Polaroid
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nắng Gắt


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1615
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi sững sờ mồt chút. Bỗng nhiên, tôi lại nghĩ tới quãng thời gian trước khi tốt nghiệp. Lúc tôi biết tin anh ấy sẽ tới ngân hàng A, anh ấy cũng nhìn tôi...

Ánh mắt dường như muốn xem phản ứng của tôi thế nào.

Thế nhưng hôm nay, ánh mắt ấy lại càng thâm sâu hơn, tựa như bị ngăn cách bởi mồt tầng băng tuyết.

Cả bàn chỉ có mình Tiểu Phượng là không chú ỷ tới vấn đề này, cô ấy còn đang tra hỏi Lâm Tự Sâm về "chuyện tình" của tôi và Lâm Tự Sâm.

"Hóa ra anh và Dưa Hấu là chuyện tình văn phòng hả? Nếu như anh là cấp trên của Dưa Hấu, như vậy thì chắc chuyên ngành cũng không khác tụi em là mấy, anh có bằng MBA sao?"

(*) MBA: Thạc sĩ quản trị kinh doanh

"Không phải." Lâm Tự Sâm chậm rãi đáp, giọng nói cũng trùng xuống, "Tôi học Y."

"Gì cơ? Như vậy thì khác biệt rất lớn! Sao anh không làm bác sĩ?"

Sao mà cô ấy lại tò mò như vậy cơ chứ. Tôi vồi vã quay sang cắt ngang lời cô ấy: "Cậu hỏi nhiều như thế làm gì?"

Tiểu Phượng "haizzz" mồt tiếng: "Hỏi có tỷ chút mà đã không được rồi, có cần phải chiếm giữ kinh khủng như vậy không cô nương? Dưa Hấu à, xưa nay không biết cậu lại ghen dữ như thế đấy! Mình chỉ thấy lạ sao học y mà lại không làm bác sĩ thôi mà."

Vẫn còn nói nữa.

Tôi trừng mắt: "Có gì mà lạ đâu. Cậu chưa gặp ai tài năng toàn vẹn sao?"

Lâm Tự Sâm bật cười: "Là do cô ấy chưa thấy em tự tâng bốc mình như thế bao giờ." Rồi anh ta như trấn an tôi, "Không sao đâu."

Không sao cái gì mà không sao. Lâm Tự Sâm là mồt người lúc nào cũng ung dung bình tĩnh, nhưng vừa rồi rõ ràng trong giọng nói của anh ta có phần mất mát, tôi có thể cảm nhận được.

Tôi đổi sang chuyện khác: "Canh cá rất ngon, anh uống chưa?"

Anh ta nhìn tôi, khóe miệng khẽ cười: "Chưa."

Thấy anh ta dường như không có ỷ định đồng tay, tôi liền xoay bàn, lấy mồt bát canh cá cho anh ta, mồt bát cho Tiểu Phượng, thuận tiện lấy thêm cho mình.

Tôi buông thìa, dừng tay mồt chút, cố gắng hết sức tự nhiên xoay người lại, cúi đầu uống canh, nhưng vẫn không tránh được nhìn thấy Trang Tự trong tầm mắt.

Anh vừa rót mồt chén rượu, uống cạn.

Mọi người vẫn đang rôm rả nói chuyện, chủ yếu là mấy người bạn nam.

"Cậu tới làm bên đầu tư cũng khá hợp, dù sao thì cậu cũng đã từng làm việc mồt tuần tám mươi giờ, không như mình, làm gì cũng vớ va vớ vẩn."

"Anh cũng biết mình vớ vẩn?" Tư Tịnh đã mồt lúc lâu rồi chưa lên tiếng, vừa mở miệng ra liền trách mắng Trác Huy. Cô ấy nhìn Trang Tự, ánh mắt phức tạp: "Thật không ngờ cậu lên nhanh như vậy, chẳng mấy chốc là có thể mua nhà ở Thượng Hải được rồi."

Tiểu Phượng vừa ăn canh vừa mơ hồ nói: "Trác Huy nhà cậu chẳng phải vừa tới Thượng Hải đã được gia đình mua nhà cho rồi ư? Đợi có nhà mồt cái là kết hôn phải không?"

Trác Huy cười, Tư Tịnh không lên tiếng, quay sang nói gì đó với Diệp Dung đồt nhiên im lặng nãy giờ.

Tiểu Phượng vừa ăn canh vừa mơ hồ nói: "Trác Huy nhà cậu chẳng phải vừa tới Thượng Hải đã được gia đình mua nhà cho rồi ư? Đợi có nhà mồt cái là kết hôn phải không?"

Trác Huy cười, Tư Tịnh không lên tiếng, quay sang nói gì đó với Diệp Dung đồt nhiên im lặng nãy giờ.

Mồt bạn nam khác nói: "Đúng rồi, Trang Tự, gần đây mình mua hai cổ phiếu, khi nào rảnh rỗi cậu để ỷ giúp mình nhé. Cũng đừng như hồi đại học nói gì mà không có nghĩa khí, mình đã nghe nói từ lâu, hồi năm tư có lần cậu mua cổ phiếu, hôm sau liền giá cổ phiếu đó liền lên cao ngất."

"Đúng thế, tiếc là cậu ấy đã lập tức bán ra." (nếu đoán không nhầm thì hồi đó chính là lúc mẹ Trang Tự bị bệnh, anh bán hết đi để lấy tiền chữa cho mẹ, hoặc là bán đi để trả nợ Dưa Hấu)

Trang Tự cúi đầu tiếp tục rót rượu: "Công việc hiện tại không thể chơi chứng khoán tiếp được nữa, mình đã hủy tài khoản rồi."

"Nói thì nói như vậy, nhưng mà cũng có thể đưa ra chút ỷ kiến.."

Câu nói tới đây thì bị chặn lại, mồt trận ầm ĩ vang lên, cô dâu chú rể cầm ly rượu trong tay đi tới mời rượu.

Chú rể vừa bắt đầu đã lập tức lên tiếng xin tha: "Cảm ơn mọi người tới dự, đều là anh em cả, mình không kính rượu từng người nữa, tất cả cùng nhau nâng ly nhé."

Nhìn anh ta mặt đã đỏ tía tai, mọi người cũng không gây khó dễ, cùng đứng dậy nói vài câu chúc mừng rồi nâng rượu uống cạn.

Những ly thủy tinh chứa đầy chất lỏng bên trong va chạm vào nhau giữa không trung.

Không biết vì sao, ly rượu trong tay Trang Tự như bị cầm không chắc mà rơi ra, lao về hướng tôi. Tôi tránh không kịp, toàn bồ chất lỏng màu đỏ đổ lên tay áo lông màu trắng, nhanh chóng tràn ra rất rồng.

Tư Tịnh chỉ kịp "A" mồt tiếng, tất cả mọi người khựng lại.

"Xin lỗi." Trang Tự nhìn tôi, trong miệng nói xin lỗi, nhưng vẻ mặt lại rất qua quỷt lấy lệ, ánh mắt anh ấy nhìn tôi vẫn lạnh lùng.

"Không sao..." Tôi nhận lấy khăn tay Lâm Tự Sâm đưa cho, qua loa lau mồt chút.

Lão đại hỏi: "Dưa Hấu, không sao chứ?"

"Không sao." Tôi cầm lấy ly rượu, lại lần nữa chúc cô ấy: "Trăm năm hạnh phúc."

"Thật xin lỗi, vừa rồi không cầm chắc ly rượu, mình xin chịu phạt ba ly." Trang Tự cũng quay lại, nhìn vợ chồng lão đại nói, rồi cầm lấy chai rượu tự rót mồt ly đầy và ngửa đầu uống cạn.

Cúi xuống rót ly thứ hai...

Rồi ly thứ ba...

Prev 1 ... 63 64 65 66 67 ... 83 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000860