Tôi giờ xấu hổ vô cùng, trong cảnh xuân vô hạn mắng mỏ Tiểu Lí: "Khốn, tên gia hỏa đáng hận, có biết bị người khác phá đám thống khổ lắm hay không?"
Quả thực vậy mà, vận động thể lực đó nha, đáng hận, người ta đang ba chấm thế mà, thống khổ quá, chuyện tốt bị phá ngang đúng là dễ điên.
Thế này thì sao mai tôi gặp người khác được hảảảảảảảảảả!!!
Tôi thấy rõ rồi, cái anh Trình Gia Gia nhìn như bám người này, kì thật rất quyết đoán, tiên thủ hạ vi cường, việc nào nên ra tay thì nghiêm túc. Lúc tôi mơ hồ ngây thơ thì anh dùng vẻ đẹp trai gái mê để dụ dỗ tôi, biến tôi thành người phụ nữ của anh, lúc tôi che giấu tránh né thì anh rút củi dưới đáy nồi công khai quan hệ thân mật của chúng tôi, chặt đứt toàn bộ uy hiếp. Tôi sao lại không vượt nổi vũ môn vậy chứ, bị vài câu tâm tình của anh vừa thốt, liền theo anh lên giường.
Tôi phẫn nộ, tôi không cam lòng, tôi lướt qua anh, không thèm để ý tới anh.
Trình Gia Gia lại không chút nào để ý, cánh tay dài chụp tới, cuốn tôi vào trong lòng, tại bờ môi đang bất mãn của tôi, nụ hôn của anh hạ xuống: "Đừng giận thế, anh chẳng phải quá thích em, sợ em bị người khác cướp mất đó thôi."
"Anh cũng hèn hạ quá, có biết như vậy làm em mất mặt lắm không?" Tôi ra sức đẩy tay anh, quay mặt đi, nụ hôn liền trượt lên má, lầm bầm nói, vài câu ngọt ngào đã xong ư, không dễ đâu! Môi anh không rời đi, mà nhẹ nhàng mơn lên mặt tôi, mềm mại, ấm áp, mịn màng.
"Đừng nóng giận, tức lên xấu lắm, sớm muộn bọn họ cũng sẽ biết mà." Anh ngừng trên mặt tôi, thu hồi vẻ cợt nhả, đôi mắt đen như mực nhìn tôi không chớp, nghiêm túc nói. "Bà xã, lần này theo anh về nhà đi."
Cùng anh về nhà? Gặp mẹ anh sao? Anh thành công đổi được lực chú ý của tôi, quăng luôn vẻ xấu hổ khi bị Tiểu Lí bắt gặp đang 'gian tình', nhớ lại cái sự hài ra nước mắt lần trước gặp mẹ anh, mạnh mẽ lắc đầu: "Không được, thật mất thể diện, không đi gặp mẹ anh đâu."
Trình Gia Gia trong mắt đầy ý cười, anh chìa tay ra, nhéo mũi tôi: "Tiểu nha đầu sợ này, Nha Nha, vợ thế nào cũng phải gặp cha mẹ chồng, em trốn thế nào cũng không thoát đâu."
"Ai nói, em muốn gả cho anh sao?" Tôi rướn cổ cãi bướng, "Em không lấy chồng đâu anh biết chưa?"
Trình Gia Gia mím chặt môi, đôi mắt đen láy cười hì hì nhìn tôi: "Đẹp trai, kiếm ra tiền lại toàn tâm toàn ý với em, tốt như vậy cũng không lấy à? Nhiều người muốn đoạt anh mà gả cho lắm nha." [có em!!!>
"Không lấy chồng là không lấy chồng, ai yêu thì cứ gả đi." Cho anh chảnh chọe đi, thời khắc mấu chốt, há có thể khuất phục.
"Thật không gả?" Trình Gia Gia kề sát vào tôi, ngay tai tôi nói nhỏ nhẹ, xong rồi, tên gia hỏa này lại quyến rũ tôi. Những cái hôn nhỏ ẩm ướt lại vụn in lên mắt tôi, trán tôi, má tôi, một cái, hai cái, ba cái...
"Lấy chồng hay không?" Anh khẽ cắn vành tai tôi, hơi thở nóng rực đảo qua cổ tôi, ngứa tê dại.
"Ưmm, không, không lấy chồng." Tôi rụt cổ lại, tránh trái né phải mặt anh, còn vùng vẫy giãy chết tại nơi hiểm yếu này.
"Lại vậy rồi." anh nói, trong lúc giãy giụa tôi vô tình kéo rơi áo sơ mi anh xuống, môi tôi vô tình sượt qua ngực anh, người Trình Gia Gia cứng lại, hai tay đặt bên hông tôi bỗng dưng siết chặt, tôi lập tức dán lên lồng ngực của anh, hơi thở mãnh liệt trên người anh bao quanh tôi, tình cảm mãnh liệt vừa nãy bị Tiểu Lí cắt đứt nhanh chóng bùng nổ khắp ngóc ngách, trong mắt anh dậy sóng quen thuộc, nụ hôn của anh bắt đầu nhiệt liệt, tay không chút khách khí lao vào quần áo của tôi, để lên ngực tôi, lồng ngực anh gắt gao đè lên tôi, hơi thở anh gấp gáp, tôi cảm thấy rõ ràng dục vọng của anh áp chặt vào tôi.
Y phục tôi nhiều nút, Trình Gia Gia cởi mãi không xong, tôi thấy trong mắt anh càng lúc càng sâu, bỗng dưng anh ngừng hôn tôi, mím chặt môi, cau mày, vội vàng kéo váy tôi lên, không quan tâm tôi đứng vững hay chưa, tại lúc tôi đương mơ màng, tôi chỉ biết anh mang theo hơi ấm vọt vào trong cơ thể tôi, tựa như chính con người anh, nhiệt liệt liều lĩnh, gai góc không khoan nhượng, tôi nghe thấy anh đang thỏa mãn thở dài: "Nha Nha, Nha Nha, Nha Nha..."
Sau lưng là vách tường lạnh lẽo, phía trước là vòng ôm rực lửa, loại kích thích mãnh liệt này khiến tôi không biết phải làm sao, cảm giác xa lạ khiến tôi toàn thân yếu ớt chỉ có thể dựa vào anh, anh cháy rực như muốn thiêu đốt tôi, tôi rốt cục kêu thành tiếng, tôi không biết mình kêu ra cái gì, chỉ thấy ánh mắt Trình Gia Gia đỏ lên, lập tức ôm tôi thật nhanh, va chạm của anh bỗng trở nên kịch liệt, tựa như thiếu niên lỗ mãng đấu đá lung tung, anh hung hăng tiến vào cơ thể tôi: "Nha Nha, em là của anh, Nha Nha."
Chương 38
Sáng sớm tôi còn ngủ vùi trong lòng Trình Gia Gia, lão Lục đã gọi điện đến, tôi nhờ thế mới biết, lão Lục hôm qua xong việc thì ở cách vách phòng tôi. Lúc mở cửa, chứng kiến đôi mắt tối thui của lão Lục, tôi xấu hổ một trận, cái kia, hôm qua động tĩnh hình như hơi lớn, tường khách sạn này không biết hiệu quả cách âm thế nào, chẳng biết lão Lục có nghe được không nhỉ.
Quả thực vậy mà, vận động thể lực đó nha, đáng hận, người ta đang ba chấm thế mà, thống khổ quá, chuyện tốt bị phá ngang đúng là dễ điên.
Thế này thì sao mai tôi gặp người khác được hảảảảảảảảảả!!!
Tôi thấy rõ rồi, cái anh Trình Gia Gia nhìn như bám người này, kì thật rất quyết đoán, tiên thủ hạ vi cường, việc nào nên ra tay thì nghiêm túc. Lúc tôi mơ hồ ngây thơ thì anh dùng vẻ đẹp trai gái mê để dụ dỗ tôi, biến tôi thành người phụ nữ của anh, lúc tôi che giấu tránh né thì anh rút củi dưới đáy nồi công khai quan hệ thân mật của chúng tôi, chặt đứt toàn bộ uy hiếp. Tôi sao lại không vượt nổi vũ môn vậy chứ, bị vài câu tâm tình của anh vừa thốt, liền theo anh lên giường.
Tôi phẫn nộ, tôi không cam lòng, tôi lướt qua anh, không thèm để ý tới anh.
Trình Gia Gia lại không chút nào để ý, cánh tay dài chụp tới, cuốn tôi vào trong lòng, tại bờ môi đang bất mãn của tôi, nụ hôn của anh hạ xuống: "Đừng giận thế, anh chẳng phải quá thích em, sợ em bị người khác cướp mất đó thôi."
"Anh cũng hèn hạ quá, có biết như vậy làm em mất mặt lắm không?" Tôi ra sức đẩy tay anh, quay mặt đi, nụ hôn liền trượt lên má, lầm bầm nói, vài câu ngọt ngào đã xong ư, không dễ đâu! Môi anh không rời đi, mà nhẹ nhàng mơn lên mặt tôi, mềm mại, ấm áp, mịn màng.
"Đừng nóng giận, tức lên xấu lắm, sớm muộn bọn họ cũng sẽ biết mà." Anh ngừng trên mặt tôi, thu hồi vẻ cợt nhả, đôi mắt đen như mực nhìn tôi không chớp, nghiêm túc nói. "Bà xã, lần này theo anh về nhà đi."
Cùng anh về nhà? Gặp mẹ anh sao? Anh thành công đổi được lực chú ý của tôi, quăng luôn vẻ xấu hổ khi bị Tiểu Lí bắt gặp đang 'gian tình', nhớ lại cái sự hài ra nước mắt lần trước gặp mẹ anh, mạnh mẽ lắc đầu: "Không được, thật mất thể diện, không đi gặp mẹ anh đâu."
Trình Gia Gia trong mắt đầy ý cười, anh chìa tay ra, nhéo mũi tôi: "Tiểu nha đầu sợ này, Nha Nha, vợ thế nào cũng phải gặp cha mẹ chồng, em trốn thế nào cũng không thoát đâu."
"Ai nói, em muốn gả cho anh sao?" Tôi rướn cổ cãi bướng, "Em không lấy chồng đâu anh biết chưa?"
Trình Gia Gia mím chặt môi, đôi mắt đen láy cười hì hì nhìn tôi: "Đẹp trai, kiếm ra tiền lại toàn tâm toàn ý với em, tốt như vậy cũng không lấy à? Nhiều người muốn đoạt anh mà gả cho lắm nha." [có em!!!>
"Không lấy chồng là không lấy chồng, ai yêu thì cứ gả đi." Cho anh chảnh chọe đi, thời khắc mấu chốt, há có thể khuất phục.
"Thật không gả?" Trình Gia Gia kề sát vào tôi, ngay tai tôi nói nhỏ nhẹ, xong rồi, tên gia hỏa này lại quyến rũ tôi. Những cái hôn nhỏ ẩm ướt lại vụn in lên mắt tôi, trán tôi, má tôi, một cái, hai cái, ba cái...
"Lấy chồng hay không?" Anh khẽ cắn vành tai tôi, hơi thở nóng rực đảo qua cổ tôi, ngứa tê dại.
"Ưmm, không, không lấy chồng." Tôi rụt cổ lại, tránh trái né phải mặt anh, còn vùng vẫy giãy chết tại nơi hiểm yếu này.
"Lại vậy rồi." anh nói, trong lúc giãy giụa tôi vô tình kéo rơi áo sơ mi anh xuống, môi tôi vô tình sượt qua ngực anh, người Trình Gia Gia cứng lại, hai tay đặt bên hông tôi bỗng dưng siết chặt, tôi lập tức dán lên lồng ngực của anh, hơi thở mãnh liệt trên người anh bao quanh tôi, tình cảm mãnh liệt vừa nãy bị Tiểu Lí cắt đứt nhanh chóng bùng nổ khắp ngóc ngách, trong mắt anh dậy sóng quen thuộc, nụ hôn của anh bắt đầu nhiệt liệt, tay không chút khách khí lao vào quần áo của tôi, để lên ngực tôi, lồng ngực anh gắt gao đè lên tôi, hơi thở anh gấp gáp, tôi cảm thấy rõ ràng dục vọng của anh áp chặt vào tôi.
Y phục tôi nhiều nút, Trình Gia Gia cởi mãi không xong, tôi thấy trong mắt anh càng lúc càng sâu, bỗng dưng anh ngừng hôn tôi, mím chặt môi, cau mày, vội vàng kéo váy tôi lên, không quan tâm tôi đứng vững hay chưa, tại lúc tôi đương mơ màng, tôi chỉ biết anh mang theo hơi ấm vọt vào trong cơ thể tôi, tựa như chính con người anh, nhiệt liệt liều lĩnh, gai góc không khoan nhượng, tôi nghe thấy anh đang thỏa mãn thở dài: "Nha Nha, Nha Nha, Nha Nha..."
Sau lưng là vách tường lạnh lẽo, phía trước là vòng ôm rực lửa, loại kích thích mãnh liệt này khiến tôi không biết phải làm sao, cảm giác xa lạ khiến tôi toàn thân yếu ớt chỉ có thể dựa vào anh, anh cháy rực như muốn thiêu đốt tôi, tôi rốt cục kêu thành tiếng, tôi không biết mình kêu ra cái gì, chỉ thấy ánh mắt Trình Gia Gia đỏ lên, lập tức ôm tôi thật nhanh, va chạm của anh bỗng trở nên kịch liệt, tựa như thiếu niên lỗ mãng đấu đá lung tung, anh hung hăng tiến vào cơ thể tôi: "Nha Nha, em là của anh, Nha Nha."
Chương 38
Sáng sớm tôi còn ngủ vùi trong lòng Trình Gia Gia, lão Lục đã gọi điện đến, tôi nhờ thế mới biết, lão Lục hôm qua xong việc thì ở cách vách phòng tôi. Lúc mở cửa, chứng kiến đôi mắt tối thui của lão Lục, tôi xấu hổ một trận, cái kia, hôm qua động tĩnh hình như hơi lớn, tường khách sạn này không biết hiệu quả cách âm thế nào, chẳng biết lão Lục có nghe được không nhỉ.

