Ngang hông tôi bị siết mạnh, tay Trình Gia Gia đang ôm tôi siết chặt, nhưng như thế lại đánh thức tôi, tôi không làm gì trái với lương tâm, không phải chỉ là bạn trai thời đại học thôi sao, không phải là bị người ta đá sao, không phải là anh ta muốn gương vỡ lại lành mà tôi không đồng ý sao, sợ gì!
Tôi lay lay tay Trình Gia Gia: "Người đứng đằng đó là bạn trai thời đại học của em, Thôi Nam."
Tôi đã chuẩn bị thật tốt cho cơn ghen của Trình Gia Gia, tên này bình thường Ứng Nhan gọi tôi làm gì cũng khó chịu hết nửa ngày, hiện tại bạn trai cũ của tôi xuất hiện, lại còn mang bộ dạng tình thâm ý trọng, có thể tưởng tượng được anh sẽ thế nào.
Phản ứng của Trình Gia Gia lại ngoài dự liệu của tôi, anh dường như không nghe thấy lời tôi nói, chỉ có môi là mím chặt lại, mắt vẫn nhìn phía trước không nhúc nhích.
Thôi Nam bên kia hồ như nghe thấy tiếng nói, vui mừng quay đầu: "Nha Nha, em về rồi."
Nhìn thấy tôi với Trình Gia Gia nép vào nhau cùng một chỗ, sắc mặt anh ta trở nên vô cùng khó coi, nụ cười trên mặt ngưng lại trắng bệch, phản ứng của Thôi Nam nằm trong dự liệu của tôi, cũng tốt, hôm nay thấy được Trình Gia Gia, anh ta cũng nên hết hi vọng đi là vừa, nhưng quỷ dị cái là, anh ta cũng đứng ngơ ngác tại chỗ như Trình Gia Gia.
Trình Gia Gia phục hồi tinh thần trước, anh siết chặt tay tôi, rồi buông tôi ra: "Biết rồi, Nha Nha, anh qua nói chuyện với cậu ta một chút."
Nhìn thấy chúng tôi thân mật với nhau, Thôi Nam giống như từ trong mộng tỉnh lại, mặt tối sầm bước từng bước tới, anh ta tới gần, tôi mới nhìn thấy trên mặt anh ta là vẻ không thể tin được cùng đau đớn khôn nguôi, tôi còn cảm thấy lửa giận bừng bừng trong người anh ta, tôi chưa từng thấy qua Thôi Nam như thế, trong lòng cảm thấy rất kì quái, tôi rõ ràng đã sớm nói với anh ta tôi có bạn trai, anh ta phải chuẩn bị tâm lý chứ, sao mà lại bày ra vẻ thương tâm muốn chết cứ như bị người phản bội vậy.
Tôi đang định mở miệng, đã thấy Thôi Nam không nhìn tôi, mà đi thẳng tới Trình Gia Gia, gầm lên giận dữ: "Trình Gia Gia, không ngờ là mày!"
Vali trong tay Trình Gia Gia bị Thôi Nam sấn tới mạnh như vậy nên rớt xuống đất, vài món quần áo rơi ra từ bên trong, Trình Gia Gia không nhìn quần áo, quay ngược cánh tay, nắm lấy Thôi Nam, anh tiến lên từng bước, hai tay nắm hai bên cánh tay Thôi Nam. "A Nam, bình tĩnh một chút. Cậu trước hết đừng kích động, chúng ta qua bên kia nói chuyện."
Lời nói của bọn họ vào tai tôi quả thực chính là kinh hồn bạt vía. Trình Gia Gia, anh thế mà lại biết Thôi Nam! Cũng không đợi tôi nghĩ nhiều thêm, xung đột giữa hai người trước mắt này lập tức bất ngờ thay đổi, trở nên kịch liệt không khống chế được.
Tầm mắt Thôi Nam liếc tới quần áo rơi trên mặt đất, lại càng nổi giận lôi đình: "Bình tĩnh cái rắm!"
Anh ta vùng ra khỏi tay Trình Gia Gia, đột nhiên tấn công tới, nhằm hướng Trình Gia Gia tung một quyền, Trình Gia Gia bất ngờ không kịp đề phòng, lãnh luôn một cú đấm ngay vào cằm.
Kịch cẩu huyết tám giờ diễn trước mặt tôi, tôi cũng không phiền cẩu huyết một phen, tôi theo bản năng xông tới, muốn lôi Thôi Nam ra, nhưng hai người này dính vào nhau chặt quá, mặc tôi dùng sức thế nào cũng không hề suy suyển. Mợ nó, Lý Nhị Nha tôi đây từ bao giờ lại có giá thế này, có thể làm cho hai người đàn ông vì tôi mà điên cuồng đánh nhau.
"Trình Gia Gia, mày, con mợ nó, là anh em với tao sao? Chỉ có Tiểu Thanh là em gái mày, tao không phải em trai mày! Mày đừng có vơ tao vào!" Tôi đứng cạnh hai người, nghe lời rống giận của Thôi Nam mà giật như bị điện chích.
Tiểu Thanh! Trong đầu tôi bắt đầu thông suốt, rất nhiều việc lướt qua, lòng tôi mơ hồ sợ hãi bất an, có một ý niệm đang hình thành trong đầu, loáng thoáng ở đó khiến tôi sợ hãi không dám đối mặt.
"Tôi không có! A Nam, cậu bình tĩnh chút đi, chúng ta nói chuyện rõ ràng." Trình Gia Gia lau khóe miệng, cố gắng khống chế Thôi Nam đang nổi giận, nhưng Thôi Nam đang nổi nóng như thế, làm sao dễ dàng bị anh khống chế được.
Tôi thấy Trình Gia Gia lo lắng liếc mắt lại nhìn tôi một cái, anh dùng sức giật mạnh, muốn buông Thôi Nam ra để về lại bên này với tôi, như cánh tay anh bị Thôi Nam phẫn nộ siết lấy, không thể thoát thân. Thôi Nam nhìn thấy thần thái với động tác của Trình Gia Gia, lại càng điên cuồng lạ thường: "Còn muốn gì hả? Để mày đi lừa Nha Nha nữa sao? Anh cả như mày đúng là không tồi, chẳng qua chỉ là tao không thích Tiểu Thanh, nên mày vì thế mà đi lừa gạt người khác?"
Sắc mặt Trình Gia Gia phút chốc thay đổi, anh bối rối quay đầu lại, kinh hoàng nhìn tôi: "Nha Nha, không phải, anh không có."
Vẻ thề thốt phủ nhận của Trình Gia Gia kích thích Thôi Nam, Thôi Nam lại thoi thêm một quyền, lần này Trình Gia Gia có chuẩn bị, bắt chặt lấy nắm đấm của Thôi Nam, anh cũng nổi giận: "A Nam, cậu có thể tỉnh táo lại được không? Tôi với Nha Nha căn bản không giống như cậu nghĩ, tôi thích cô ấy, cậu với Tiểu Thanh chẳng liên quan gì hết."
Gia Gia, Gia Thanh, hai cái tên nặng nề này như chùy đánh vào trái tim tôi, ngay cả tên cũng giống nhau như thế, tôi sao lại chậm hiểu đến nhường này, nhiều việc đáng nghi ngờ như vậy, tôi vẫn cứ coi như không, bị Trình Gia Gia làm cho mê muội đầu óc.
Tôi lay lay tay Trình Gia Gia: "Người đứng đằng đó là bạn trai thời đại học của em, Thôi Nam."
Tôi đã chuẩn bị thật tốt cho cơn ghen của Trình Gia Gia, tên này bình thường Ứng Nhan gọi tôi làm gì cũng khó chịu hết nửa ngày, hiện tại bạn trai cũ của tôi xuất hiện, lại còn mang bộ dạng tình thâm ý trọng, có thể tưởng tượng được anh sẽ thế nào.
Phản ứng của Trình Gia Gia lại ngoài dự liệu của tôi, anh dường như không nghe thấy lời tôi nói, chỉ có môi là mím chặt lại, mắt vẫn nhìn phía trước không nhúc nhích.
Thôi Nam bên kia hồ như nghe thấy tiếng nói, vui mừng quay đầu: "Nha Nha, em về rồi."
Nhìn thấy tôi với Trình Gia Gia nép vào nhau cùng một chỗ, sắc mặt anh ta trở nên vô cùng khó coi, nụ cười trên mặt ngưng lại trắng bệch, phản ứng của Thôi Nam nằm trong dự liệu của tôi, cũng tốt, hôm nay thấy được Trình Gia Gia, anh ta cũng nên hết hi vọng đi là vừa, nhưng quỷ dị cái là, anh ta cũng đứng ngơ ngác tại chỗ như Trình Gia Gia.
Trình Gia Gia phục hồi tinh thần trước, anh siết chặt tay tôi, rồi buông tôi ra: "Biết rồi, Nha Nha, anh qua nói chuyện với cậu ta một chút."
Nhìn thấy chúng tôi thân mật với nhau, Thôi Nam giống như từ trong mộng tỉnh lại, mặt tối sầm bước từng bước tới, anh ta tới gần, tôi mới nhìn thấy trên mặt anh ta là vẻ không thể tin được cùng đau đớn khôn nguôi, tôi còn cảm thấy lửa giận bừng bừng trong người anh ta, tôi chưa từng thấy qua Thôi Nam như thế, trong lòng cảm thấy rất kì quái, tôi rõ ràng đã sớm nói với anh ta tôi có bạn trai, anh ta phải chuẩn bị tâm lý chứ, sao mà lại bày ra vẻ thương tâm muốn chết cứ như bị người phản bội vậy.
Tôi đang định mở miệng, đã thấy Thôi Nam không nhìn tôi, mà đi thẳng tới Trình Gia Gia, gầm lên giận dữ: "Trình Gia Gia, không ngờ là mày!"
Vali trong tay Trình Gia Gia bị Thôi Nam sấn tới mạnh như vậy nên rớt xuống đất, vài món quần áo rơi ra từ bên trong, Trình Gia Gia không nhìn quần áo, quay ngược cánh tay, nắm lấy Thôi Nam, anh tiến lên từng bước, hai tay nắm hai bên cánh tay Thôi Nam. "A Nam, bình tĩnh một chút. Cậu trước hết đừng kích động, chúng ta qua bên kia nói chuyện."
Lời nói của bọn họ vào tai tôi quả thực chính là kinh hồn bạt vía. Trình Gia Gia, anh thế mà lại biết Thôi Nam! Cũng không đợi tôi nghĩ nhiều thêm, xung đột giữa hai người trước mắt này lập tức bất ngờ thay đổi, trở nên kịch liệt không khống chế được.
Tầm mắt Thôi Nam liếc tới quần áo rơi trên mặt đất, lại càng nổi giận lôi đình: "Bình tĩnh cái rắm!"
Anh ta vùng ra khỏi tay Trình Gia Gia, đột nhiên tấn công tới, nhằm hướng Trình Gia Gia tung một quyền, Trình Gia Gia bất ngờ không kịp đề phòng, lãnh luôn một cú đấm ngay vào cằm.
Kịch cẩu huyết tám giờ diễn trước mặt tôi, tôi cũng không phiền cẩu huyết một phen, tôi theo bản năng xông tới, muốn lôi Thôi Nam ra, nhưng hai người này dính vào nhau chặt quá, mặc tôi dùng sức thế nào cũng không hề suy suyển. Mợ nó, Lý Nhị Nha tôi đây từ bao giờ lại có giá thế này, có thể làm cho hai người đàn ông vì tôi mà điên cuồng đánh nhau.
"Trình Gia Gia, mày, con mợ nó, là anh em với tao sao? Chỉ có Tiểu Thanh là em gái mày, tao không phải em trai mày! Mày đừng có vơ tao vào!" Tôi đứng cạnh hai người, nghe lời rống giận của Thôi Nam mà giật như bị điện chích.
Tiểu Thanh! Trong đầu tôi bắt đầu thông suốt, rất nhiều việc lướt qua, lòng tôi mơ hồ sợ hãi bất an, có một ý niệm đang hình thành trong đầu, loáng thoáng ở đó khiến tôi sợ hãi không dám đối mặt.
"Tôi không có! A Nam, cậu bình tĩnh chút đi, chúng ta nói chuyện rõ ràng." Trình Gia Gia lau khóe miệng, cố gắng khống chế Thôi Nam đang nổi giận, nhưng Thôi Nam đang nổi nóng như thế, làm sao dễ dàng bị anh khống chế được.
Tôi thấy Trình Gia Gia lo lắng liếc mắt lại nhìn tôi một cái, anh dùng sức giật mạnh, muốn buông Thôi Nam ra để về lại bên này với tôi, như cánh tay anh bị Thôi Nam phẫn nộ siết lấy, không thể thoát thân. Thôi Nam nhìn thấy thần thái với động tác của Trình Gia Gia, lại càng điên cuồng lạ thường: "Còn muốn gì hả? Để mày đi lừa Nha Nha nữa sao? Anh cả như mày đúng là không tồi, chẳng qua chỉ là tao không thích Tiểu Thanh, nên mày vì thế mà đi lừa gạt người khác?"
Sắc mặt Trình Gia Gia phút chốc thay đổi, anh bối rối quay đầu lại, kinh hoàng nhìn tôi: "Nha Nha, không phải, anh không có."
Vẻ thề thốt phủ nhận của Trình Gia Gia kích thích Thôi Nam, Thôi Nam lại thoi thêm một quyền, lần này Trình Gia Gia có chuẩn bị, bắt chặt lấy nắm đấm của Thôi Nam, anh cũng nổi giận: "A Nam, cậu có thể tỉnh táo lại được không? Tôi với Nha Nha căn bản không giống như cậu nghĩ, tôi thích cô ấy, cậu với Tiểu Thanh chẳng liên quan gì hết."
Gia Gia, Gia Thanh, hai cái tên nặng nề này như chùy đánh vào trái tim tôi, ngay cả tên cũng giống nhau như thế, tôi sao lại chậm hiểu đến nhường này, nhiều việc đáng nghi ngờ như vậy, tôi vẫn cứ coi như không, bị Trình Gia Gia làm cho mê muội đầu óc.

