Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1999
- Tình trạng: Hoàn thành
Nhật buộc phải buông tay tôi ra. Nếu chỉ là bạn trai cũ, Quân rõ ràng không có quyền quản. Nhưng trên danh nghĩa là anh trai, Quân hoàn toàn đủ tư cách cho Nhật một trận nếu còn tiếp tục quấy rầy tôi.
Tôi nhìn Quân, trong lòng không cảm kích, cũng chẳng xúc động. Có lẽ anh đã xác định rõ mối quan hệ với tôi, và chỉ làm những điều trong mức độ anh trai, em gái mà thôi.
Dứt cái nhìn ra, tôi quay đi, tiếp tục tiến về nhà xe. Tay tôi lại bị giữ lấy, lần này là Quân.
- Nếu không thích thì em phải nói nó tránh xa ra chứ? - Quân vẫn còn tức giận, giọng nói rất nặng nề, hơi thở lạnh lẽo kinh người.
Tôi quay lại, dùng tay còn lại gỡ tay Quân ra khỏi cổ tay mình, trơ mắt nhìn anh. Không nhanh không chậm, tôi quay lưng bỏ đi. Tôi không muốn đối diện với anh, sợ anh phát hiện ra mình không thể nói được. Khi yêu, sai lầm của người con gái chính là để người ta biết mình yêu họ quá nhiều. Khi chia tay, sai lầm tiếp theo chính là để người ta biết được mình vì mất họ mà đau thương quá nhiều. Tôi không muốn Quân nhìn ra những trống rỗng trong lòng mình. Thực tâm, tôi mong anh có thể cứ thế tiếp tục cố gắng vì tương lai, đừng bận tâm đến tôi, đừng áy náy hay phải có trách nhiệm của người anh trai gì cả. Cứ mặc kệ tôi chính là sự giúp đỡ lớn nhất lúc này.
***
Buổi tổng kết của chúng tôi diễn ra trong không khí vui tươi. Vì là ngôi trường có thành tích học tập cao cho nên học sinh bị điểm kém gần như không có, kém thì cũng chỉ là kém hơn những bạn khác, chứ không có điểm dưới trung bình. Chính vì vậy, chồng phần thưởng để trên kia rất lớn, đọc tên học sinh lên nhận quà cũng rất lâu. Sau cùng, chúng tôi được thông báo sẽ nghỉ Tết mười ngày, sau đó học kỳ hai chính thức bắt đầu.
Kết thúc lễ tổng kết, các lớp tổ chức liên hoan. Lớp tôi định về nhà cô Trâm nấu gì đó.
Tôi nhìn cô Trâm, cô cũng hiểu tôi đang nghĩ gì. Cả lớp chơi vui vẻ như vậy, nếu tôi ngồi im không nói, chắc chắn sẽ rất khó coi, nhưng tôi lại không thể nói. Chính vì vậy, cô cho phép tôi vắng mặt.
Cả lớp rời đi, còn lại một mình, tôi không về nhà ngay, thơ thẩn đi đến thư viện. Ngày hôm nay, thư viện hoàn toàn vắng vẻ, người thủ thư cũng đang chuẩn bị ra về nghỉ Tết.
Tôi chọn một cuốn sách vô thưởng vô phạt, ngồi xuống đất, dựa vào kệ sách, bắt đầu đọc. Nhưng chưa được mấy trang, sách của tôi bị Minh Nhật lấy đi.
- Nghỉ ngơi đi! Lúc không phải học, nên tranh thủ nghỉ ngơi. - Nhật vừa nói vừa đặt cuốn sách lại chỗ của nó trên kệ.
Ngồi xuống cạnh tôi, cậu ta tiếp tục:
- Tết này cậu có định đi đâu chơi không?
Tôi đương nhiên vẫn im lặng. Sự im lặng của tôi có lẽ làm rất nhiều người cảm thấy bị coi thường, trong đó có Nhật. Cậu ta đẩy tôi ngã xoài xuống nền gạch bông, chồm người lên, mặt hằm hằm:
- Chẳng lẽ cậu ghét tớ đến mức một từ cũng không muốn phí phạm? - Nhật không quát lên, là vì đang ở trong thư viên.
Tôi dùng hay tay đẩy cậu ta ra, nhưng lại bị cậu ta nắm lấy. Hai tay tôi bị Nhật ghì chặt trên đỉnh đầu bằng một bàn tay. Đôi mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống:
- Cậu làm tớ bực rồi đấy. Cậu có nói chuyện với tớ không thì bảo?
Tôi im lặng, nghiêng mặt, không nhìn vào Nhật nữa. Tôi đã không còn khả năng cảm nhận và nói chuyện nữa rồi. Cậu ta có nổi điên thế nào thì tôi cũng chỉ có nhiêu đó thôi.
Đột nhiên, một bờ môi lành lạnh, ươn ướt chạm vào môi tôi. Tôi giật mình, định rút tay lại để đẩy Nhật ra, nhưng hai tay đã bị giữ chặt.
Nhật tiếp tục hôn tôi, không gấp gáp, sau đó cắn mạnh. Tôi không thể la lên, cũng không buồn phản kháng. Tôi biết, cậu ta chỉ muốn ép tôi phải lên tiếng, ngoài ra chẳng có ý gì khác. Đây là thư viện trường, có mười lá gan cậu ta cũng chẳng dám làm bậy.
Ban đầu, tôi nhột nhạt, sau đó bị day cắn hơi tê, giờ thì đau buốt. Mùi máu sộc lên, mặn và nồng.
Nhật nhả tôi ra, cũng buông hai cánh tay của tôi. Tôi có thể thấy trong mắt cậu ta sự giận dữ cùng cực bất lực, lại có chút mất mát, tủi thân.
Dáng người cao lớn rời khỏi tôi, ngồi dựa vào kệ sách, thở dài. Tôi từ từ ngồi dậy, tay theo quán tính chạm vào môi mình. Máu chảy ra dính lên tay tôi, không nhiều, nhưng đỏ. Tôi cắn cắn môi, nhìn Nhật đang ngồi cúi đầu. Trong giây lát, tôi thật sự sững sờ. Từng giọt nước mắt nhỏ xuống vạt áo trắng, Nhật đang khóc. Tại sao lại phải khóc như thế? Cậu ta tức đến thế sao?
Nghĩ cũng tội, thôi thì không giày vò cậu ta nữa. Tôi lay nhẹ người Nhật, cậu ta vẫn không ngẩng lên, có lẽ không muốn bị nhìn thấy bản thân rơi nước mắt. Tôi đành đến quỳ xuống trước mặt Nhật, dùng tay mình nâng đầu cậu ta lên. Nhưng Nhật ghì lại, buộc tôi phải dùng cả hai tay. Bàn tay dính máu của tôi không cẩn thận chạm lên má Nhật, một vệt đỏ loang trên nước da trắng như đậu hũ non, tạo nên cảm giác chân thực mà cũng thật hư ảo.
Khi tôi làm cho Nhật chịu ngẩng đầu lên, nước mắt cậu ta đã khô, chỉ còn lại đôi mắt u sầu, đen nghịt lại. Nhật nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng, giống như vừa có cơn lốc quét qua lòng, lấy đi mọi thứ bên trong cậu ta.
Tôi nhìn Nhật hồi lâu, rồi chỉ tay vào miệng mình, sau đó bất lực lắc đầu.
Tôi nhìn Quân, trong lòng không cảm kích, cũng chẳng xúc động. Có lẽ anh đã xác định rõ mối quan hệ với tôi, và chỉ làm những điều trong mức độ anh trai, em gái mà thôi.
Dứt cái nhìn ra, tôi quay đi, tiếp tục tiến về nhà xe. Tay tôi lại bị giữ lấy, lần này là Quân.
- Nếu không thích thì em phải nói nó tránh xa ra chứ? - Quân vẫn còn tức giận, giọng nói rất nặng nề, hơi thở lạnh lẽo kinh người.
Tôi quay lại, dùng tay còn lại gỡ tay Quân ra khỏi cổ tay mình, trơ mắt nhìn anh. Không nhanh không chậm, tôi quay lưng bỏ đi. Tôi không muốn đối diện với anh, sợ anh phát hiện ra mình không thể nói được. Khi yêu, sai lầm của người con gái chính là để người ta biết mình yêu họ quá nhiều. Khi chia tay, sai lầm tiếp theo chính là để người ta biết được mình vì mất họ mà đau thương quá nhiều. Tôi không muốn Quân nhìn ra những trống rỗng trong lòng mình. Thực tâm, tôi mong anh có thể cứ thế tiếp tục cố gắng vì tương lai, đừng bận tâm đến tôi, đừng áy náy hay phải có trách nhiệm của người anh trai gì cả. Cứ mặc kệ tôi chính là sự giúp đỡ lớn nhất lúc này.
***
Buổi tổng kết của chúng tôi diễn ra trong không khí vui tươi. Vì là ngôi trường có thành tích học tập cao cho nên học sinh bị điểm kém gần như không có, kém thì cũng chỉ là kém hơn những bạn khác, chứ không có điểm dưới trung bình. Chính vì vậy, chồng phần thưởng để trên kia rất lớn, đọc tên học sinh lên nhận quà cũng rất lâu. Sau cùng, chúng tôi được thông báo sẽ nghỉ Tết mười ngày, sau đó học kỳ hai chính thức bắt đầu.
Kết thúc lễ tổng kết, các lớp tổ chức liên hoan. Lớp tôi định về nhà cô Trâm nấu gì đó.
Tôi nhìn cô Trâm, cô cũng hiểu tôi đang nghĩ gì. Cả lớp chơi vui vẻ như vậy, nếu tôi ngồi im không nói, chắc chắn sẽ rất khó coi, nhưng tôi lại không thể nói. Chính vì vậy, cô cho phép tôi vắng mặt.
Cả lớp rời đi, còn lại một mình, tôi không về nhà ngay, thơ thẩn đi đến thư viện. Ngày hôm nay, thư viện hoàn toàn vắng vẻ, người thủ thư cũng đang chuẩn bị ra về nghỉ Tết.
Tôi chọn một cuốn sách vô thưởng vô phạt, ngồi xuống đất, dựa vào kệ sách, bắt đầu đọc. Nhưng chưa được mấy trang, sách của tôi bị Minh Nhật lấy đi.
- Nghỉ ngơi đi! Lúc không phải học, nên tranh thủ nghỉ ngơi. - Nhật vừa nói vừa đặt cuốn sách lại chỗ của nó trên kệ.
Ngồi xuống cạnh tôi, cậu ta tiếp tục:
- Tết này cậu có định đi đâu chơi không?
Tôi đương nhiên vẫn im lặng. Sự im lặng của tôi có lẽ làm rất nhiều người cảm thấy bị coi thường, trong đó có Nhật. Cậu ta đẩy tôi ngã xoài xuống nền gạch bông, chồm người lên, mặt hằm hằm:
- Chẳng lẽ cậu ghét tớ đến mức một từ cũng không muốn phí phạm? - Nhật không quát lên, là vì đang ở trong thư viên.
Tôi dùng hay tay đẩy cậu ta ra, nhưng lại bị cậu ta nắm lấy. Hai tay tôi bị Nhật ghì chặt trên đỉnh đầu bằng một bàn tay. Đôi mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống:
- Cậu làm tớ bực rồi đấy. Cậu có nói chuyện với tớ không thì bảo?
Tôi im lặng, nghiêng mặt, không nhìn vào Nhật nữa. Tôi đã không còn khả năng cảm nhận và nói chuyện nữa rồi. Cậu ta có nổi điên thế nào thì tôi cũng chỉ có nhiêu đó thôi.
Đột nhiên, một bờ môi lành lạnh, ươn ướt chạm vào môi tôi. Tôi giật mình, định rút tay lại để đẩy Nhật ra, nhưng hai tay đã bị giữ chặt.
Nhật tiếp tục hôn tôi, không gấp gáp, sau đó cắn mạnh. Tôi không thể la lên, cũng không buồn phản kháng. Tôi biết, cậu ta chỉ muốn ép tôi phải lên tiếng, ngoài ra chẳng có ý gì khác. Đây là thư viện trường, có mười lá gan cậu ta cũng chẳng dám làm bậy.
Ban đầu, tôi nhột nhạt, sau đó bị day cắn hơi tê, giờ thì đau buốt. Mùi máu sộc lên, mặn và nồng.
Nhật nhả tôi ra, cũng buông hai cánh tay của tôi. Tôi có thể thấy trong mắt cậu ta sự giận dữ cùng cực bất lực, lại có chút mất mát, tủi thân.
Dáng người cao lớn rời khỏi tôi, ngồi dựa vào kệ sách, thở dài. Tôi từ từ ngồi dậy, tay theo quán tính chạm vào môi mình. Máu chảy ra dính lên tay tôi, không nhiều, nhưng đỏ. Tôi cắn cắn môi, nhìn Nhật đang ngồi cúi đầu. Trong giây lát, tôi thật sự sững sờ. Từng giọt nước mắt nhỏ xuống vạt áo trắng, Nhật đang khóc. Tại sao lại phải khóc như thế? Cậu ta tức đến thế sao?
Nghĩ cũng tội, thôi thì không giày vò cậu ta nữa. Tôi lay nhẹ người Nhật, cậu ta vẫn không ngẩng lên, có lẽ không muốn bị nhìn thấy bản thân rơi nước mắt. Tôi đành đến quỳ xuống trước mặt Nhật, dùng tay mình nâng đầu cậu ta lên. Nhưng Nhật ghì lại, buộc tôi phải dùng cả hai tay. Bàn tay dính máu của tôi không cẩn thận chạm lên má Nhật, một vệt đỏ loang trên nước da trắng như đậu hũ non, tạo nên cảm giác chân thực mà cũng thật hư ảo.
Khi tôi làm cho Nhật chịu ngẩng đầu lên, nước mắt cậu ta đã khô, chỉ còn lại đôi mắt u sầu, đen nghịt lại. Nhật nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng, giống như vừa có cơn lốc quét qua lòng, lấy đi mọi thứ bên trong cậu ta.
Tôi nhìn Nhật hồi lâu, rồi chỉ tay vào miệng mình, sau đó bất lực lắc đầu.


