Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1971
- Tình trạng: Hoàn thành
Tôi vừa làm một việc mà mình tương đối thù ghét chính là hồi tưởng. Ký ức nằm ở sau lưng, kết cấu cơ thể con người vốn chỉ nhìn được phía trước, thế nhưng vẫn không ít lần cố chấp ngoái lại đằng sau. Sâu thẳm trong tim mỗi người đều lưu trữ những vết thương nông, sâu, lồi, lõm, mâng mủ hay đã lành, lên da non hay thành sẹo, nhưng dù ở trạng thái nào thì nó vẫn luôn hiện hữu trong tim. Người ta không cúi đầu nhìn vào tim, nhưng khi ngoái lại nhìn những hồi ức, họ sẽ thấy vết thương của chính mình.
Có người đi bên cạnh, tôi cảm giác đoạn đường trở nên ngắn đi, rất nhanh bóng Đông Anh đã hiện ra trong ánh đèn.
- Cậu gọi taxi về đi! - Tôi lịch sự muốn nhìn bóng Khoa rời khỏi rồi mới trèo tường vào.
- Tớ tiễn cậu vào đến ký túc xá. - Khoa vẫn giữ lại nỗi buồn trong giọng nói, gương mặt rất mệt mỏi và tuyệt vọng, đôi mắt không đáy cuộn trào những băn khoăn.
Tôi không nói gì, định rút tay ra để chuẩn bị trèo tường thì Khoa lấy ra một chùm chìa khóa. Phải rồi, cậu ấy là con hiệu trưởng.
Khoa mở khóa cổng bằng một tay rất dễ dàng, tiếp tục nắm tay tôi đi về phía ký túc xá nữ. Buổi tối, các nam sinh không được đến đây, nhưng đi đến chân cầu thang thì được.
Tiễn gần tiễn xa thì cũng đến lúc phải từ biệt, chúng tôi rốt cuộc cũng chạm chân đến cầu thang dẫn lên ký túc xá nữ. Đến lúc này Khoa vẫn lưu luyến không muốn buông tay tôi ra.
- Hôm nay cậu có tâm sự đúng không? - Nỗi buồn trên gương mặt đẹp đẽ kia quá rõ ràng, tôi không thể làm như không thấy nữa.
- Cậu đã thích tớ chút nào chưa? - Thay vì trả lời tôi, Khoa lại hỏi về một vấn đề khác.
Tôi im lặng, bất giác cắn cắn môi. Quả thật tôi vẫn không có cảm giác với cậu ấy. Chúng tôi vốn chỉ nói chuyện với nhau qua điện thoại, lại không đặc biệt có kỷ niệm gì, quả thật ngay cả nhớ đến cậu ấy vào một lúc bất chợt nào đó tôi cũng chưa từng.
Khoa bất ngờ đưa tay vén vài sợi tóc trước mặt tôi, nhẹ nhàng mắc vào mang tai, sau đó bàn tay ấm áp xoa nhẹ má tôi. Một giây sau, đôi môi cậu ấy nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, ở lại một lúc khá lâu.
Tôi đứng im cho Khoa đặt môi trên trán mình. Dù gì cũng là bạn gái cậu ấy. Cả hai lại tiếp tục chìm vào im lặng.
Cho đến khi cơ thể tôi bắt đầu thấy mỏi, Khoa luôn biết dừng lại đúng lúc, rời môi đi, bàn tay lưu luyến trên gò má tôi, giọng nói buồn bã cùng ánh mắt ủ rũ hướng tôi dịu dàng:
- Cậu lên đi!
- Cậu gọi taxi về nhé. - Giờ này mà lang thang một mình ngoài đường thì không nên chút nào.
- Tớ lên phòng ký túc xá nam ngủ lại. Quân và Văn cũng đang trên đó. - Khoa mỉm cười, nét buồn vương lại trong mắt, trên môi, làm cho gương mặt trở nên lôi cuốn hơn bao giờ hết.
- Vậy cũng được. - Tôi tán thành ý kiến này, sau đó xoay người đi lên cầu thang, bàn tay cũng theo đó rời khỏi túi áo khoác của Khoa.
Ở ký túc xá nam có một phòng, mà nói đúng hơn là một căn nhà được xây riêng cho bộ ba hoàng tử. Đây vốn là trường tư do gia đình Khoa xây dựng mà, bọn họ được hưởng ưu đãi là hoàn toàn dễ hiểu.
***
Khi còn ở Trung Anh, tôi chưa bao giờ không được nhận học bổng. Khác với Đông Anh, Trung Anh chỉ có hai kỳ thi vào đầu mỗi học kỳ, học bổng cũng chỉ có ba suất cho ba người điểm cao nhất. Tôi và Ngọc thì luôn luôn là hai trong ba, người còn lại là ai hình như tôi chưa bao giờ để ý, vì qua mỗi kỳ đều có sự thay đổi.
Vì luôn chiến thắng nên khi bước vào kỳ thi này tôi khá tự tin, thế nhưng môn thi đầu tiên ngày hôm qua đã đánh bật sự tự tin trong lòng. Rất may sáng nay đề Toán tôi đã làm một cách trọn vẹn, sau đó kiểm tra đi kiểm tra lại khoảng chục lần, có thể tự tin lĩnh điểm tối đa. Vì vậy mà bước vào môn Văn, tâm trạng căng thẳng của tôi giảm đi một chút.
Đối với giáo viên Văn, ngoài văn phong súc tích mượt mà, còn cần phải rất tinh tế và phân tích một cách chính xác, thêm vào đó là việc trình bày đẹp mắt. Tôi hiểu điều này nên dốc toàn lực nắn nót viết và làm bài của mình sạch sẽ, không tẩy xóa nhất có thể. Chữ sai chính tả được gạch ngang gọn gàng, không bút xóa lem nhem, cũng không bôi đen để người ta chú ý đến cái lỗi của mình.
Môn thi thứ ba kết thúc, sự thấp thỏm trong lòng tôi cũng phần nào bớt đi, nhưng còn chưa công bố kết quả thì chưa yên ổn.
Chương 4:
Một tuần đợi kết quả thi với tôi không hề dễ chịu. Dù biết việc lo lắng không thể làm cho bài thi tốt lên, nhưng vẫn không cách nào ngừng lại. Chính vì thế, bao tử ngày nào cũng hằn học đau đớn khiến tôi phải uống thuốc liên tục.
Thời gian dễ chịu nhất trong ngày chỉ có buổi tối, sau khi đi làm về. Từ sau đêm thứ bảy tuần trước, ngày nào Khoa cũng đến đợi ở chỗ làm khi tan ca, nắm tay tôi đi hết đoạn đường vắng vẻ. Việc có một người chờ đợi khiến người ta tự động sản sinh cảm giác tích cực cùng mong ngóng. Tôi nhanh nhẹn hơn khi làm việc, đồng thời cũng hay nhìn đồng hồ hơn, trông cho đến giờ về.
Có người đi bên cạnh, tôi cảm giác đoạn đường trở nên ngắn đi, rất nhanh bóng Đông Anh đã hiện ra trong ánh đèn.
- Cậu gọi taxi về đi! - Tôi lịch sự muốn nhìn bóng Khoa rời khỏi rồi mới trèo tường vào.
- Tớ tiễn cậu vào đến ký túc xá. - Khoa vẫn giữ lại nỗi buồn trong giọng nói, gương mặt rất mệt mỏi và tuyệt vọng, đôi mắt không đáy cuộn trào những băn khoăn.
Tôi không nói gì, định rút tay ra để chuẩn bị trèo tường thì Khoa lấy ra một chùm chìa khóa. Phải rồi, cậu ấy là con hiệu trưởng.
Khoa mở khóa cổng bằng một tay rất dễ dàng, tiếp tục nắm tay tôi đi về phía ký túc xá nữ. Buổi tối, các nam sinh không được đến đây, nhưng đi đến chân cầu thang thì được.
Tiễn gần tiễn xa thì cũng đến lúc phải từ biệt, chúng tôi rốt cuộc cũng chạm chân đến cầu thang dẫn lên ký túc xá nữ. Đến lúc này Khoa vẫn lưu luyến không muốn buông tay tôi ra.
- Hôm nay cậu có tâm sự đúng không? - Nỗi buồn trên gương mặt đẹp đẽ kia quá rõ ràng, tôi không thể làm như không thấy nữa.
- Cậu đã thích tớ chút nào chưa? - Thay vì trả lời tôi, Khoa lại hỏi về một vấn đề khác.
Tôi im lặng, bất giác cắn cắn môi. Quả thật tôi vẫn không có cảm giác với cậu ấy. Chúng tôi vốn chỉ nói chuyện với nhau qua điện thoại, lại không đặc biệt có kỷ niệm gì, quả thật ngay cả nhớ đến cậu ấy vào một lúc bất chợt nào đó tôi cũng chưa từng.
Khoa bất ngờ đưa tay vén vài sợi tóc trước mặt tôi, nhẹ nhàng mắc vào mang tai, sau đó bàn tay ấm áp xoa nhẹ má tôi. Một giây sau, đôi môi cậu ấy nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, ở lại một lúc khá lâu.
Tôi đứng im cho Khoa đặt môi trên trán mình. Dù gì cũng là bạn gái cậu ấy. Cả hai lại tiếp tục chìm vào im lặng.
Cho đến khi cơ thể tôi bắt đầu thấy mỏi, Khoa luôn biết dừng lại đúng lúc, rời môi đi, bàn tay lưu luyến trên gò má tôi, giọng nói buồn bã cùng ánh mắt ủ rũ hướng tôi dịu dàng:
- Cậu lên đi!
- Cậu gọi taxi về nhé. - Giờ này mà lang thang một mình ngoài đường thì không nên chút nào.
- Tớ lên phòng ký túc xá nam ngủ lại. Quân và Văn cũng đang trên đó. - Khoa mỉm cười, nét buồn vương lại trong mắt, trên môi, làm cho gương mặt trở nên lôi cuốn hơn bao giờ hết.
- Vậy cũng được. - Tôi tán thành ý kiến này, sau đó xoay người đi lên cầu thang, bàn tay cũng theo đó rời khỏi túi áo khoác của Khoa.
Ở ký túc xá nam có một phòng, mà nói đúng hơn là một căn nhà được xây riêng cho bộ ba hoàng tử. Đây vốn là trường tư do gia đình Khoa xây dựng mà, bọn họ được hưởng ưu đãi là hoàn toàn dễ hiểu.
***
Khi còn ở Trung Anh, tôi chưa bao giờ không được nhận học bổng. Khác với Đông Anh, Trung Anh chỉ có hai kỳ thi vào đầu mỗi học kỳ, học bổng cũng chỉ có ba suất cho ba người điểm cao nhất. Tôi và Ngọc thì luôn luôn là hai trong ba, người còn lại là ai hình như tôi chưa bao giờ để ý, vì qua mỗi kỳ đều có sự thay đổi.
Vì luôn chiến thắng nên khi bước vào kỳ thi này tôi khá tự tin, thế nhưng môn thi đầu tiên ngày hôm qua đã đánh bật sự tự tin trong lòng. Rất may sáng nay đề Toán tôi đã làm một cách trọn vẹn, sau đó kiểm tra đi kiểm tra lại khoảng chục lần, có thể tự tin lĩnh điểm tối đa. Vì vậy mà bước vào môn Văn, tâm trạng căng thẳng của tôi giảm đi một chút.
Đối với giáo viên Văn, ngoài văn phong súc tích mượt mà, còn cần phải rất tinh tế và phân tích một cách chính xác, thêm vào đó là việc trình bày đẹp mắt. Tôi hiểu điều này nên dốc toàn lực nắn nót viết và làm bài của mình sạch sẽ, không tẩy xóa nhất có thể. Chữ sai chính tả được gạch ngang gọn gàng, không bút xóa lem nhem, cũng không bôi đen để người ta chú ý đến cái lỗi của mình.
Môn thi thứ ba kết thúc, sự thấp thỏm trong lòng tôi cũng phần nào bớt đi, nhưng còn chưa công bố kết quả thì chưa yên ổn.
Chương 4:
Một tuần đợi kết quả thi với tôi không hề dễ chịu. Dù biết việc lo lắng không thể làm cho bài thi tốt lên, nhưng vẫn không cách nào ngừng lại. Chính vì thế, bao tử ngày nào cũng hằn học đau đớn khiến tôi phải uống thuốc liên tục.
Thời gian dễ chịu nhất trong ngày chỉ có buổi tối, sau khi đi làm về. Từ sau đêm thứ bảy tuần trước, ngày nào Khoa cũng đến đợi ở chỗ làm khi tan ca, nắm tay tôi đi hết đoạn đường vắng vẻ. Việc có một người chờ đợi khiến người ta tự động sản sinh cảm giác tích cực cùng mong ngóng. Tôi nhanh nhẹn hơn khi làm việc, đồng thời cũng hay nhìn đồng hồ hơn, trông cho đến giờ về.


