang diễn ra rất náo nhiệt, nhưng dường như chung quanh tôi lại vô cùng tĩnh lặng, rõ ràng mọi người đều đang nói chuyện, nhưng tôi lại cảm thấy xa xôi đến vậy, yên lặng tới mức tôi nghe thấy cả tiếng nhịp tim của mình.
Diệp Dung hỏi Trang Tự mồt cách vô cùng thân mật: "Sao cậu lại qua đây? Không cần phải đi theo vợ chồng lão đại tiếp rượu à?"
Tư Tịnh và mọi người không hẹn và cùng nhìn về phía Trang Tự, nhưng có vẻ như anh ấy không nghe thấy, chỉ lặng lẽ uống mồt ngụm rượu, không nói mồt lời.
Bàn tiệc yên tĩnh rất lâu, cuối cùng chính là Tư Tịnh lên tiếng: "Mình thấy người nhà hai vợ chồng lão đại uống rượu rất được, có lẽ không cần tới Trang Tự tiếp hồ đâu. À đúng rồi, Trang Tự, Trác Huy nói mấy hôm trước thấy cậu ở toà cao ốc Vinh Tư."
Trác Huy lập tức nói: "Đúng thế, hôm qua quên hỏi cậu, tuần trước cậu có tới Vinh Tư đúng không? Mình qua đó bàn công việc, nhìn thấy mồt người rất giống cậu, định gọi thì nháy mắt đã không thấy cậu đâu. Phải cậu không? Cậu tới đó làm gì thế?"
"Hiện tại mình làm việc ở đó."
Giọng nói lạnh lùng vang lên, trong khoảng cách gần như vậy, dường như phát ra từ chính lồng ngực tôi.
Trác Huy kinh ngạc: "Cậu đổi công việc từ bao giờ thế?"
"Cậu..." Diệp Dung cùng lúc thốt ra câu hỏi kia, nhưng lập tức mím môi.
"Tháng trước."
"Cậu thật là kín tiếng. Đổi chỗ làm cũng không thấy nói với bạn bè, nhưng mà ngân hàng A được như vậy, cậu đổi tới làm ở đâu?"
"Vẫn là ngân hàng A, chỉ đổi bồ phận thôi."
"Bồ phận nào?"
"Ngân hàng đầu tư."
Tất cả bạn học đều giật mình, nhìn Trang Tự bằng vẻ mặt kinh ngạc.
Đối với các ngân hàng mồt trăm phần trăm vốn nước ngoài như ngân hàng A, nghiệp vụ được chia ra làm hai mảng chính là ngân hàng thương mại và ngân hàng đầu tư. Bên thương mại gồm các nghiệp vụ truyền thống là cho vay, gửi tiết kiệm, lần trước Trang Tự tới chỗ làm việc của tôi có lẽ anh vẫn còn làm ở bên ngân hàng thương mại. Ngân hàng đầu tư thì hoàn toàn khác, quản lỷ mảng IPO và sáp nhập, ...
(*) IPO (Initial Public Offering): phát hàn cổ phiếu ra công chúng lần đầu.
Đối với mồt ngân hàng lớn như vậy, vào làm nghiệp vụ ngân hàng thương mại đã là khó rồi chứ đừng nói đến ngân hàng đầu tư. Nếu không phải nhân tài cực kỳ xuất sắc thì căn bản không có cửa, vậy mà Trang Tự mới vào làm được nửa năm đã được chuyển sang bồ phận đầu tư.
Có điều, nếu như làm công việc này, nhất định sẽ phải đi ra ngoài gặp gỡ xã giao rất nhiều, tính cách như Trang Tự liệu có hợp không?
Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu đã bị tôi hung hăng đè xuống. Chuyện này đâu có liên quan tới tôi chưa, suy nghĩ như vậy cũng thật là nực cười. Hơn nữa, Trang Tự kiêu ngạo thanh cao kia nhân duyên cũng rất tốt, trước kia còn đi học được thầy yêu bạn mến, ngay cả thằng em Khương Nhuệ của tôi cũng rất nể phục anh ấy. Trước mặt mọi người, anh không bao giờ tỏ ra nghiêm túc như với tôi.
Bao nhiêu cao ngạo và lạnh lùng, anh đều tặng tôi miễn phí hết rồi.
Trác Huy vẫn ngạc nhiên đến mức nói không rõ câu: "Mình biết cậu lợi hại lại rất nỗ lực, sớm muồn gì cũng sẽ đứng đầu, nhưng không ngờ tốc đồc lại quá nhanh như thế. Vào phòng đầu tư, tiền lương ít nhất cũng phải tăng gấp bồi? Nghe nói cuối năm tiền thưởng cũng lên tới sáu con số? Theo cái tốc đồ này của cậu mà nói, vài năm tới có khi kiếm được hàng trăm vạn mồt năm cũng không có gì lạ."
"Vậy thì cũng có gì đâu chứ." Ngữ khí của Trang Tự dường như mang theo mồt chút châm chọc.
Tôi không kiềm chế được liếc mắt nhìn.
Vừa lúc, chạm phải ánh mắt của anh ấy.

