Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Nguyện yêu em lần nữa


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1468
- Tình trạng: Hoàn thành
Một ngày một đêm này, hôm qua căn bản tôi ngủ không ngon, giữa trưa từ thành phố A về thành phố D, bận rộn làm việc cả ngày, buổi tối đi Thanh Hải, trở về lại còn gặp được chuyên xưa phấn khích kích động thế này, tôi thật là không chịu nổi, đầu tôi quay mòng mòng, đại khái là mặc quá ít, bị cảm rồi. Tôi đột nhiên cảm thấy tất cả những chuyện này sao lại không thật như thế, những người này, những việc này, khác hẳn với những gì tôi bình thường biết, tôi cứ như đang ở trong mộng, tôi bắt đầu ảo tưởng, có phải tất cả chuyện này đều không phải là thật không, tất cả chuyện này đều là do Trình Gia Gia với Thôi Nam thông đồng diễn, chờ tôi ngủ một giấc tỉnh lại, ngày mai lại vẫn cứ sống như thường.

Trình Gia Gia đứng trước mặt tôi không nói được một lời, ánh mắt đen kịt nhìn tôi, tựa hồ muốn nhìn xem trên mặt tôi có vẻ gì, tôi bất giác lấy tay chạm vào lồng ngực anh một lát. Là anh, đây là thật, không phải mơ. Tôi nhếch nhếch miệng, môi này cũng thật. Mợ nó chứ, đau quá: "Muốn nói gì thì anh cứ việc nói thẳng đi."

"Không nói thì tôi lên lầu." Tôi nói, chuẩn bị lên lầu, quá mệt mỏi, tôi cần nghỉ ngơi, toàn bộ phiền não đợi tôi tỉnh dậy đi rồi hẵng nói.

Ngón tay tôi vừa chạm vào anh, anh dường như bị kim đâm, tỉnh táo lại, nắm lấy tay tôi: "Nha Nha, em đừng đi, anh nói toàn bộ cho em biết mà."



Chương 43

Nói toàn bộ cho tôi biết? Nói cách khác, anh thật sự có lừa gạt tôi rồi, thật sự giăng lưới bẫy tôi rồi. Tôi cư nhiên nhếch nhếch khóe miệng, Trình Gia Gia ơi à Trình Gia Gia, anh làm gì không làm cho sớm, để Thôi Nam tố giác mới nói toàn bộ cho tôi biết, nếu Thôi Nam không xuất hiện, có phải anh định lừa gạt tôi tới cùng luôn hay không? Tuy tôi là người phản ứng không đủ thông minh, không có người khác chỉ điểm thì không nhìn thấy, nhưng tôi đâu có trêu chọc anh, dựa vào cái gì mà lại đi lừa gạt tôi, chẳng lẽ đùa tôi rất vui sao?

Chuyện trước kia từng cái từng cái tuần tự xuất hiện trước mặt tôi, trong lòng tôi càng lúc càng lạnh hơn, trên con đường này, anh thận trọng, cẩn thận theo sở thích của tôi mà tiếp cận, từng bước từng bước đưa tôi vào cái bẫy ngọt ngào của anh.

Tôi nhất là không thể tha thứ cho anh cái đêm đầu tiên sau lần say rượu ấy, đêm đó ánh mắt anh khiếp sợ như vậy, trong lòng tôi quặn một cái, hóa ra anh nghĩ lần đầu tôi đã sớm cho Thôi Nam, cho nên phát hiện đó là lần đầu của tôi nên mới có vẻ mặt như thế. Sao anh có thể như thế chứ, đêm đầu tiên của mỗi cô gái đều là thiêng liêng, tràn ngập ảo tưởng tốt đẹp, tôi không ngờ đằng sau cái sự tốt đẹp ấy lại là sự thật đến nhường này. Hóa ra chỉ mình tôi đóng vai tự đa tình, thời điểm mà tôi toàn tâm toàn ý tín nhiệm giao thân cho anh, trong lòng anh lại lãnh khốc vô tình đến thế.

"Nha Nha, em làm sao vậy, Nha Nha." Trình Gia Gia ở bên trái kéo lấy tay tôi ra sức lắc, tôi ngẩng đầu, anh luống cuống đứng đó, vẻ mặt sợ hãi.

Chẳng lẽ tôi trông dọa người lắm sao, tôi sờ sờ mặt mình, rõ ràng tôi còn nhếch mép cười mà, tại sao bên trên lại có chút ẩm ướt? Tôi hoảng sợ, chẳng lẽ tôi khóc? Thật không có tiền đồ!!! Không phải đã từng bị lừa gạt một lần sao, lừa cũng đã lừa, tôi cũng không thể tiếp tục dọa mình thế chứ!!!

Tôi tiếp tục kéo rộng khóe miệng: "Không có việc gì, nói đi, anh vì cái gì mà tiếp cận tôi, đều nói ra đi, anh yên tâm, tôi chịu được."

Trên người bị một lực kéo mạnh, tôi bị bọc vào vòng tay anh lần nữa. Anh lại nữa rồi, ôm cái gì mà ôm, nói chuyện cho nhanh đi mới đúng, nói xong cho tôi về phòng ngủ nữa, nhưng lần này, tôi một chút sức lực cũng không có, tôi thử đẩy một chút rồi buông tay vô ích, lần này rốt cục cũng không còn lối thoát khỏi anh.

"Đừng dọa anh, Nha Nha, em đừng như thế, Nha Nha..." Trình Gia Gia mạnh mẽ ôm tôi, vội vàng hôn lên mặt tôi, phí công phí sức muốn kéo gần hơn khoảng cách giữa chúng tôi.

Tôi trước kia sao lại không phát hiện người này thật nhiều lời nhỉ, nói toàn chuyện vô bổ. Hơn nữa anh cũng kì quái thật, không phải vội vã muốn kể hết cho tôi nghe sao, hiện tại tôi nói không có việc gì, tôi nói tôi chịu được tất, sao anh lại còn không kể.

Không biết vì cái gì, Trình Gia Gia không hề tin tôi ổn, tôi càng bình tĩnh như thế, anh lại càng sốt ruột, ánh mắt anh đã đỏ ngầu. Aii, chẳng lẽ tôi phải một khóc hai nháo ba thắt cổ, làm người đàn bà chanh chua chửi đổng, mới có thể biểu thị tâm tình thống khổ vì bị lừa gạt sao?

Tôi thấy ánh mắt anh rất bối rối khẩn trương, tuy rằng nhìn không hiểu lắm, như tôi đoán trong lòng anh chắc cũng có chút hối hận với tự trách, anh có phải có một chút, chỉ một chút thôi, thật sự yêu thích tôi? Aii, tôi lại đang nằm mơ ảo tưởng, khó trách dễ dàng bị lừa như vậy, tôi là một đứa quá ngu ngốc, chìm quá sâu trong tình cảm khiến tôi không dậy nổi.

Đầu tôi ngày càng đau, nghiêng đầu, tôi tránh được anh, giọng trầm xuống: "Anh rốt cuộc có nói hay không, tôi muốn đi ngủ."

Tên đàn ông này có bình thường hay không, nghe thấy ngữ khí bất mãn của tôi, ngược lại còn thở dài nhẹ nhõm. Trình Gia Gia thả lỏng cánh tay ôm tôi, đổi sang cầm tay, kéo tôi lên cầu thang: "Chỗ này lạnh, em đang run kìa, chúng ta lên rồi nói."

Có muốn để anh ở ngoài hay không, hay nhốt anh bên ngoài không cho anh cơ hội giải thích, làm thế có phải rất cảm tính không? Trong lòng tôi thầm than, aii, kỳ thật tôi cũng chỉ đang lấy cớ để cho anh vào nhà mà thôi, lúc trước đốt mặt với Thôi Nam, tôi không hề do dự nhốt anh ta ngoài cửa, nhưng hiện tại đối mặt với Trình Gia Gia, tôi không thể nào dựng dậy tâm tình sát phạt quyết đoán như trước được, nói cho cùng thì trong lòng tôi vẫn còn khúc mắc với Trình Gia Gia.

Prev 1 ... 68 69 70 71 72 ... 123 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000010s. Total load: 0.000450