Chẳng phải có câu "nói gì đến nấy" sao, tôi bên đây vừa mới nói dối, bên kia liền ứng nghiệm, không đợi tôi cất điện thoại, Thọ kinh đã hùng hổ đi tới cửa phòng chúng tôi, đi tới trước bàn tôi, cô ta ném một chồng giấy lên bàn: "Tiểu Lý, giấy tờ ban sáng này có phải do cô làm hay không?"
Lòng tôi ai thán một tiếng, lại tới nữa, cái cô này, có phiền không vậy, cứ muốn diễn cái tiết mục lấy việc công báo thù riêng này miết, tôi không biết làm như thế với cô ta thì có gì tốt, cứ coi như Ứng Nhan có hảo cảm với tôi đi, thì gây sức ép tôi cũng chả bổ béo gì, chẳng lẽ như thế có thể khiến Ứng Nhan yêu cô ta sao, chỉ số EQ của cô ta chẳng bằng được chỉ số IQ, bình thường trong công việc Thọ kinh vẫn là người khéo léo, nhanh nhẹn, hiệu quả mà.
Vận khí Thọ Phương Phương thật quá xấu, bên này cô ta phát cáu, bên kia một bóng người tây phục cặp da đi vào cửa phòng chúng tôi, không cần đến gần đã biết, đấy là dấu hiệu của Ứng Nhan, Ứng Nhan trong công ty chúng tôi là hình tượng tinh anh vạn năm không suy suyển, xuân hạ thu đông chẳng hề thay đổi, hè thì lột áo khoác ngoài, đông thì lôi ra mặc vào.
Tôi tới bây giờ vẫn không biết Ứng Nhan có gì tốt mà khiến Thọ Phương Phương u mê bất chấp tình thâm như biển, chẳng lẽ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn trong truyền thuyết sao? Bất quá, chứng kiến cảnh này, bản thân tôi đã rõ nguyên nhân vì sao Ứng Nhan tránh không kịp Thọ Phương Phương, cô gái này vận khí thật cũng chẳng khá khẩm hơn tôi là bao, mỗi lần bắt nạt tôi đều vừa hay bị Ứng Nhan bắt gặp, ấn tượng tồi tệ cứ thế thâm căn cố đế trong lòng Ứng Nhan luôn.
Tôi mắt nhìn Ứng Nhan càng lúc càng gần, có thiện ý muốn vuốt chút giận của Thọ Phương Phương: "Quản lý Thọ, cái này không phải tôi làm, buổi sáng, là Ứng kinh..."
Nghe thấy tôi đề cập tới Ứng Nhan, Thọ Phương Phương lại càng mắt hạnh trừng lớn lông mày dựng ngược, không đợi tôi nói hết đã một lời ngắt ngang: "Không phải cô thì là ai? Chính cô nhìn người kí đơn đi, ghi tên ai?"
"Quản lý Thọ, chuyện gì thế?" Giọng nói công thức hóa của Ứng Nhan có thể so với gió ngàn, Thọ Phương Phương vốn đang phun nước miếng phì phì lập tức á khẩu, tôi lặng lẽ cúi đầu, aiz, đại tỷ, tôi thật có tâm thánh mẫu, muốn nhắc nhở cô mà.
Đại khái là Thọ Phương Phương nhìn thấy tên tôi trên giấy tờ, tuy rằng giận cá chém thớt với tình địch hơi bị tiểu nhân nhưng vẫn làm, giờ thấy lời Ứng Nhan rất có ý bênh vực tôi, lòng cô ta phỏng chừng thay đổi triệt để, biểu cảm trên mặt cô ta bây giờ chính là hờ hững mở miệng: "Tôi biết rồi, việc này đáng ra nên nói với trưởng phòng kế toán, nhưng hiện giờ trưởng phòng kế toán An An đi vắng, nên chỉ có thể hỏi Tiểu Lý thôi."
Thọ Phương Phương này ăn nói thật là hay, ngay cả người ngu như tôi cũng nghe ra dụng ý của cô ta, cô ta rõ ràng là nói với Ứng Nhan, chuyện này không cần quản lý bộ nội vụ như hắn nhúng tay vào.
Ứng Nhan hiện thời không cho phép tôi phạm lỗi gì, nói chung là vì hình tượng làm việc của tôi trong lòng hắn không được nghiêm túc cho lắm, nên nghe xong lời của Thọ Phương Phương, sắc mặt có phần không tự nhiên, ho khụ khụ hai tiếng, hàm hàm hồ hồ hai câu: "Cuối năm rồi, mọi người đều vội, các ban ngành cần phối hợp với nhau, phối hợp với nhau..."
Thấy Ứng Nhan như thế, Thọ Phương Phương ngữ khí hòa hoãn lại, khôi phục hình tượng tài trí, lấy ngón ngọc chọc khẽ lên chỗ kí tên tôi, nhẹ giọng nói: "Giấy tờ buổi sáng Tiểu Lý làm sai toàn bộ, giao cho ngân hạng lại không nhận biên lai, ngân hàng kiểm lại thấy lỗi mà không tìm được cô ấy, phải gọi sang cho tôi, cuối năm vội là một chuyện, nhưng cũng không thể làm việc qua loa chứ."
Sáng nay An An nghỉ không xin phép, bên kia Ứng Nhan tìm tôi có việc, từ sớm đã bị hắn sai phái đi ra ngoài rồi, cái này chính là hai thực tập sinh dưới quyền An An đưa cho tôi thuận đường đem giao giùm, hai tên nhóc kia quên kí tên lên giấy tờ, tôi ở trong ngân hàng thuận tay kí giúp cho bọn họ luôn.
Tuy rằng tôi chỉ là một nhân viên kế toán nho nhỏ, nhưng vệt đen như thế tôi cũng chẳng muốn mang trên lưng, đang muốn mở miệng giải thích thì Ứng Nhan bên kia đã lên tiếng: "Ban sáng Tiểu Lý giúp tôi làm việc, giấy tờ này hẳn không phải là của cô ấy làm, cho dù là cô ấy làm, bây giờ vội thế, cô ấy một người làm phần việc của hai người, lỗi sai nho nhỏ cũng khó tránh."
Thật tình, nghe Ứng Nhan nói như thế, lòng tôi cũng cảm động một trận, Ứng Nhan đối xử với tôi không tồi chút nào, dù hắn không biết có phải là do tôi làm hay không, vẫn đứng về phía tôi trước, đối với một người bình thường nghiêm khắc đến gần như hà khắc mà nói, loại bênh vực này thật không bình thường.
Tôi có thể nghĩ đến, hiển nhiên Thọ Phương Phương cũng có thể nghĩ đến, tôi thấy nụ cười của cô ta héo đi.
Ứng Nhan nhìn thấy vẻ mặt Thọ Phương Phương nặng trĩu, nhanh chóng làm yên lòng cô ta bằng cách quay đầu nói với tôi: "Như vầy đi, Tiểu Lý, tối nay cô vất vả một chút, tăng ca sửa giấy tờ, nhất định phải làm xong trong đêm nay. Sau này cô làm việc nhớ phải cẩn thận, hiện tại phòng kế toán chỉ dựa vào hai người cô với sư phụ cô, sư phụ cô thì gần đây chuyện cá nhân cũng khó khăn, cho nên cô phải cố gắng đảm đương đấy."
Lòng tôi ai thán một tiếng, lại tới nữa, cái cô này, có phiền không vậy, cứ muốn diễn cái tiết mục lấy việc công báo thù riêng này miết, tôi không biết làm như thế với cô ta thì có gì tốt, cứ coi như Ứng Nhan có hảo cảm với tôi đi, thì gây sức ép tôi cũng chả bổ béo gì, chẳng lẽ như thế có thể khiến Ứng Nhan yêu cô ta sao, chỉ số EQ của cô ta chẳng bằng được chỉ số IQ, bình thường trong công việc Thọ kinh vẫn là người khéo léo, nhanh nhẹn, hiệu quả mà.
Vận khí Thọ Phương Phương thật quá xấu, bên này cô ta phát cáu, bên kia một bóng người tây phục cặp da đi vào cửa phòng chúng tôi, không cần đến gần đã biết, đấy là dấu hiệu của Ứng Nhan, Ứng Nhan trong công ty chúng tôi là hình tượng tinh anh vạn năm không suy suyển, xuân hạ thu đông chẳng hề thay đổi, hè thì lột áo khoác ngoài, đông thì lôi ra mặc vào.
Tôi tới bây giờ vẫn không biết Ứng Nhan có gì tốt mà khiến Thọ Phương Phương u mê bất chấp tình thâm như biển, chẳng lẽ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn trong truyền thuyết sao? Bất quá, chứng kiến cảnh này, bản thân tôi đã rõ nguyên nhân vì sao Ứng Nhan tránh không kịp Thọ Phương Phương, cô gái này vận khí thật cũng chẳng khá khẩm hơn tôi là bao, mỗi lần bắt nạt tôi đều vừa hay bị Ứng Nhan bắt gặp, ấn tượng tồi tệ cứ thế thâm căn cố đế trong lòng Ứng Nhan luôn.
Tôi mắt nhìn Ứng Nhan càng lúc càng gần, có thiện ý muốn vuốt chút giận của Thọ Phương Phương: "Quản lý Thọ, cái này không phải tôi làm, buổi sáng, là Ứng kinh..."
Nghe thấy tôi đề cập tới Ứng Nhan, Thọ Phương Phương lại càng mắt hạnh trừng lớn lông mày dựng ngược, không đợi tôi nói hết đã một lời ngắt ngang: "Không phải cô thì là ai? Chính cô nhìn người kí đơn đi, ghi tên ai?"
"Quản lý Thọ, chuyện gì thế?" Giọng nói công thức hóa của Ứng Nhan có thể so với gió ngàn, Thọ Phương Phương vốn đang phun nước miếng phì phì lập tức á khẩu, tôi lặng lẽ cúi đầu, aiz, đại tỷ, tôi thật có tâm thánh mẫu, muốn nhắc nhở cô mà.
Đại khái là Thọ Phương Phương nhìn thấy tên tôi trên giấy tờ, tuy rằng giận cá chém thớt với tình địch hơi bị tiểu nhân nhưng vẫn làm, giờ thấy lời Ứng Nhan rất có ý bênh vực tôi, lòng cô ta phỏng chừng thay đổi triệt để, biểu cảm trên mặt cô ta bây giờ chính là hờ hững mở miệng: "Tôi biết rồi, việc này đáng ra nên nói với trưởng phòng kế toán, nhưng hiện giờ trưởng phòng kế toán An An đi vắng, nên chỉ có thể hỏi Tiểu Lý thôi."
Thọ Phương Phương này ăn nói thật là hay, ngay cả người ngu như tôi cũng nghe ra dụng ý của cô ta, cô ta rõ ràng là nói với Ứng Nhan, chuyện này không cần quản lý bộ nội vụ như hắn nhúng tay vào.
Ứng Nhan hiện thời không cho phép tôi phạm lỗi gì, nói chung là vì hình tượng làm việc của tôi trong lòng hắn không được nghiêm túc cho lắm, nên nghe xong lời của Thọ Phương Phương, sắc mặt có phần không tự nhiên, ho khụ khụ hai tiếng, hàm hàm hồ hồ hai câu: "Cuối năm rồi, mọi người đều vội, các ban ngành cần phối hợp với nhau, phối hợp với nhau..."
Thấy Ứng Nhan như thế, Thọ Phương Phương ngữ khí hòa hoãn lại, khôi phục hình tượng tài trí, lấy ngón ngọc chọc khẽ lên chỗ kí tên tôi, nhẹ giọng nói: "Giấy tờ buổi sáng Tiểu Lý làm sai toàn bộ, giao cho ngân hạng lại không nhận biên lai, ngân hàng kiểm lại thấy lỗi mà không tìm được cô ấy, phải gọi sang cho tôi, cuối năm vội là một chuyện, nhưng cũng không thể làm việc qua loa chứ."
Sáng nay An An nghỉ không xin phép, bên kia Ứng Nhan tìm tôi có việc, từ sớm đã bị hắn sai phái đi ra ngoài rồi, cái này chính là hai thực tập sinh dưới quyền An An đưa cho tôi thuận đường đem giao giùm, hai tên nhóc kia quên kí tên lên giấy tờ, tôi ở trong ngân hàng thuận tay kí giúp cho bọn họ luôn.
Tuy rằng tôi chỉ là một nhân viên kế toán nho nhỏ, nhưng vệt đen như thế tôi cũng chẳng muốn mang trên lưng, đang muốn mở miệng giải thích thì Ứng Nhan bên kia đã lên tiếng: "Ban sáng Tiểu Lý giúp tôi làm việc, giấy tờ này hẳn không phải là của cô ấy làm, cho dù là cô ấy làm, bây giờ vội thế, cô ấy một người làm phần việc của hai người, lỗi sai nho nhỏ cũng khó tránh."
Thật tình, nghe Ứng Nhan nói như thế, lòng tôi cũng cảm động một trận, Ứng Nhan đối xử với tôi không tồi chút nào, dù hắn không biết có phải là do tôi làm hay không, vẫn đứng về phía tôi trước, đối với một người bình thường nghiêm khắc đến gần như hà khắc mà nói, loại bênh vực này thật không bình thường.
Tôi có thể nghĩ đến, hiển nhiên Thọ Phương Phương cũng có thể nghĩ đến, tôi thấy nụ cười của cô ta héo đi.
Ứng Nhan nhìn thấy vẻ mặt Thọ Phương Phương nặng trĩu, nhanh chóng làm yên lòng cô ta bằng cách quay đầu nói với tôi: "Như vầy đi, Tiểu Lý, tối nay cô vất vả một chút, tăng ca sửa giấy tờ, nhất định phải làm xong trong đêm nay. Sau này cô làm việc nhớ phải cẩn thận, hiện tại phòng kế toán chỉ dựa vào hai người cô với sư phụ cô, sư phụ cô thì gần đây chuyện cá nhân cũng khó khăn, cho nên cô phải cố gắng đảm đương đấy."

