Vừa mở tủ, tôi đã ngẩn ra, ban sáng quần áo còn treo chật tủ, hiện tại gần như trống không. Quần áo Trình Gia Gia toàn bộ đều biến mất, tôi chạy tới tủ giày, giày anh cũng biến mất, lập tức, dấu vết của anh trong căn phòng này đều bốc hơi sạch sẽ, tựa như anh chưa từng xuất hiện nơi đây.
Anh, thực sự bỏ đi.
Di động reo một tiếng, báo hiệu có tin nhắn, tôi phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn điện thoại, tin nhắn là của Trình Gia Gia gửi tới: "Nha Nha, tỉnh đi. Anh đi rồi, anh cứ luôn theo ý mình, một mực miễn cưỡng em. Bây giờ, anh không miễn cưỡng em nữa, anh tôn trọng lựa chọn của em."
Tôi cầm di động mà sợ run cả người, lạnh quá, giữa mùa đông, chỉ mặc một cái áo mỏng đứng trong phòng, tôi lạnh thấu cả vào người, cái lạnh dường như rỉ ra từ tận xương cốt, khiến hàm răng tôi cũng va vào nhau lạch cạch.
Tùy tay lấy một bộ đồ, tôi chạy về phía nhà vệ sinh, mợ nó, lạnh quá, tôi phải tắm, phải tắm nước thật nóng, thật thật nóng.
Chương 60
Tôi nghĩ đến Trình Gia Gia thì trong lòng cũng nhất thời xao động, theo tính tình của anh mà nói, tuyệt đối không thể dễ buông tay như vậy. Nhưng lần này, anh hoàn toàn bị Ứng Nhan thuyết phục, một tuần sau đó, anh nói được làm được, không tiếp tục hiện lên trước mắt tôi, cũng không gọi điện cho tôi, chỉ đôi lần đêm dài người vắng nhắn qua một hai tin.
Điều này khiến tôi càng thêm bội phục Ứng Nhan, thường ngày nhìn hắn thế nào cũng không giống người biết ăn nói, phần lớn đều nói lời khách sáo với kẻ khác, lần này chẳng biết hắn làm thế nào để hoa sen mọc đầy lưỡi, có thể khiến Trình Gia Gia thay đổi như thế. Tôi nhớ tới đủ loại lằng nhằng của Trình Gia Gia hồi trước, có thể thấy được hắn trên cơ Trình Gia Gia nhiều, Trình Gia Gia xem ra là khắc tinh của tôi, còn Ứng Nhan lại là khắc tinh của anh.
Trước kia mỗi ngày Trình Gia Gia đều quấn quít lấy tôi thì tôi lại chẳng thấy gì, giờ cuộc sống không còn đầy ắp tin nhắn cùng cuộc gọi của anh, dường như trở nên thiếu vắng sao đó, những buổi khuya bất chợt nhận được tin nhắn cũng đủ để tim tôi đập rộn cả lên. Tôi cực kì khinh bỉ cái thể loại tâm tính này của mình, cũng đã hung hăng phỉ nhổ bản thân biết bao lần, cái gì chứ, thế khác gì coi thường mình hả. Vì thế, theo lẽ tự nhiên cùng đương nhiên, tôi vì không muốn mình bị coi thường, nên chẳng bao giờ hồi đáp lại tin nhắn của anh.
Rất nhanh sau đó tôi cũng chẳng có tâm tư để phong hoa tuyết nguyệt nữa, nguyên nhân là bận rộn cuối năm, nhân công phòng kế toán thực sự không đủ xài, cùng cấp bậc với An An trong phòng kế toán chính là hai nhân viên lâu năm, chị Tiểu Lệ và chị Tiểu Trương, hai người đó lại không hẹn mà cùng nghỉ để sinh con, thế nên Ứng Nhan vì đại cục mà trả tôi về với An An, tôi lại làm việc dưới trướng của An An.
Ở phòng kế toán một tháng trời, tôi muốn nát cả thây, nơi này thật con mợ nó chỉ có hai ba mống, tôi mỗi ngày đều mệt đến nỗi khi về tới nhà thì chẳng làm gì được nữa, trực tiếp vật xuống giường, ba cái chuyện tình cảm bá láp vứt hết ra đằng sau. Mà Trình Gia Gia bên kia nghe nói đang phải đấu thầu hạng mục nào đó cho Tân Giang, phỏng chừng thời gian này anh cũng bận việc, biểu hiện cụ thể chính là tin nhắn 'đêm dài người vắng' đã ít đến hiếm hoi, chuyện tôi và anh đến lúc này rốt cục cũng trở thành chuyện cũ.
Nhà mới của An An đã chuẩn bị xong rồi, cô ấy vui vẻ dọn vào ở chung với chồng, chờ năm sau mua thêm váy cưới nữa là xong. Chỉ là phòng của cô ấy còn thời hạn thuê khá dài, còn ba tháng mới tới hạn, vì để ba tháng này không bị lãng phí, cô ấy tìm khắp trong công ty xem ai có muốn thuê không thì chuyển nhượng quyền cho thuê luôn.
Phòng thuê kia của An An khá là tốt, tiền thuê không đắt, lại gần công ty chúng tôi, đi làm cực kì tiện, đi bộ năm phút là tới, còn phòng tôi thì sáng nào đi làm cũng sát nút giờ làm việc, thế nên mới đu lấy An An hỏi thuê, kì thật An An vì chồng mình nên mới bỏ căn hộ này, cuối cùng tôi nắm được cơ hội, bỏ nhà cũ, chuyển sang thuê nhà mới.
Cái con nhỏ Tiểu Mỹ kia cũng tới giúp vui, cô ấy nói nhà mình không tốt, nằng nặc đòi thuê chung với tôi, nói gì mà ở nhà thì không được tự do, giờ cô ấy cũng làm rồi, bla bla. Nhưng tôi biết cô ấy vì tên Ngả Lệ trên lầu nên mới đến, Ngả Lệ chính là chàng đẹp giai của công ty tôi mà Tiểu Mỹ từng xin số điện thoại, cô ấy tán điện thoại với giai đẹp gần nửa năm, xài đủ các chiêu thức mà chàng vẫn chửa đổ, thế nên nha đầu kia định dùng phương pháp hàng xóm lâu ngày sinh tình đây mà. Đối với chuyện náo nhiệt này của cô ấy, tôi cực kì vui, mặc kệ nha đầu này muốn cua giai cua gái cua gay gì, chỉ cần dọn qua đây, chia bớt tiền thuê với tôi là tôi sướng rồi.
Trong lòng tôi thầm tính toán, tiền tiết kiệm thuê nhà tháng này cộng với tiền thưởng cuối năm ở công ty, đại khái cũng gần bốn nghìn, bốn nghìn này đủ để mua cho mẹ tôi cái ghế mát xa rồi.
Anh, thực sự bỏ đi.
Di động reo một tiếng, báo hiệu có tin nhắn, tôi phục hồi tinh thần, cúi đầu nhìn điện thoại, tin nhắn là của Trình Gia Gia gửi tới: "Nha Nha, tỉnh đi. Anh đi rồi, anh cứ luôn theo ý mình, một mực miễn cưỡng em. Bây giờ, anh không miễn cưỡng em nữa, anh tôn trọng lựa chọn của em."
Tôi cầm di động mà sợ run cả người, lạnh quá, giữa mùa đông, chỉ mặc một cái áo mỏng đứng trong phòng, tôi lạnh thấu cả vào người, cái lạnh dường như rỉ ra từ tận xương cốt, khiến hàm răng tôi cũng va vào nhau lạch cạch.
Tùy tay lấy một bộ đồ, tôi chạy về phía nhà vệ sinh, mợ nó, lạnh quá, tôi phải tắm, phải tắm nước thật nóng, thật thật nóng.
Chương 60
Tôi nghĩ đến Trình Gia Gia thì trong lòng cũng nhất thời xao động, theo tính tình của anh mà nói, tuyệt đối không thể dễ buông tay như vậy. Nhưng lần này, anh hoàn toàn bị Ứng Nhan thuyết phục, một tuần sau đó, anh nói được làm được, không tiếp tục hiện lên trước mắt tôi, cũng không gọi điện cho tôi, chỉ đôi lần đêm dài người vắng nhắn qua một hai tin.
Điều này khiến tôi càng thêm bội phục Ứng Nhan, thường ngày nhìn hắn thế nào cũng không giống người biết ăn nói, phần lớn đều nói lời khách sáo với kẻ khác, lần này chẳng biết hắn làm thế nào để hoa sen mọc đầy lưỡi, có thể khiến Trình Gia Gia thay đổi như thế. Tôi nhớ tới đủ loại lằng nhằng của Trình Gia Gia hồi trước, có thể thấy được hắn trên cơ Trình Gia Gia nhiều, Trình Gia Gia xem ra là khắc tinh của tôi, còn Ứng Nhan lại là khắc tinh của anh.
Trước kia mỗi ngày Trình Gia Gia đều quấn quít lấy tôi thì tôi lại chẳng thấy gì, giờ cuộc sống không còn đầy ắp tin nhắn cùng cuộc gọi của anh, dường như trở nên thiếu vắng sao đó, những buổi khuya bất chợt nhận được tin nhắn cũng đủ để tim tôi đập rộn cả lên. Tôi cực kì khinh bỉ cái thể loại tâm tính này của mình, cũng đã hung hăng phỉ nhổ bản thân biết bao lần, cái gì chứ, thế khác gì coi thường mình hả. Vì thế, theo lẽ tự nhiên cùng đương nhiên, tôi vì không muốn mình bị coi thường, nên chẳng bao giờ hồi đáp lại tin nhắn của anh.
Rất nhanh sau đó tôi cũng chẳng có tâm tư để phong hoa tuyết nguyệt nữa, nguyên nhân là bận rộn cuối năm, nhân công phòng kế toán thực sự không đủ xài, cùng cấp bậc với An An trong phòng kế toán chính là hai nhân viên lâu năm, chị Tiểu Lệ và chị Tiểu Trương, hai người đó lại không hẹn mà cùng nghỉ để sinh con, thế nên Ứng Nhan vì đại cục mà trả tôi về với An An, tôi lại làm việc dưới trướng của An An.
Ở phòng kế toán một tháng trời, tôi muốn nát cả thây, nơi này thật con mợ nó chỉ có hai ba mống, tôi mỗi ngày đều mệt đến nỗi khi về tới nhà thì chẳng làm gì được nữa, trực tiếp vật xuống giường, ba cái chuyện tình cảm bá láp vứt hết ra đằng sau. Mà Trình Gia Gia bên kia nghe nói đang phải đấu thầu hạng mục nào đó cho Tân Giang, phỏng chừng thời gian này anh cũng bận việc, biểu hiện cụ thể chính là tin nhắn 'đêm dài người vắng' đã ít đến hiếm hoi, chuyện tôi và anh đến lúc này rốt cục cũng trở thành chuyện cũ.
Nhà mới của An An đã chuẩn bị xong rồi, cô ấy vui vẻ dọn vào ở chung với chồng, chờ năm sau mua thêm váy cưới nữa là xong. Chỉ là phòng của cô ấy còn thời hạn thuê khá dài, còn ba tháng mới tới hạn, vì để ba tháng này không bị lãng phí, cô ấy tìm khắp trong công ty xem ai có muốn thuê không thì chuyển nhượng quyền cho thuê luôn.
Phòng thuê kia của An An khá là tốt, tiền thuê không đắt, lại gần công ty chúng tôi, đi làm cực kì tiện, đi bộ năm phút là tới, còn phòng tôi thì sáng nào đi làm cũng sát nút giờ làm việc, thế nên mới đu lấy An An hỏi thuê, kì thật An An vì chồng mình nên mới bỏ căn hộ này, cuối cùng tôi nắm được cơ hội, bỏ nhà cũ, chuyển sang thuê nhà mới.
Cái con nhỏ Tiểu Mỹ kia cũng tới giúp vui, cô ấy nói nhà mình không tốt, nằng nặc đòi thuê chung với tôi, nói gì mà ở nhà thì không được tự do, giờ cô ấy cũng làm rồi, bla bla. Nhưng tôi biết cô ấy vì tên Ngả Lệ trên lầu nên mới đến, Ngả Lệ chính là chàng đẹp giai của công ty tôi mà Tiểu Mỹ từng xin số điện thoại, cô ấy tán điện thoại với giai đẹp gần nửa năm, xài đủ các chiêu thức mà chàng vẫn chửa đổ, thế nên nha đầu kia định dùng phương pháp hàng xóm lâu ngày sinh tình đây mà. Đối với chuyện náo nhiệt này của cô ấy, tôi cực kì vui, mặc kệ nha đầu này muốn cua giai cua gái cua gay gì, chỉ cần dọn qua đây, chia bớt tiền thuê với tôi là tôi sướng rồi.
Trong lòng tôi thầm tính toán, tiền tiết kiệm thuê nhà tháng này cộng với tiền thưởng cuối năm ở công ty, đại khái cũng gần bốn nghìn, bốn nghìn này đủ để mua cho mẹ tôi cái ghế mát xa rồi.

