Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2034
- Tình trạng: Hoàn thành
Khi chúng tôi ổn định ở Nha Trang thì đã là gần chín giờ. Vào khách sạn tắm rửa thay đồ cho thoải mái, sau đó cả bọn đi cáp treo để qua Vinpearl. Ngồi trong phòng cáp treo, Văn mải mê chụp hình cảnh vật bên dưới. Tôi chằm chằm nhìn biển, tự hỏi nếu rơi xuống thì sao. Quân chỉ ngồi im, nắm tay tôi như lo rằng tôi sẽ sợ. Riêng Khoa và My, họ hôn nhau nồng nàn, còn nhờ Văn chụp lại cảnh khóa môi để làm kỷ niệm. Bọn họ có vẻ không tỏ ra gượng gạo với tôi như trước đây, còn tôi thì tỏ ra rất không để họ trong mắt.
Ngồi trên cao thế này, những con thuyền đang chìm trong đại dương xanh biếc kia trở nên nhỏ bé hẳn. Làn nước bên dưới trong đến mức có cảm giác sẽ nhìn thấy đáy, một màu xanh mát mắt, kích thích mong muốn đắm mình trong đó. Tôi đã nghe nhiều người nói Nha Trang rất đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp đến mức động lòng người thế này.
Sang đến Vinpearl, tôi lại một lần nữa thầm trầm trồ trong lòng. Không khí Vinpearl trong lành như một hoang đảo toàn cây cối, sạch sẽ không một mẩu rác, ngay cả việc hút thuốc cũng có khu vực riêng, không thể tùy tiện đứng đâu hút cũng được.
Bốn người kia đã đến đây nhiền lần, chẳng còn gì lạ lẫm để ngắm nghía, nên chỉ có mình tôi quay ngang quay ngửa. Ngó nghiêng một lúc, năm đứa chúng tôi bắt đầu trò chuyện rôm rả hơn, đa phần đều là bình luận về nơi chúng tôi đang đứng này.
Ở đây, đa số đều là trò chơi cảm giác mạnh. Tôi lì thì lì thật, nhưng không bao giờ để mình làm việc điên rồ mà bản thân không chắc chắn. Vì vậy, trong khi ba cậu trai kia hăng say thử độ cứng của thần kinh, tôi và My chỉ ngồi bên dưới nhìn và chụp hình.
- Minh An! - Khi tôi đang ngửa cổ nhìn lên trời, nơi Quân bị cố định trên đó, thì Diệu My bất ngờ gọi.
Tôi không trả lời, chỉ quay đầu nhìn cậu ta.
- Tại sao cậu cứ phải dây vào tôi thế? - Đáp lại cái nhìn của tôi, ánh mắt My có vẻ cao ngạo, khinh miệt và một chút phẫn nộ.
Tôi nghe xong không thèm trả lời, tiếp tục ngửa cổ nhìn Quân. Dây vào cậu ta á? Đang ảo tưởng à?
- Tại sao mọi thứ của tôi cậu đều muốn có được? - My có vẻ lớn tiếng khi thấy thái độ của tôi: Thế Anh của tôi, Khoa của tôi, Quân và Văn cũng là của tôi. Cậu có thể biến xa ra một chút không?
Tôi nghe xong tự nhiên bật cười, một chút tức giận cũng không có, chỉ thấy buồn cười. Cảm giác của Diệu My tôi cũng từng trải qua, khi độc chiếm ba cậu bạn thân và Thế Anh. Tôi sẽ rất khó chịu khi có người con gái khác đến gần, nhưng chưa bao giờ tự cho rằng họ là của mình. Tôi rất muốn nói cho Diệu My nghe về bệnh ảo tưởng của cậu ta, nhưng cuối cùng chỉ im lặng, ném lại một nụ cười nửa miệng thách thức.
Diệu My quả nhiên tức đến mức mặt đỏ lựng lên, nhưng lại chẳng làm gì được, chỉ có thể cuộn tay thành nắm đấm để kiềm chế. Nhìn cậu ta thế này, tôi lại bật cười, cười ra tiếng mà chẳng buồn che giấu.
Lúc này, vòng xoay trên không vừa hạ xuống đất. Văn đi xuống đầu tiên, chân lảo đảo, mặt tái mét, Khoa thì im bặt mất một lúc, chỉ có Quân là tôi không đoán ra anh có sợ hay không, vì gương mặt anh vốn lúc nào cũng lành lạnh như thế.
Vì thấy để tôi và My ngồi lại có phần áy náy, mọi người rủ nhau vô trung tâm trò chơi. Ở đây đa phần là game chơi bằng máy, đua xe, bắn súng, bóng rổ, còn có cả xe điện đụng. Tôi hăng hái đi vào con đường dẫn vô khu vực chơi xe điện đụng, Quân thấy vậy đi theo, sau đó thì ba người kia cũng nối tiếp. Chúng tôi chơi rất vui, ai cũng cười nhiều. Tuy nhiên, có một quy định ngầm đặt ra, xe My và Khoa không bao giờ đụng tôi, còn tôi cũng chả thiếu xe để phải đụng hai người họ.
Chơi một lúc lâu, cả đám bắt đầu thấy đói. Chúng tôi đi ăn, tiếp tục bàn lịch trình cho thời gian còn lại. Sau một hồi rôm rả, cả bọn thống nhất ăn xong sẽ đi thủy cung, sau đó qua khu mua sắm, mệt thì thả phao nằm nghỉ trên dòng sông lười, trời đỡ nắng sẽ ra tắm biển. Sau khi tắm lại nước ngọt, chúng tôi sẽ đi xem múa rối nước, cuối cùng thì lên cáp treo trở về, tổ chức tiệc ăn nhậu trên biển. Nghe qua lịch trình, tôi cảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều, lại có chút háo hức mong đợi. Đã lâu rồi, tâm trạng tôi không tốt và sinh động đến thế này.
Nhìn sang Quân đang giúp tôi cắt miếng sườn nướng cho dễ ăn, tôi bất giác mỉm cười. Lúc này, nếu không có ai ở đây, tôi nhất định sẽ nói với anh: Cảm ơn đời đã cho em gặp anh!
Hôm nay Quân của tôi ăn mặc năng động, cộng thêm dáng người cao nên nhìn chẳng khác nào một vận động viên thể thao. Quần sooc trắng, áo thun đỏ, làm anh trẻ trung và khỏe khoắn hơn hẳn. Là vì Quân sinh ra đã mang yếu tố vượt trội hơn người, hay vì tôi yêu anh nên thấy vậy? Hôm nay cả ba người con trai đều mặc quần sooc trắng và áo thun màu, thế mà tôi chỉ thấy anh mặc đẹp.
Là có thể cảm nhận được cái nhìn của tôi, hay là tình cờ, anh cũng ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng nhưng tận sâu trong đáy là nét dịu dàng trìu mến.
Tôi ăn trưa trong im lặng, thỉnh thoảng Quân hỏi vừa miệng không thì mới lên tiếng trả lời. Nói thật, trong bốn người ở đây, tôi chỉ có thể nói chuyện với anh. Xong đâu đó, năm đứa lần lượt đi rửa mặt, vì phải có người ở lại trông đồ. Khi tôi rửa tay và mặt xong, trở lại bàn, chỉ thấy Văn đang ngồi đó. Hình như Văn mới cắt tóc, mái đầu lãng tử giờ đây gọn gàng hơn. Mặc trên người chiếc quần sooc trắng, áo thun vàng, trông cậu ta mạnh mẽ và năng động, khác với nét uể oải mọi khi rất nhiều.
Ngồi trên cao thế này, những con thuyền đang chìm trong đại dương xanh biếc kia trở nên nhỏ bé hẳn. Làn nước bên dưới trong đến mức có cảm giác sẽ nhìn thấy đáy, một màu xanh mát mắt, kích thích mong muốn đắm mình trong đó. Tôi đã nghe nhiều người nói Nha Trang rất đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp đến mức động lòng người thế này.
Sang đến Vinpearl, tôi lại một lần nữa thầm trầm trồ trong lòng. Không khí Vinpearl trong lành như một hoang đảo toàn cây cối, sạch sẽ không một mẩu rác, ngay cả việc hút thuốc cũng có khu vực riêng, không thể tùy tiện đứng đâu hút cũng được.
Bốn người kia đã đến đây nhiền lần, chẳng còn gì lạ lẫm để ngắm nghía, nên chỉ có mình tôi quay ngang quay ngửa. Ngó nghiêng một lúc, năm đứa chúng tôi bắt đầu trò chuyện rôm rả hơn, đa phần đều là bình luận về nơi chúng tôi đang đứng này.
Ở đây, đa số đều là trò chơi cảm giác mạnh. Tôi lì thì lì thật, nhưng không bao giờ để mình làm việc điên rồ mà bản thân không chắc chắn. Vì vậy, trong khi ba cậu trai kia hăng say thử độ cứng của thần kinh, tôi và My chỉ ngồi bên dưới nhìn và chụp hình.
- Minh An! - Khi tôi đang ngửa cổ nhìn lên trời, nơi Quân bị cố định trên đó, thì Diệu My bất ngờ gọi.
Tôi không trả lời, chỉ quay đầu nhìn cậu ta.
- Tại sao cậu cứ phải dây vào tôi thế? - Đáp lại cái nhìn của tôi, ánh mắt My có vẻ cao ngạo, khinh miệt và một chút phẫn nộ.
Tôi nghe xong không thèm trả lời, tiếp tục ngửa cổ nhìn Quân. Dây vào cậu ta á? Đang ảo tưởng à?
- Tại sao mọi thứ của tôi cậu đều muốn có được? - My có vẻ lớn tiếng khi thấy thái độ của tôi: Thế Anh của tôi, Khoa của tôi, Quân và Văn cũng là của tôi. Cậu có thể biến xa ra một chút không?
Tôi nghe xong tự nhiên bật cười, một chút tức giận cũng không có, chỉ thấy buồn cười. Cảm giác của Diệu My tôi cũng từng trải qua, khi độc chiếm ba cậu bạn thân và Thế Anh. Tôi sẽ rất khó chịu khi có người con gái khác đến gần, nhưng chưa bao giờ tự cho rằng họ là của mình. Tôi rất muốn nói cho Diệu My nghe về bệnh ảo tưởng của cậu ta, nhưng cuối cùng chỉ im lặng, ném lại một nụ cười nửa miệng thách thức.
Diệu My quả nhiên tức đến mức mặt đỏ lựng lên, nhưng lại chẳng làm gì được, chỉ có thể cuộn tay thành nắm đấm để kiềm chế. Nhìn cậu ta thế này, tôi lại bật cười, cười ra tiếng mà chẳng buồn che giấu.
Lúc này, vòng xoay trên không vừa hạ xuống đất. Văn đi xuống đầu tiên, chân lảo đảo, mặt tái mét, Khoa thì im bặt mất một lúc, chỉ có Quân là tôi không đoán ra anh có sợ hay không, vì gương mặt anh vốn lúc nào cũng lành lạnh như thế.
Vì thấy để tôi và My ngồi lại có phần áy náy, mọi người rủ nhau vô trung tâm trò chơi. Ở đây đa phần là game chơi bằng máy, đua xe, bắn súng, bóng rổ, còn có cả xe điện đụng. Tôi hăng hái đi vào con đường dẫn vô khu vực chơi xe điện đụng, Quân thấy vậy đi theo, sau đó thì ba người kia cũng nối tiếp. Chúng tôi chơi rất vui, ai cũng cười nhiều. Tuy nhiên, có một quy định ngầm đặt ra, xe My và Khoa không bao giờ đụng tôi, còn tôi cũng chả thiếu xe để phải đụng hai người họ.
Chơi một lúc lâu, cả đám bắt đầu thấy đói. Chúng tôi đi ăn, tiếp tục bàn lịch trình cho thời gian còn lại. Sau một hồi rôm rả, cả bọn thống nhất ăn xong sẽ đi thủy cung, sau đó qua khu mua sắm, mệt thì thả phao nằm nghỉ trên dòng sông lười, trời đỡ nắng sẽ ra tắm biển. Sau khi tắm lại nước ngọt, chúng tôi sẽ đi xem múa rối nước, cuối cùng thì lên cáp treo trở về, tổ chức tiệc ăn nhậu trên biển. Nghe qua lịch trình, tôi cảm thấy vui vẻ hơn rất nhiều, lại có chút háo hức mong đợi. Đã lâu rồi, tâm trạng tôi không tốt và sinh động đến thế này.
Nhìn sang Quân đang giúp tôi cắt miếng sườn nướng cho dễ ăn, tôi bất giác mỉm cười. Lúc này, nếu không có ai ở đây, tôi nhất định sẽ nói với anh: Cảm ơn đời đã cho em gặp anh!
Hôm nay Quân của tôi ăn mặc năng động, cộng thêm dáng người cao nên nhìn chẳng khác nào một vận động viên thể thao. Quần sooc trắng, áo thun đỏ, làm anh trẻ trung và khỏe khoắn hơn hẳn. Là vì Quân sinh ra đã mang yếu tố vượt trội hơn người, hay vì tôi yêu anh nên thấy vậy? Hôm nay cả ba người con trai đều mặc quần sooc trắng và áo thun màu, thế mà tôi chỉ thấy anh mặc đẹp.
Là có thể cảm nhận được cái nhìn của tôi, hay là tình cờ, anh cũng ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng nhưng tận sâu trong đáy là nét dịu dàng trìu mến.
Tôi ăn trưa trong im lặng, thỉnh thoảng Quân hỏi vừa miệng không thì mới lên tiếng trả lời. Nói thật, trong bốn người ở đây, tôi chỉ có thể nói chuyện với anh. Xong đâu đó, năm đứa lần lượt đi rửa mặt, vì phải có người ở lại trông đồ. Khi tôi rửa tay và mặt xong, trở lại bàn, chỉ thấy Văn đang ngồi đó. Hình như Văn mới cắt tóc, mái đầu lãng tử giờ đây gọn gàng hơn. Mặc trên người chiếc quần sooc trắng, áo thun vàng, trông cậu ta mạnh mẽ và năng động, khác với nét uể oải mọi khi rất nhiều.


