Rốt cục cởi hết nút rồi, áo anh lặng yên chảy xuống trên tay tôi. Tôi thấy toàn thân run rẩy, tay tựa như chẳng phải của mình nữa, tay tôi chậm rãi áp lên vồng ngực rắn chắc của anh, ngực anh nóng, nóng bỏng, nóng đến nỗi tôi bắt đầu phát sốt, máu toàn thân sôi trào trong mạch, thét gào.
Tay tôi mơn trớn xương quai xanh của anh, đầu ngón tay chậm rãi đi xuống, lướt qua vồng ngực cháy lửa, lướt qua cái bụng bằng phẳng của anh, rồi đi xuống nữa, xuống nữa... Tại biên giới bên dưới, là khóa thắt lưng lành lạnh.
"Két" một tiếng, tiếng khóa thắt lưng mở ra kinh tâm động phách, tay tôi run lên, ngừng lại. Toàn thân anh đều cứng ngắc, cả người căng lên như cung đã giương tên, đầy sức sung mãn nhưng kiềm chế gắt gao, tâm tình anh lây sang tôi, tôi thấy chính mình khẩn trương đến toàn thân đổ mồ hôi, tim tôi dồn dập như muốn phá ngực mà ra, tôi do dự, bàn tay đặt ở thắt lưng anh không dám cử động nữa, nhưng anh lại nắm chặt tay tôi, dẫn tay tôi xuống tìm kiếm, vào cái nơi mà tôi không dám tiến vào kia.
Cảm giác lạ lẫm hoàn toàn bao phủ tôi, tôi như không còn là chính mình, quay quay cuồng cuồng nắm anh, Trình Gia Gia hít một hơi thật sâu, ôm lấy tôi đi về phía giường.
Bên ngoài lại vang lên tiếng đập cửa, Tiểu Lí lớn giọng hoàn toàn phá hủy cả một phòng kiều diễm: "Nha Nha, xong chưa, bọn tôi dưới lầu chờ cô, nhanh lên."
[Mình chưa từng thấy cái nhân vật phụ nào vô duyên đáo để kèm thèm oánh như thằng cha Tiểu Lí này ="=>
Chương 37
Trình Gia Gia ngừng một chút, cái tay đang ôm tôi thò xuống mông nhéo một phát, tiếp theo không thèm quan tâm, lại hướng tới giường mà đến. Tôi biết anh lại bất mãn chuyện tôi với bọn Ứng Nhan chơi đùa. Nhưng tâm tình của anh và tôi hiện tại rõ ràng cùng nhất trí, vô cùng thống hận cái tên Tiểu Lí không thức thời, tôi vòng tay ôm cổ anh, cọ tới cọ lui trước ngực anh, thuận miệng cự tuyệt Tiểu Lí: "Tôi không đi, tôi ngủ rồi."
Lời vừa ra khỏi miệng, tôi liền hoảng sợ, sao giọng tôi lại thành thế này, trầm thấp uyển chuyển, tràn ngập hương vị triền miên. Vừa may cách cánh cửa, Tiểu Lí không nghe rõ, nghe tôi không đi, Tiểu Lí lại bắt đầu thi triển thần công cù cưa xuất thần nhập hóa. Trình Gia Gia đang cởi y phục tôi rốt cục nhịn không được, tôi nhìn thấy mắt anh lóe lên, thần tình bỗng chốc quyết đoán, như hạ quyết tâm, ném tôi trên giường, đi về phía cửa. Chẳng lẽ anh nhẫn không được, muốn tự bạo* là bạn trai tôi?
[nguyên văn cũng là "tự bạo", "bạo" là bùng nổ, so với "nhận" trong "tự nhận" thì hợp sắc thái nghĩa với hoàn cảnh này hơn, nên mình giữ nguyên văn.>
Này này này, anh còn gồng vai lên nữa kia, tuy rằng thân hình anh cực kì cường tráng, nhưng mà, trong này tôi là một tiểu cô nương độc thân, bên ngoài là Tiểu Lí miệng rộng, thậm chí rất có thể Ứng Nhan cũng đứng ngoài đợi.
Tôi nhảy xuống từ trên giường, vài bước vọt tới bên người Trình Gia Gia, ôm chặt lấy hông anh: "Đừng, đừng mở cửa, để em tiếp cho."
Trình Gia Gia ngừng lại, cau mày nhìn tôi, tôi biết anh không hài lòng, nhưng mà là vì thanh danh của tôi đó, tôi còn lắc lắc tay anh: "Anh vào trốn xíu đi, không có gì đâu, em nói với anh ta một tiếng là được rồi."
Tôi vừa kéo vừa ôm, cuối cùng đẩy được Trình Gia Gia vào phòng, tới khi tôi đầy mồ hôi ra mở cửa, Tiểu Lí hình như đã mất kiên nhẫn tới cực điểm. Tiểu Lí nghe mở cửa cũng không ngẩng đầu lên mà oán trách tôi: "Nha Nha, cô chậm quá, đi, đi ra bãi xe, chúng ta nhanh đi xuống đi."
Tiểu Lí vừa ngẩng đầu, ba chữ "đi xuống đi" còn đọng ngoài rìa răng, nhìn thấy bộ dạng của tôi, Tiểu Lí liền ngừng lại, thần sắc trên mặt anh ta nháy mắt thay đổi, diễn cảm trở nên hết sức kì quái: "Nha Nha, cô..."
Tôi làm sao? Tôi cúi đầu nhìn nhìn, quần áo tuy lộn xộn, nhưng tốt xấu gì cũng chẳng lộ cảnh quang nào, miễn cưỡng có thể coi như mới vừa bò từ trong chăn ra, chỉ là đôi chân trần này hơi chối mắt một chút. Tôi vừa rồi bối rối, quên không mang dép, chạy lại ngăn cản Trình Gia Gia, nhưng biểu tình của Tiểu Lí cũng thực phô trương, không phải chỉ là chân trần thôi sao, đến nỗi thành bộ dạng gặp quỷ thế này à?
Tôi lườm anh ta một cái, lòng đầy căm phẫn: "Không phải tôi nói tôi ngủ rồi sao, khốn, tôi nói chẳng có đi đâu hết á, anh thật đáng ghét, có biết bị người khác phá giấc thống khổ thế nào không?"
Tiểu Lí không được tự nhiên nghiêng nghiêng đầu, chớp chớp mắt: "Ừ, vâng, giờ tôi đi đây, tôi không biết, cô cứ tiếp tục, tiếp tục, tôi không quấy rầy..."
Anh ta vừa nói xong là guồng chân chạy, chuồn vô cùng tốc độ.
Tôi buồn bực nhìn biểu hiện thất thường của Tiểu Lí, vô cùng xấu hổ với tốc độ cực nhanh rời đi, tiểu tử này, bữa nay bị sao vậy?
Đóng cửa, xoay người lại, tôi lập tức hiểu ngay lý do biểu hiện của Tiểu Lí.
Trình mỗ vốn phải đang nằm trên giường, giờ đang dựa vào tường ngay sau lưng tôi, anh không ở trần, còn khoác thêm cái áo sơ mi vừa nãy tôi cởi ra, bất quá cái áo sơ mi này có cũng như không, mặc hay chẳng mặc cũng như nhau, một nút cũng chẳng gài, lộ ra ngực bụng rắn chắc của anh, lại càng thêm gợi cảm mê người, toàn thân trên dưới đều nói lên vừa rồi chúng tôi làm cái gì trong phòng.
Anh cứ hai tay ôm ngực như thế, híp mắt, như không có gì dựa lên tường, đứa ngu cũng hiểu, huống hồ quỷ tinh Tiểu Lí.
Tay tôi mơn trớn xương quai xanh của anh, đầu ngón tay chậm rãi đi xuống, lướt qua vồng ngực cháy lửa, lướt qua cái bụng bằng phẳng của anh, rồi đi xuống nữa, xuống nữa... Tại biên giới bên dưới, là khóa thắt lưng lành lạnh.
"Két" một tiếng, tiếng khóa thắt lưng mở ra kinh tâm động phách, tay tôi run lên, ngừng lại. Toàn thân anh đều cứng ngắc, cả người căng lên như cung đã giương tên, đầy sức sung mãn nhưng kiềm chế gắt gao, tâm tình anh lây sang tôi, tôi thấy chính mình khẩn trương đến toàn thân đổ mồ hôi, tim tôi dồn dập như muốn phá ngực mà ra, tôi do dự, bàn tay đặt ở thắt lưng anh không dám cử động nữa, nhưng anh lại nắm chặt tay tôi, dẫn tay tôi xuống tìm kiếm, vào cái nơi mà tôi không dám tiến vào kia.
Cảm giác lạ lẫm hoàn toàn bao phủ tôi, tôi như không còn là chính mình, quay quay cuồng cuồng nắm anh, Trình Gia Gia hít một hơi thật sâu, ôm lấy tôi đi về phía giường.
Bên ngoài lại vang lên tiếng đập cửa, Tiểu Lí lớn giọng hoàn toàn phá hủy cả một phòng kiều diễm: "Nha Nha, xong chưa, bọn tôi dưới lầu chờ cô, nhanh lên."
[Mình chưa từng thấy cái nhân vật phụ nào vô duyên đáo để kèm thèm oánh như thằng cha Tiểu Lí này ="=>
Chương 37
Trình Gia Gia ngừng một chút, cái tay đang ôm tôi thò xuống mông nhéo một phát, tiếp theo không thèm quan tâm, lại hướng tới giường mà đến. Tôi biết anh lại bất mãn chuyện tôi với bọn Ứng Nhan chơi đùa. Nhưng tâm tình của anh và tôi hiện tại rõ ràng cùng nhất trí, vô cùng thống hận cái tên Tiểu Lí không thức thời, tôi vòng tay ôm cổ anh, cọ tới cọ lui trước ngực anh, thuận miệng cự tuyệt Tiểu Lí: "Tôi không đi, tôi ngủ rồi."
Lời vừa ra khỏi miệng, tôi liền hoảng sợ, sao giọng tôi lại thành thế này, trầm thấp uyển chuyển, tràn ngập hương vị triền miên. Vừa may cách cánh cửa, Tiểu Lí không nghe rõ, nghe tôi không đi, Tiểu Lí lại bắt đầu thi triển thần công cù cưa xuất thần nhập hóa. Trình Gia Gia đang cởi y phục tôi rốt cục nhịn không được, tôi nhìn thấy mắt anh lóe lên, thần tình bỗng chốc quyết đoán, như hạ quyết tâm, ném tôi trên giường, đi về phía cửa. Chẳng lẽ anh nhẫn không được, muốn tự bạo* là bạn trai tôi?
[nguyên văn cũng là "tự bạo", "bạo" là bùng nổ, so với "nhận" trong "tự nhận" thì hợp sắc thái nghĩa với hoàn cảnh này hơn, nên mình giữ nguyên văn.>
Này này này, anh còn gồng vai lên nữa kia, tuy rằng thân hình anh cực kì cường tráng, nhưng mà, trong này tôi là một tiểu cô nương độc thân, bên ngoài là Tiểu Lí miệng rộng, thậm chí rất có thể Ứng Nhan cũng đứng ngoài đợi.
Tôi nhảy xuống từ trên giường, vài bước vọt tới bên người Trình Gia Gia, ôm chặt lấy hông anh: "Đừng, đừng mở cửa, để em tiếp cho."
Trình Gia Gia ngừng lại, cau mày nhìn tôi, tôi biết anh không hài lòng, nhưng mà là vì thanh danh của tôi đó, tôi còn lắc lắc tay anh: "Anh vào trốn xíu đi, không có gì đâu, em nói với anh ta một tiếng là được rồi."
Tôi vừa kéo vừa ôm, cuối cùng đẩy được Trình Gia Gia vào phòng, tới khi tôi đầy mồ hôi ra mở cửa, Tiểu Lí hình như đã mất kiên nhẫn tới cực điểm. Tiểu Lí nghe mở cửa cũng không ngẩng đầu lên mà oán trách tôi: "Nha Nha, cô chậm quá, đi, đi ra bãi xe, chúng ta nhanh đi xuống đi."
Tiểu Lí vừa ngẩng đầu, ba chữ "đi xuống đi" còn đọng ngoài rìa răng, nhìn thấy bộ dạng của tôi, Tiểu Lí liền ngừng lại, thần sắc trên mặt anh ta nháy mắt thay đổi, diễn cảm trở nên hết sức kì quái: "Nha Nha, cô..."
Tôi làm sao? Tôi cúi đầu nhìn nhìn, quần áo tuy lộn xộn, nhưng tốt xấu gì cũng chẳng lộ cảnh quang nào, miễn cưỡng có thể coi như mới vừa bò từ trong chăn ra, chỉ là đôi chân trần này hơi chối mắt một chút. Tôi vừa rồi bối rối, quên không mang dép, chạy lại ngăn cản Trình Gia Gia, nhưng biểu tình của Tiểu Lí cũng thực phô trương, không phải chỉ là chân trần thôi sao, đến nỗi thành bộ dạng gặp quỷ thế này à?
Tôi lườm anh ta một cái, lòng đầy căm phẫn: "Không phải tôi nói tôi ngủ rồi sao, khốn, tôi nói chẳng có đi đâu hết á, anh thật đáng ghét, có biết bị người khác phá giấc thống khổ thế nào không?"
Tiểu Lí không được tự nhiên nghiêng nghiêng đầu, chớp chớp mắt: "Ừ, vâng, giờ tôi đi đây, tôi không biết, cô cứ tiếp tục, tiếp tục, tôi không quấy rầy..."
Anh ta vừa nói xong là guồng chân chạy, chuồn vô cùng tốc độ.
Tôi buồn bực nhìn biểu hiện thất thường của Tiểu Lí, vô cùng xấu hổ với tốc độ cực nhanh rời đi, tiểu tử này, bữa nay bị sao vậy?
Đóng cửa, xoay người lại, tôi lập tức hiểu ngay lý do biểu hiện của Tiểu Lí.
Trình mỗ vốn phải đang nằm trên giường, giờ đang dựa vào tường ngay sau lưng tôi, anh không ở trần, còn khoác thêm cái áo sơ mi vừa nãy tôi cởi ra, bất quá cái áo sơ mi này có cũng như không, mặc hay chẳng mặc cũng như nhau, một nút cũng chẳng gài, lộ ra ngực bụng rắn chắc của anh, lại càng thêm gợi cảm mê người, toàn thân trên dưới đều nói lên vừa rồi chúng tôi làm cái gì trong phòng.
Anh cứ hai tay ôm ngực như thế, híp mắt, như không có gì dựa lên tường, đứa ngu cũng hiểu, huống hồ quỷ tinh Tiểu Lí.


