Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2007
- Tình trạng: Hoàn thành
Bà Hạnh để tôi nằm xuống giường, chu đáo kéo chăn đắp cho tôi, sau đó đi ra ngoài. Phần tôi, cả người chỉ biết nằm im như thế, một cái lật mình cũng không thể, lòng hoàn toàn trống rỗng. Lúc này, tôi không cảm thấy đau, không sợ hãi, không mất mát, càng không muốn khóc. Tất cả chỉ còn là trống rỗng.
Không biết chính xác là bao lâu, nhưng tôi đã nằm im như thế cho đến khi có người gõ cửa gọi tôi ăn tối. Tôi nghe cả tiếng người đó gọi Quân. Một lát sau, có tiếng mở cửa phòng, rồi tiếng bước chân xa dần. Có lẽ là anh đi qua nhà ăn.
Tôi cũng muốn tới đó, muốn được nhìn thấy anh, nhưng cả người vô lực, không cách nào nâng người mình lên được.
Tôi cứ nằm như vậy rất lâu, lâu đến mức chẳng còn ý thức được gì nữa, giống như mình đang nằm giữa một vùng tĩnh lặng tăm tối, thì có tiếng cửa mở ra.
Lòng tôi nhói lên, tim đột nhiên đập nhanh, hơi thở hồi hộp. Tôi chờ đợi mặt giường sau lưng mình sẽ lún xuống, rồi hơi ấm và mùi hương quen thuộc kia sẽ ập đến. Nhưng điều dành cho tôi là chén cháo từ tay bà Hạnh.
- Ăn đi! - Bà ấy đặt chén cháo xuống chiếc bàn con bên cạnh cửa sổ.
Tôi vẫn im lặng, không phải vì không muốn nói chuyện, mà vì trong tôi lúc này dường như chỉ còn đôi mắt là của mình, còn lại mọi thứ đều hoàn toàn xa lạ, chẳng thể nhớ cách sử dụng.
Bà Hạnh kiên nhẫn đi đến trước mặt tôi, giơ lên một phong bì thư:
- Đây là thư Quân viết cho con. Thằng bé phải tránh máy quay rất vất vả, mãi mới có thể nhờ dì mang cho con.
Mắt tôi chuyển động, từ hư không đến gương mặt bà Hạnh, rồi đến bàn tay bà ấy. Tôi muốn giật lấy bức thư ấy. Và đột nhiên, bằng sức mạnh kỳ diệu nào đó, tôi vụt dậy, lao đến.
Bà Hạnh tránh người sang, kết quả làm tôi ngã nhào xuống đất.
- Không cần phải cướp như thế đâu. Chỉ cần con ăn hết chén cháo, dì sẽ đưa thư cho con. - Tiếng bà Hạnh vang lên sau lưng tôi.
Bà ấy không đỡ tôi đứng lên, tôi cũng chẳng cần ai nâng đỡ. Đẩy mình đứng dậy, tôi đi đến bên chiếc bàn con, im lặng ăn hết chén cháo, cố gắng nuốt thật nhanh, càng nhanh càng tốt.
Khi tôi ăn xong, bà Hạnh đặt lá thư lên bàn, bưng cái khay đi ra khỏi phòng.
Còn lại một mình trong phòng, tôi vồ ngay lấy bức thư, mở ra, đọc ngấu nghiến: “Ba đã biết mọi chuyện, ông ấy đến Nhật đặt điều kiện với anh. Nếu anh tiếp tục quen em, cả hai sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, một xu cũng không thể mang theo, anh cũng sẽ bị cắt khẩu, không có được quyền thừa kế. Anh rất yêu em, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là tình cảm thời trai trẻ, không thể vì vậy mà mất cả gia tài. Từ nhỏ anh đã lớn lên trong cảnh giàu sang, không thể sống thiếu tiền. Cho nên, chúng mình hãy chia tay một cách êm đẹp nhé! Em đừng tìm hay làm phiền anh, vì anh thấy có lỗi, không dám đối diện với em. Trong nhà có rất nhiều camera, em cũng biết rồi đấy, sim của anh hiện tại đang ở chỗ ba, Wifi trong nhà đều đã được theo dõi từ xa, mọi thứ ba anh đều kiểm soát. Cho nên em đừng tìm cách nhắn tin qua điện thoại hay yahoo. Xin em đừng làm gì ảnh hưởng đến tương lai của anh!”
Tôi đặt lá thư xuống bàn, môi không thể ngăn một nụ cười. Tôi đã nghĩ mình sẽ khóc, nhưng giờ đây hai mắt ráo hoảnh, chỉ có thể mỉm cười. Lá thư này là chữ do Quân viết, tôi nhận ra. Giọng điệu và cách suy nghĩ cũng hoàn toàn thuộc về anh. Ngạo Quân là người vô tình, vì yêu nên mới trở nên ấm áp, nhưng một khi hết tình cảm, anh sẽ rất lạnh lùng. Lời lẽ trong lá thư này, tôi chẳng nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là sự thật. Vậy là tôi mất anh sao? Lạc mất hạnh phúc trong một miền hoang hoải không lối thoát, vụt mất tương lai mà chúng tôi từng nói với nhau, ấy vậy mà tôi không hề rơi nước mắt, cũng không cảm thấy muốn khóc, trái lại còn rất buồn cười.
Tôi ngồi im trên ghế, nghĩ về anh, về tôi, về những gì đã qua, về những dự định còn chưa thực hiện, về lá thư này, về cả ông Hùng nữa, rồi lại cười. Mọi suy nghĩ đều kết thành nụ cười. Cười một lúc như thế, mặt trời ở bên ngoài cửa sổ kia đã bắt đầu nhô lên, ánh sáng tinh khôi từng chút hôn lên đôi mắt của vạn vật, ngày mới bắt đầu.
Chương 21:
Trước đây, một vài lần khi đang ở bên Quân, tôi hay ngốc nghếch bắt bản thân tưởng tượng nếu mất anh, mình sẽ như thế nào. Khi ấy, tim tôi đau thắt lại, giống như ngàn vạn mũi tên xuyên qua, trong lòng thì tràn ngập bế tắc và mất mát. Nhưng giờ đây, khi điều đó thật sự xảy ra, tôi chẳng thể cảm thấy gì, tất cả chỉ còn là trống rỗng.
Tôi vẫn ăn, vẫn đi học, hơn nữa còn tìm được một công việc cộng tác viên qua mạng và thêm một công việc là đăng thông tin quảng cáo lên các diễn đàn. Chỉ là, tôi ngủ ít đi rất nhiều, đêm đến thường nằm cuộn tròn trong chăn, hai mắt xoáy sâu vào khoảng không vô định. Giấc ngủ chập chờn của tôi thường bị cơn giật mình quấy rầy, có lúc mơ thấy mình đang đi tìm gì đó mãi không thấy, có lúc mơ mình chuẩn bị đi học nhưng mãi vẫn không thể ra khỏi nhà, lại có lúc mơ Quân trở về, nói rằng chúng tôi hãy quay lại từ đầu.
Không biết chính xác là bao lâu, nhưng tôi đã nằm im như thế cho đến khi có người gõ cửa gọi tôi ăn tối. Tôi nghe cả tiếng người đó gọi Quân. Một lát sau, có tiếng mở cửa phòng, rồi tiếng bước chân xa dần. Có lẽ là anh đi qua nhà ăn.
Tôi cũng muốn tới đó, muốn được nhìn thấy anh, nhưng cả người vô lực, không cách nào nâng người mình lên được.
Tôi cứ nằm như vậy rất lâu, lâu đến mức chẳng còn ý thức được gì nữa, giống như mình đang nằm giữa một vùng tĩnh lặng tăm tối, thì có tiếng cửa mở ra.
Lòng tôi nhói lên, tim đột nhiên đập nhanh, hơi thở hồi hộp. Tôi chờ đợi mặt giường sau lưng mình sẽ lún xuống, rồi hơi ấm và mùi hương quen thuộc kia sẽ ập đến. Nhưng điều dành cho tôi là chén cháo từ tay bà Hạnh.
- Ăn đi! - Bà ấy đặt chén cháo xuống chiếc bàn con bên cạnh cửa sổ.
Tôi vẫn im lặng, không phải vì không muốn nói chuyện, mà vì trong tôi lúc này dường như chỉ còn đôi mắt là của mình, còn lại mọi thứ đều hoàn toàn xa lạ, chẳng thể nhớ cách sử dụng.
Bà Hạnh kiên nhẫn đi đến trước mặt tôi, giơ lên một phong bì thư:
- Đây là thư Quân viết cho con. Thằng bé phải tránh máy quay rất vất vả, mãi mới có thể nhờ dì mang cho con.
Mắt tôi chuyển động, từ hư không đến gương mặt bà Hạnh, rồi đến bàn tay bà ấy. Tôi muốn giật lấy bức thư ấy. Và đột nhiên, bằng sức mạnh kỳ diệu nào đó, tôi vụt dậy, lao đến.
Bà Hạnh tránh người sang, kết quả làm tôi ngã nhào xuống đất.
- Không cần phải cướp như thế đâu. Chỉ cần con ăn hết chén cháo, dì sẽ đưa thư cho con. - Tiếng bà Hạnh vang lên sau lưng tôi.
Bà ấy không đỡ tôi đứng lên, tôi cũng chẳng cần ai nâng đỡ. Đẩy mình đứng dậy, tôi đi đến bên chiếc bàn con, im lặng ăn hết chén cháo, cố gắng nuốt thật nhanh, càng nhanh càng tốt.
Khi tôi ăn xong, bà Hạnh đặt lá thư lên bàn, bưng cái khay đi ra khỏi phòng.
Còn lại một mình trong phòng, tôi vồ ngay lấy bức thư, mở ra, đọc ngấu nghiến: “Ba đã biết mọi chuyện, ông ấy đến Nhật đặt điều kiện với anh. Nếu anh tiếp tục quen em, cả hai sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, một xu cũng không thể mang theo, anh cũng sẽ bị cắt khẩu, không có được quyền thừa kế. Anh rất yêu em, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là tình cảm thời trai trẻ, không thể vì vậy mà mất cả gia tài. Từ nhỏ anh đã lớn lên trong cảnh giàu sang, không thể sống thiếu tiền. Cho nên, chúng mình hãy chia tay một cách êm đẹp nhé! Em đừng tìm hay làm phiền anh, vì anh thấy có lỗi, không dám đối diện với em. Trong nhà có rất nhiều camera, em cũng biết rồi đấy, sim của anh hiện tại đang ở chỗ ba, Wifi trong nhà đều đã được theo dõi từ xa, mọi thứ ba anh đều kiểm soát. Cho nên em đừng tìm cách nhắn tin qua điện thoại hay yahoo. Xin em đừng làm gì ảnh hưởng đến tương lai của anh!”
Tôi đặt lá thư xuống bàn, môi không thể ngăn một nụ cười. Tôi đã nghĩ mình sẽ khóc, nhưng giờ đây hai mắt ráo hoảnh, chỉ có thể mỉm cười. Lá thư này là chữ do Quân viết, tôi nhận ra. Giọng điệu và cách suy nghĩ cũng hoàn toàn thuộc về anh. Ngạo Quân là người vô tình, vì yêu nên mới trở nên ấm áp, nhưng một khi hết tình cảm, anh sẽ rất lạnh lùng. Lời lẽ trong lá thư này, tôi chẳng nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là sự thật. Vậy là tôi mất anh sao? Lạc mất hạnh phúc trong một miền hoang hoải không lối thoát, vụt mất tương lai mà chúng tôi từng nói với nhau, ấy vậy mà tôi không hề rơi nước mắt, cũng không cảm thấy muốn khóc, trái lại còn rất buồn cười.
Tôi ngồi im trên ghế, nghĩ về anh, về tôi, về những gì đã qua, về những dự định còn chưa thực hiện, về lá thư này, về cả ông Hùng nữa, rồi lại cười. Mọi suy nghĩ đều kết thành nụ cười. Cười một lúc như thế, mặt trời ở bên ngoài cửa sổ kia đã bắt đầu nhô lên, ánh sáng tinh khôi từng chút hôn lên đôi mắt của vạn vật, ngày mới bắt đầu.
Chương 21:
Trước đây, một vài lần khi đang ở bên Quân, tôi hay ngốc nghếch bắt bản thân tưởng tượng nếu mất anh, mình sẽ như thế nào. Khi ấy, tim tôi đau thắt lại, giống như ngàn vạn mũi tên xuyên qua, trong lòng thì tràn ngập bế tắc và mất mát. Nhưng giờ đây, khi điều đó thật sự xảy ra, tôi chẳng thể cảm thấy gì, tất cả chỉ còn là trống rỗng.
Tôi vẫn ăn, vẫn đi học, hơn nữa còn tìm được một công việc cộng tác viên qua mạng và thêm một công việc là đăng thông tin quảng cáo lên các diễn đàn. Chỉ là, tôi ngủ ít đi rất nhiều, đêm đến thường nằm cuộn tròn trong chăn, hai mắt xoáy sâu vào khoảng không vô định. Giấc ngủ chập chờn của tôi thường bị cơn giật mình quấy rầy, có lúc mơ thấy mình đang đi tìm gì đó mãi không thấy, có lúc mơ mình chuẩn bị đi học nhưng mãi vẫn không thể ra khỏi nhà, lại có lúc mơ Quân trở về, nói rằng chúng tôi hãy quay lại từ đầu.


