watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1967
- Tình trạng: Hoàn thành
Ngạo Quân không trả lời tôi, đưa bàn tay xinh đẹp còn lành lặn chụp lên cái ly nhựa trên chiếc bàn con gần đó, sau đó nâng lên và mô phỏng động tác đập ly xuống bàn. Hiểu rồi, bàn tay cậu ta là do chụp lên miệng một chiếc ly thủy tinh rồi đập xuống bàn mà không rút tay về. Ngu ngốc!

Tôi gật gù, đương nhiên không nói vào mặt cậu ta rằng đó là hành động ngu ngốc. Nói để làm gì khi điều này chẳng liên quan gì đến tôi. Lấy thêm hai gói thuốc sữa nữa, tôi tự thấy mình nên rời khỏi đây:

- Tớ đi trước.

- Ừ. - Cánh môi cam nhạt khẽ mấp máy, gương mặt hơi ngẩng lên nhìn tôi khiến cả một mảng lạnh lẽo hung hăng lao đến. Nét mặt đó, đôi mắt đó, không phải cố tình tỏ ra lạnh lùng, mà là tự bản chất đã lạnh.

Tôi kiềm chế cơn rùng mình, quay đầu đi khỏi phòng y tế, trong đầu còn ám ảnh vẻ đẹp của Ngạo Quân. Một dáng vẻ uể oải cùng cuốn hút!

***

Hôm nay là cuối tuần, Hoàng Gia đặc biệt đông khách, trong số đó còn có cả Khoa, Quân và Văn. Ba người bọn họ ngồi ở chiếc bàn chính giữa, cũng chính là trung tâm của những cô gái trẻ hiện diện trong quán. Phần tôi, vì sự có mặt này mà đặc biệt không muốn lượn ra phục vụ chút nào.

- Con ông chủ và bạn của cậu ấy thật sự đẹp đến chết mất! - Chị pha chế cảm thán, ánh mắt hiện rõ vẻ si mê cùng ngưỡng mộ. Nãy giờ chị ấy thập thò ngoài cửa nhòm ngó không ít lần nhưng vì pha chế không được rời phòng nên buộc phải ở lại.

- Chị Hiền, em nói này! - Tôi đột nhiên nghĩ ra một điều.

- Gì em? - Chị Hiền rời mắt khỏi chiếc máy xay sinh tố mà nhìn tôi.

- Chị có muốn ra ngoài bưng bê một bữa không? - Tôi xoa đầu, ra vẻ ngần ngại đề nghị.

Đúng như dự đoán, mắt chị Hiền sáng lên vẻ vui thích. Làm phục vụ lúc không phải làm gì có thể ở bên ngoài lượn qua lượn lại xem khách cần gì, còn có thể đứng xem người ta nhảy múa hát hò, hơn nữa hôm nay còn có thể ngắm mỹ nam. Sau sinh nhật vợ, ông chủ cùng bà ấy đi du lịch châu Âu hai tuần mới về, không có ai quản lý nên hoàn toàn có thể tự do đổi việc cho nhau.

- Nhưng nếu khách gọi đồ uống thì sao em? - Chị Hiền có vẻ đắn đo.

Tôi ra chiều ngẫm nghĩ rồi búng tay như vừa nghiệm ra kế sách hay:

- Gọi nước ngọt thì em lấy cho chị bưng, còn sinh tố hay rượu thì chị lại vô pha. Như vậy được mà.

Chị Hiền mắt lại sáng lên, nhìn tôi đầy ý cảm kích, rồi liền một mạch chạy ra ngoài, để tôi lại trong phòng pha chế.

Còn lại một mình, tôi tranh thủ lấy sách Toán nâng cao ra xem. Buổi chiều vì nghĩ có thể xem trên con đường đến chỗ làm và khi về nên tôi mang theo. Môn Anh hôm nay, tôi ước chừng được khoảng bảy đến tám điểm, Toán ngày mai buộc phải được điểm tuyệt đối để kéo lên. Về phần Văn thì chuyện được điểm tuyệt đối là không thể, vì phần tập làm văn không có thang điểm tuyệt đối để đánh giá, phân tích đúng ý đương nhiên sẽ được điểm, nhưng còn phải xem giáo viên chấm thi có thích văn phong của mình hay không.

Vì là cuối tuần nên khách đến từ rất sớm, qua chín giờ thì không còn ai đến nữa, cho nên không ai gọi thêm đồ uống. Tôi cắm cúi đọc sách nên không để ý thời gian, mãi đến khi chị Hiền trở lại mới phát hiện đã mười một giờ.

Tôi chào mọi người, mau chóng ra về.

Đứng đợi tôi bên ngoài cửa là Khoa. Nhìn thấy tôi, cậu ấy mỉm cười thật hiền, hai tay bỏ túi quần, nhẹ nhàng đẩy người rời khỏi cột đèn đang dựa mà bước đến.

- Mình đưa cậu về. - Giọng Khoa hôm nay có chút buồn bã, ánh mắt không còn linh hoạt và tràn đầy sức sống, gương mặt tuấn tú bị một màn sương u sầu vây quanh nên mềm mại hơn, cũng hút hồn theo một cách khác ngày thường.

- Ừ. - Tôi cười, sau đó nhắm hướng Đông Anh mà đi.

Ở bên cạnh, Khoa đang điều chỉnh bước chân cho trùng với tôi.

- Hôm nay cậu làm bài được không? - Khoa hỏi, giọng nói vẫn không thể vui lên, dường như trong lòng chất chứa một bầu tâm sự rất lớn.

- Không được tốt lắm. Còn cậu? - Nghĩ đến bài thi Anh là tôi lại lo.

- Tớ bỏ không làm. Dù sao cũng không bắt buộc. - Khoa cười yếu ớt, đôi mắt anh đào câu dẫn hồn người đượm buồn cùng với băn khoăn.

Hai chúng tôi lại chìm vào im lặng. Tôi tranh thủ lẩm nhẩm lại những công thức Toán trong đầu. Ánh đèn đường chiếu xuống vàng vọt, hai chiếc bóng chúng tôi đổ dài nghiêng ngả. Đã lâu rồi, bên cạnh chiếc bóng của tôi mới có thêm một cái khác.

Cánh tay chắp sau lưng của tôi bất ngờ bị Khoa kéo, sau đó bàn tay bị nắm lấy, mười đầu ngón tay đan lại. Bàn tay tôi bị siết không chặt nhưng không thể rút ra, sau đó cùng với tay Khoa chui vào túi áo cậu ấy.

Khoa cứ thế nắm tay tôi đi trong im lặng, dường như đang suy nghĩ gì đó. Phần tôi, bàn tay ở trong túi áo khoác Khoa cảm thấy rất ấm. Hơi ấm khiến cho đoạn hồi ức mà tôi chán ghét cựa mình.

Trong trí nhớ của tôi lưu giữ một khoảnh khắc, khi đó có người hỏi tôi: “Không lạnh hả em?” sau đó chỉ chỉ tay vô túi áo mình. Tôi hiểu câu hỏi ấy nghĩa là lời trách yêu: “Sao anh không thấy tay em trong túi áo anh?” Chính vì vậy, khi đó, tôi mau mắn nhét tay mình vào trong túi áo khoác của anh, cùng với bàn tay kia đan lại, dựa vào hơi ấm ấy đi qua mùa đông.

Prev 1 ... 7 8 9 10 11 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000549