Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2035
- Tình trạng: Hoàn thành
- Tại sao lại là Nhật? - Tôi nhăn mặt.
- Ở đó đẹp lắm! Thế em thích nước khác à? - Quân vô thức vuốt nhẹ tóc tôi.
Hiện tại thì tôi đang ở trong lòng anh.
- Chim nó còn biết đường bay tránh rét, gấu to như thế còn phải ngủ đông, tại sao con người lại tìm nơi lạnh để đến như thế? - Tôi bắt đầu phàn nàn. Tôi không có sở thích du lịch, đã thế còn là một nơi lạnh đến muốn rụng hết những ngón chân thì lại càng không.
- Thế thì đi Nha Trang nhé! Đảm bảo là không lạnh. - Quân hình như cũng biết tôi ghét lạnh. Đúng là như thế. Dù đặc trưng của Đà Lạt là lạnh, nhưng ở từ bé thì dần cũng quen, có điều đến nơi lạnh hơn thì tôi chịu thôi. Mũi sẽ đau buốt, hai bên thái dương nhức nhối, cổ họng sẽ sưng lên. Tôi không muốn bị ốm đâu.
Theo như Quân nói thì tôi không thể không đi. Thôi thì Nha Trang vậy:
- Cũng được. Khi nào đi?
- Ngày mốt.
- Em còn chưa chuẩn bị gì. - Tôi lại nhăn mặt: Sao không báo sớm một chút?
- Anh đã chuẩn bị cho em hết rồi, chỉ cần lên xe và đi thôi. - Quân nở một nụ cười hiếm hoi, xoa xoa đầu tôi.
Nghe đến đây, tôi càng phát hoảng hơn. Chuẩn bị hết là thế nào? Tức là mua quần áo và các vật dụng cho tôi rồi sao? Thế còn... đồ nhỏ?
- Tất cả những thứ em cần để mặc lên người anh đều đã chuẩn bị. - Quân như đọc được suy nghĩ của tôi.
Tôi giật mình, sau đó im lặng vì ngượng, vùi đầu vào lòng anh, vờ nhắm mắt tìm giấc ngủ.
- Em có khó chịu không? - Tiếng Quân vang lên sát tai làm tôi mở mắt ra.
- Không. Rất thoải mái! - Tôi lại dụi đầu và ngực anh, tìm tư thế dễ chịu hơn.
- Ý anh là chuyện đi cùng Khoa và My. - Anh trầm giọng.
- Một chút. Nhưng mà nếu khó chịu nhiều quá, lại thành ra xem trọng họ quá. - Hai con người đó, muốn để tôi ghét, bận tâm, khó chịu, sớm đã không còn cái tư cách ấy rồi.
- Anh cố tình đấy.
- Muốn thay em lên mặt sao?
- Ừ. Anh muốn tụi nó thấy em đang hạnh phúc bên anh, và tụi nó chẳng là gì cả. - Tôi cảm giác là Quân lại mỉm cười.
- Anh trẻ con thật đấy! Nhưng đáng yêu! - Tôi rúc sâu vào lòng anh hơn. Hương thơm của Ngạo Quân rất dễ chịu! Nhè nhẹ nhưng không mang lại cảm giác nữ tính, lành lạnh một chút như bạc hà, khiến tôi dù mệt mỏi mấy cũng cảm thấy thư giãn.
Tôi cứ thế tận hưởng hơi ấm và mùi hương của anh, từ từ chìm vào giấc ngủ bình yên, với tiếng ru là nhịp tim bình ổn trong lồng ngực kia.
***
Tôi bị Quân đánh thức dậy lúc năm rưỡi để ăn uống rồi chuẩn bị lên xe. Vì được nghỉ đông, lại thêm có anh ôm trong lòng, gần đây tôi thức dậy khá trễ, cho nên giờ phải dậy sớm có chút không quen.
Khi mắt nhắm mắt mở đi xuống nhà bếp, tôi thấy Quân đang đứng bên bàn, nơi đồ ăn sáng của tôi nằm nghiêm chỉnh. Là một cái trứng ốp la đã bị tách lòng đỏ.
Tôi cười híp mắt, cùng anh vui vẻ vừa ăn vừa trò chuyện. Trong lòng tôi đang cảm động lắm! Ngạo Quân vốn lạnh lùng - cái này ai cũng biết, lại thờ ơ vô tâm - cái này ai cũng rõ, nhưng lại chăm sóc tôi vô cùng chu đáo, quan tâm và nghĩ cho tôi rất nhiều. Từ ngày quen nhau đến giờ, anh chưa một lần nào làm tôi thấy buồn hay tủi thân, cũng không để cho tôi có cảm giác ghen tuông hoặc bất an. Bằng cách của riêng mình, anh luôn làm tôi yên tâm với cảm giác vị trí của chúng tôi là bên cạnh nhau và không gì có thể thay đổi. Còn tôi, tôi chưa làm được gì cho anh cả. Dù là con gái, đáng ra phải khéo léo chăm sóc bạn trai, nhưng tôi lại chẳng làm gì. Có lẽ sau lần du lịch này, khi về nhà, tôi sẽ học nấu vài món ăn Quân thích, làm cho anh ăn, mỗi tối sẽ massage cho anh nữa. À phải rồi, tôi sẽ học đan khăn. Du lịch chỉ hai ngày, sau đó có thể đan khăn trong ba ngày, đến đêm Noel sẽ tặng cho anh. Nhưng mà, anh ở bên cạnh mãi thế này thì làm sao tôi đan cho được?
- An này, anh có chuyện này muốn nói. - Quân nói khi chúng tôi đang cùng ăn sáng.
- Anh nói đi! - Tôi nhìn anh.
- Sau khi đi chơi về, anh phải qua đón Giáng sinh với mẹ. Nhưng anh hứa, đêm Noel sẽ có mặt, đưa em đi chơi. - Ánh mắt Quân có vẻ dao động. Nếu không phải tôi nghĩ quá nhiều thì hình như đang sợ tôi giận.
- Được mà anh. Em ở nhà đợi anh về. - Tôi cười toe. Hay quá! Vừa đúng lúc. Thế thì tôi có thể đan khăn, đồng thời học nấu ăn. Hôm anh về nhất định sẽ tạo cho anh một bữa tiệc nhỏ bất ngờ. Nghĩ đến đây, lòng tôi phấn chấn hẳn.
***
Từ Đà Lạt đến Nha Trang không xa, xe chạy chầm chậm cũng chỉ mất khoảng hai tiếng. Tôi và Quân ngồi ở băng sau cùng của chiếc xe bảy chỗ, lúc thì nhìn ngắm cảnh hai bên đường, khi lại ôm nhau thiếp đi. Ở ghế trên, Khoa và My cũng ôm nhau ngủ. Còn Văn, dù không nhìn thấy nhưng tôi đoán chắc cậu ta đang nghe nhạc và nhắm mắt lim dim.
Đường đi Nha Trang khá vắng, có đoạn một bên là vách núi, một bên là rừng. Ngồi trong xe nhìn ra, ánh mắt trời chỉ mới mọc, còn len lỏi trong những tán cây, mang lại cảm giác tươi mới và trong lành.
- Ở đó đẹp lắm! Thế em thích nước khác à? - Quân vô thức vuốt nhẹ tóc tôi.
Hiện tại thì tôi đang ở trong lòng anh.
- Chim nó còn biết đường bay tránh rét, gấu to như thế còn phải ngủ đông, tại sao con người lại tìm nơi lạnh để đến như thế? - Tôi bắt đầu phàn nàn. Tôi không có sở thích du lịch, đã thế còn là một nơi lạnh đến muốn rụng hết những ngón chân thì lại càng không.
- Thế thì đi Nha Trang nhé! Đảm bảo là không lạnh. - Quân hình như cũng biết tôi ghét lạnh. Đúng là như thế. Dù đặc trưng của Đà Lạt là lạnh, nhưng ở từ bé thì dần cũng quen, có điều đến nơi lạnh hơn thì tôi chịu thôi. Mũi sẽ đau buốt, hai bên thái dương nhức nhối, cổ họng sẽ sưng lên. Tôi không muốn bị ốm đâu.
Theo như Quân nói thì tôi không thể không đi. Thôi thì Nha Trang vậy:
- Cũng được. Khi nào đi?
- Ngày mốt.
- Em còn chưa chuẩn bị gì. - Tôi lại nhăn mặt: Sao không báo sớm một chút?
- Anh đã chuẩn bị cho em hết rồi, chỉ cần lên xe và đi thôi. - Quân nở một nụ cười hiếm hoi, xoa xoa đầu tôi.
Nghe đến đây, tôi càng phát hoảng hơn. Chuẩn bị hết là thế nào? Tức là mua quần áo và các vật dụng cho tôi rồi sao? Thế còn... đồ nhỏ?
- Tất cả những thứ em cần để mặc lên người anh đều đã chuẩn bị. - Quân như đọc được suy nghĩ của tôi.
Tôi giật mình, sau đó im lặng vì ngượng, vùi đầu vào lòng anh, vờ nhắm mắt tìm giấc ngủ.
- Em có khó chịu không? - Tiếng Quân vang lên sát tai làm tôi mở mắt ra.
- Không. Rất thoải mái! - Tôi lại dụi đầu và ngực anh, tìm tư thế dễ chịu hơn.
- Ý anh là chuyện đi cùng Khoa và My. - Anh trầm giọng.
- Một chút. Nhưng mà nếu khó chịu nhiều quá, lại thành ra xem trọng họ quá. - Hai con người đó, muốn để tôi ghét, bận tâm, khó chịu, sớm đã không còn cái tư cách ấy rồi.
- Anh cố tình đấy.
- Muốn thay em lên mặt sao?
- Ừ. Anh muốn tụi nó thấy em đang hạnh phúc bên anh, và tụi nó chẳng là gì cả. - Tôi cảm giác là Quân lại mỉm cười.
- Anh trẻ con thật đấy! Nhưng đáng yêu! - Tôi rúc sâu vào lòng anh hơn. Hương thơm của Ngạo Quân rất dễ chịu! Nhè nhẹ nhưng không mang lại cảm giác nữ tính, lành lạnh một chút như bạc hà, khiến tôi dù mệt mỏi mấy cũng cảm thấy thư giãn.
Tôi cứ thế tận hưởng hơi ấm và mùi hương của anh, từ từ chìm vào giấc ngủ bình yên, với tiếng ru là nhịp tim bình ổn trong lồng ngực kia.
***
Tôi bị Quân đánh thức dậy lúc năm rưỡi để ăn uống rồi chuẩn bị lên xe. Vì được nghỉ đông, lại thêm có anh ôm trong lòng, gần đây tôi thức dậy khá trễ, cho nên giờ phải dậy sớm có chút không quen.
Khi mắt nhắm mắt mở đi xuống nhà bếp, tôi thấy Quân đang đứng bên bàn, nơi đồ ăn sáng của tôi nằm nghiêm chỉnh. Là một cái trứng ốp la đã bị tách lòng đỏ.
Tôi cười híp mắt, cùng anh vui vẻ vừa ăn vừa trò chuyện. Trong lòng tôi đang cảm động lắm! Ngạo Quân vốn lạnh lùng - cái này ai cũng biết, lại thờ ơ vô tâm - cái này ai cũng rõ, nhưng lại chăm sóc tôi vô cùng chu đáo, quan tâm và nghĩ cho tôi rất nhiều. Từ ngày quen nhau đến giờ, anh chưa một lần nào làm tôi thấy buồn hay tủi thân, cũng không để cho tôi có cảm giác ghen tuông hoặc bất an. Bằng cách của riêng mình, anh luôn làm tôi yên tâm với cảm giác vị trí của chúng tôi là bên cạnh nhau và không gì có thể thay đổi. Còn tôi, tôi chưa làm được gì cho anh cả. Dù là con gái, đáng ra phải khéo léo chăm sóc bạn trai, nhưng tôi lại chẳng làm gì. Có lẽ sau lần du lịch này, khi về nhà, tôi sẽ học nấu vài món ăn Quân thích, làm cho anh ăn, mỗi tối sẽ massage cho anh nữa. À phải rồi, tôi sẽ học đan khăn. Du lịch chỉ hai ngày, sau đó có thể đan khăn trong ba ngày, đến đêm Noel sẽ tặng cho anh. Nhưng mà, anh ở bên cạnh mãi thế này thì làm sao tôi đan cho được?
- An này, anh có chuyện này muốn nói. - Quân nói khi chúng tôi đang cùng ăn sáng.
- Anh nói đi! - Tôi nhìn anh.
- Sau khi đi chơi về, anh phải qua đón Giáng sinh với mẹ. Nhưng anh hứa, đêm Noel sẽ có mặt, đưa em đi chơi. - Ánh mắt Quân có vẻ dao động. Nếu không phải tôi nghĩ quá nhiều thì hình như đang sợ tôi giận.
- Được mà anh. Em ở nhà đợi anh về. - Tôi cười toe. Hay quá! Vừa đúng lúc. Thế thì tôi có thể đan khăn, đồng thời học nấu ăn. Hôm anh về nhất định sẽ tạo cho anh một bữa tiệc nhỏ bất ngờ. Nghĩ đến đây, lòng tôi phấn chấn hẳn.
***
Từ Đà Lạt đến Nha Trang không xa, xe chạy chầm chậm cũng chỉ mất khoảng hai tiếng. Tôi và Quân ngồi ở băng sau cùng của chiếc xe bảy chỗ, lúc thì nhìn ngắm cảnh hai bên đường, khi lại ôm nhau thiếp đi. Ở ghế trên, Khoa và My cũng ôm nhau ngủ. Còn Văn, dù không nhìn thấy nhưng tôi đoán chắc cậu ta đang nghe nhạc và nhắm mắt lim dim.
Đường đi Nha Trang khá vắng, có đoạn một bên là vách núi, một bên là rừng. Ngồi trong xe nhìn ra, ánh mắt trời chỉ mới mọc, còn len lỏi trong những tán cây, mang lại cảm giác tươi mới và trong lành.


