watch sexy videos at nza-vids!
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Thế gian này từng chút đều là anh


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 2000
- Tình trạng: Hoàn thành
- Cậu... - Nhật là người thông minh, đương nhiên hiểu ý tôi. Phản ứng của cậu ta y hệt cô Trâm, vừa xót xa, lại cũng rất nghi ngờ: Không thể nào! Một người không bị câm tại sao giờ lại không nói được? Đi bệnh viện! Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra! - Nói rồi Nhật toan đứng lên, muốn kéo theo cả tôi cùng đứng.

Nhưng tôi ghì người lại, nhìn Nhật, rồi lắc đầu. Tôi muốn như thế này. Thực lòng tôi không muốn phải lên tiếng nói chuyện với bất cứ ai nữa. Cứ thế này, mãi mãi thế này, cũng là chuyện tốt.

Nhật ngừng lôi kéo, ngồi xuống đối diện, đem cái nhìn xoáy sâu vào mắt tôi, sau đó cất lời:

- Cậu vẫn còn nhớ giấc mơ du học của mình chứ?

Tôi gật đầu.

Nhật tiếp tục:

- Cậu muốn du học để có tương lai tốt hơn?

Tôi lại gật đầu.

- Thế không thể nói thì cậu sẽ làm gì trong tương lai?

Câu hỏi của Nhật không phải tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi có thể làm bất cứ điều gì. Tôi tin như thế. Có rất nhiều người khuyết tật vẫn thành công đấy thôi.

- Lần đầu tiên gặp cậu, tớ bị choáng ngợp bởi vẻ tự tin và đôi mắt như luôn thách thức. Lúc đó, tớ cảm thấy, không cô gái nào trên đời này có thể đẹp bằng cậu. Tớ thích nhất là nhìn cậu đọc sách, gương mặt nghiêng nghiêng, nắng chiếu vào làm mái tóc như bừng sáng, trong đôi mắt là vô vàn kiên cường và hoài bão. Khi đó, cậu đẹp như một nữ thần. - Nhật vừa nói, tay vừa xoa nhẹ lên gò má tôi.

Tôi không tránh, cũng không gạt ra, mặc kệ cảm xúc đang dâng lên của cậu ta.

- Nhưng mà từ sau đợt tết Tây, cậu thay đổi hoàn toàn. Mắt cậu không còn sáng, nó trơ lì và trống rỗng. Cậu không còn cười nữa, gương mặt ảm đạm, cái nhìn vô hồn. Cậu yêu Ngạo Quân đến thế sao?

Tôi không gật hay lắc đầu, chỉ thinh lặng nhìn Nhật. Giá như mọi người cứ mặc kệ tôi, đừng ai để tâm đến, đừng ai nhắc cho tôi biết sự suy sụp của mình, để tôi tiếp tục tin mình chẳng sao cả. Tốt nhất là hãy cứ để tôi ngủ yên trong miền hoang hoải trống trải của riêng mình, vùi thật sâu trong lớp không khí cô tịch xung quanh, thinh lặng với cuộc đời, thinh lặng với cả chính mình. Hãy cứ mặc kệ tôi, như cách tôi mặc kệ mình. Tôi đã chẳng buồn khóc cho những bất hạnh, chẳng buồn thương xót chính mình, chẳng buồn than thân trách phận, hay một lần cố gắng níu kéo, vậy thì mọi người việc gì cứ phải xót thương tôi? Như Nhật, hay như ánh mắt bà Hạnh nhìn tôi, nó ánh lên sự thương cảm, sự bất lực. Nó như một cái tát mạnh vào mặt tôi, nhắc nhở tôi về sự đáng thương của mình lúc này.

Tôi vẫn thinh lặng, kể cả khi Nhật lại vì tôi mà rơi nước mắt, kể cả khi bờ môi cậu ấy chạm vào môi tôi, xóa đi dòng máu nãy giờ vẫn âm ỉ rịn ra.



Chương 22:



Hôm nay chính xác là mùng mấy Tết, bản thân tôi cũng không biết nữa, chỉ nhớ từ hôm được nghỉ học, tôi ở lì trong phòng, ăn, ngủ và đọc sách. Tết nhất, công việc trên mạng cũng được nghỉ, tôi đã nhàn rỗi lại càng nhàn rỗi hơn.

Có tiếng gõ cửa, tôi nghĩ chắc lại là bà Hạnh. Không phải tôi đoán sự như thần, mà ngoài bà ta ra thì không ai có việc gì tìm tôi.

Bà Hạnh đi vào, ngồi xuống bên mép giường, nhìn tôi, rồi thở dài:

- Hôm nay đã mùng ba tết rồi, con không đi chúc tuổi bà con à?

Chúc tuổi bà con? Tôi làm gì có bà con. Bọn họ đã quay lưng hết khi ba tôi bị bắt rồi mà.

- Ít nhất con cũng nên xuống nhà, chào hỏi những người đến chúc tuổi. - Bà Hạnh lại thở dài.

Tôi không thể nói thì chào hỏi họ kiểu gì? Hơn nữa, tôi đâu có quen, biết ai vào ai mà chào.

- Mẹ Quân mới về, đang ngồi dưới nhà đấy. Bà ấy chưa bao giờ về đây vào dịp Tết như năm nay. Hôm nay mọi người sẽ cùng ăn cơm gia đình, tất cả phải đông đủ. Con chuẩn bị đi! - Để kết thúc màn độc thoại, bà Hạnh dứt lời liền ra khỏi phòng.

Tôi tự nhiên muốn thở dài quá. Việc phải gặp người khác làm tôi cảm thấy mệt mỏi. Nhưng biết làm gì hơn đây? Việc bà Hạnh lên gọi tôi chắc chắn là ý của ông Hùng. Dù sao tôi cũng không nên tỏ ra trẻ con khó bảo. Thôi thì thay đồ, xuống với mọi người một lúc.

Khi tôi xuống đến, mọi người đều đã ngồi bên bàn ăn. Ông Hùng ngồi nơi đầu bàn, bên phải là bà Hạnh. Một người phụ nữ ngồi bên trái ông, kế đến là Ngạo Quân. Tôi đi đến, ngồi xuống cạnh bà Hạnh, đối diện với Quân.

- Chào Minh An! - Người phụ nữ lạ cất tiếng bắt chuyện với tôi.

Tôi ngẩng lên, khe khẽ gật đầu chào bà. Bà ấy có gương mặt rất đẹp, cái nhìn hút hồn, từng đường nét ma mị câu dẫn. Ngạo Quân cũng có những điều đó, nhưng vẻ lạnh lùng và rắn rỏi lấn át đi sự yêu mị kia. Hai mẹ con họ ngồi cạnh nhau, quả thật không giới thiệu cũng biết là người nhà. Tuy nhiên, nhìn thế này, bà ấy chỉ giống như chị của Quân mà thôi, bởi trông quá cậu sẽ làm gì trong tương lai?

Câu hỏi của Nhật không phải tôi chưa từng nghĩ tới. Tôi có thể làm bất cứ điều gì. Tôi tin như thế. Có rất nhiều người khuyết tật vẫn thành công đấy thôi.

- Lần đầu tiên gặp cậu, tớ bị choáng ngợp bởi vẻ tự tin và đôi mắt như luôn thách thức. Lúc đó, tớ cảm thấy, không cô gái nào trên đời này có thể đẹp bằng cậu. Tớ thích nhất là nhìn cậu đọc sách, gương mặt nghiêng nghiêng, nắng chiếu vào làm mái tóc như bừng sáng, trong đôi mắt là vô vàn kiên cường và hoài bão. Khi đó, cậu đẹp như một nữ thần. - Nhật vừa nói, tay vừa xoa nhẹ lên gò má tôi.

Tôi không tránh, cũng không gạt ra, mặc kệ cảm xúc đang dâng lên của cậu ta.

Prev 1 ... 74 75 76 77 78 ... 99 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000410