Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1969
- Tình trạng: Hoàn thành
Thế là xong, việc của tôi đã hết. Chính là cái việc mang cô gái người mình yêu cần đến bên anh ấy.
Tôi nhìn Lam Anh ôm Quân trong lòng, hình ảnh dần nhòe đi bởi nước mắt. Cơn giận dữ vào quặn thắt ban nãy biến đi đâu mất dạng, sự trống rỗng đơn độc lại trào về, lòng tôi chỉ còn nghe thấy chính nó, chẳng có gì hơn.
Tôi dứt cái nhìn ra khỏi họ, quay lưng, đi vào phòng mình. Cả người như vô lực, tôi ngồi xuống, dựa lưng vào cánh cửa, để mặc cho nước mắt lúc này vẫn còn tuôn rơi. Tuyến nước mắt của tôi có lẽ đã chẳng liên quan gì đến thần kinh cảm xúc nữa, vì nó cứ thế trào ra không lí do, dù trong lòng chẳng còn chút vị gì.
Phải chăng điểm tận cùng của nỗi đau chính là sự vô cảm? Cõi lòng cứ trống rỗng giống như chưa từng có gì tồn tại ở đó, cũng lại giống như người mất hết tất cả mà chưa thể chấp nhận. Từng hơi thở của tôi chính là điều duy nhất bản thân còn cảm nhận được. Lúc này, dường như dù có biến cố gì, có bất ngờ gì, nó cũng không thể chạm vào lòng tôi nữa. Cánh cửa ấy đã đóng lại mãi mãi, nhốt vào ấy những thinh không vô vị, còn tất cả xúc cảm buồn vui yêu giận đều đã bị đuổi ra bên ngoài.
Đã đến lúc tôi phải rời khỏi đây rồi. Nếu không thể ở bên, chi bằng tạm biệt vĩnh viễn.
Mặc kệ nước mắt vẫn còn chảy, tôi gắng gượng đi đến bên bàn học, bắt đầu ôn tập.
Trên trang vở của tôi, dày đặc những con chữ nguệch ngoạc, lại lác đác những chấm ướt át. Nước mắt rơi xuống, khi khô đi, để lại một vệt mờ không thể bôi xóa, loang lổ và đục ngầu.
Chương 26:
Tôi bước vào phòng thi cùng với sự mệt mỏi và cơn đau bao tử. Đêm qua, vì lo lắng cho kì thi hôm nay, tôi chẳng thể chợp mắt, cho nên đã thức trắng để tiếp tục làm đề cùng với cơn đau quặn thắt từ bụng. Biết là trước khi thi phải để cho cơ thể và đầu óc thoải mái, học bạt mạng không phải là cách, nhưng tôi chẳng thể dừng lại. Tôi buộc mình phải học, phải tập trung và ghi nhớ. Đây cũng chính là cách tôi buộc mình phải rời khỏi Quân.
Trường hôm nay tổ chức thi tốt nghiệp, các phòng đều được dùng vào mục đích này, cho nên chúng tôi làm bài ở thư viện, mỗi người có một giám thị ngồi ngay bên cạnh. Đến giờ phút cuối cùng, Nhật vẫn chưa có mặt. Cậu ấy từng nói không muốn đi du học, có lẽ sẽ không đến. Bớt đi một người, bốn đứa chúng tôi có thêm cơ hội, sự cạnh tranh cũng giảm đi.
Tiến vào thư viện vắng tanh, giám thị dùng ổ khóa bập cửa từ bên trong. Chúng tôi mỗi đứa ngồi một góc, cách nhau rất xa. Giám thị phát đề, sau đó ngồi xuống ngay bên cạnh. Thật ra thì có để các thí sinh ngồi cạnh nhau thì cũng không sợ chỉ bài, vì chúng tôi đang là đối thủ của nhau. Giám thị có mặt ở đây chủ yếu là để canh chừng việc sử dụng tài liệu thôi.
Trong lần ôn tập này, tôi từ chối học thuộc lại kiến thức, vì biết chắc mình vẫn nhớ như in. Trong suốt những tuần qua, tôi chỉ làm đề những môn tự nhiên, nắm rõ dạng bài thường ra, ghi nhớ công thức và hướng giải đề. Không rõ là gặp may hay ôn đúng hướng, tôi làm được toàn bộ đề thi dài năm trang này. Ngẩng đầu lên nhìn, những bạn còn lại đều đang viết với phong thái rất tự tin. Cái tôi cần vượt qua không phải là đề thi, mà chính là ba người kia. Về phía giám thị, họ đều đã chọn cho mình một cuốn sách, tách biệt khỏi xung quanh, chìm đắm trong từng con chữ. Nhưng tôi biết, chỉ cần một động tĩnh nhỏ, họ sẽ phát hiện ra ngay.
Tôi làm xong hết đề còn dư lại hơn nửa tiếng. Cuộc thi này không cho phép nộp bài rồi ra về trước, bởi vì bên ngoài cũng đang thi, thầy cô sợ chúng tôi làm ảnh hưởng đến các bạn khác. Lúc làm bài, thời gian trôi qua rất nhanh, nhưng khi đợi ra về, kim đồng hồ nhích từng chút đến sốt ruột. Tôi thấy mình phải nhọc nhằn lắm mới có thể ngồi đủ ba tiếng đồng hồ ở đây. Nóng lòng như vậy chẳng qua cũng là vì tôi quá mệt và đau mà thôi.
Ngóng chờ mãi, đọc đi đọc lại bài làm để kiểm tra, cuối cùng cũng hết giờ. Lúc giám thị thu bài, tôi thấy có bạn cố ghi chép thêm vài chữ, có lẽ không làm kịp, một bạn thì thả bút, vẻ mặt không tốt cho lắm. Tôi rất tự tin vào bài làm của mình, cho nên có thể khẳng định, đối thủ của tôi chỉ còn có một. Đó là một nữ sinh có mái tóc dài được cột cao trên đỉnh đầu, gương mặt có vẻ khó tính, mày liễu luôn chau lại.
Chúng tôi ra về, không ai nói hay hỏi han nhau tiếng nào. Ở bên ngoài, trường vắng lặng, các thí sinh đã ra về hết. Bốn đứa chúng tôi thi trước bọn họ đến một trăm hai mươi phút, nhưng họ chỉ làm đề có một môn, cho nên đã rời khỏi trường từ lâu.
Tự nhiên lòng tôi trào lên suy nghĩ không biết Quân có làm bài được không. Sau buổi phát hỏa đó, anh nhốt mình trong phòng gần một tuần, mọi đồ ăn thức uống đều do Lam Anh mang đến. Có lần tôi nghe Lam Anh nói chuyện điện thoại, có nhắc đến chuyện Ngạo Quân muốn bỏ thi tốt nghiệp. Nhưng bằng cách nào đó, cô ấy đã làm cho anh chịu ra ngoài, đến trường và ôn tập với các bạn.
Tôi nhìn Lam Anh ôm Quân trong lòng, hình ảnh dần nhòe đi bởi nước mắt. Cơn giận dữ vào quặn thắt ban nãy biến đi đâu mất dạng, sự trống rỗng đơn độc lại trào về, lòng tôi chỉ còn nghe thấy chính nó, chẳng có gì hơn.
Tôi dứt cái nhìn ra khỏi họ, quay lưng, đi vào phòng mình. Cả người như vô lực, tôi ngồi xuống, dựa lưng vào cánh cửa, để mặc cho nước mắt lúc này vẫn còn tuôn rơi. Tuyến nước mắt của tôi có lẽ đã chẳng liên quan gì đến thần kinh cảm xúc nữa, vì nó cứ thế trào ra không lí do, dù trong lòng chẳng còn chút vị gì.
Phải chăng điểm tận cùng của nỗi đau chính là sự vô cảm? Cõi lòng cứ trống rỗng giống như chưa từng có gì tồn tại ở đó, cũng lại giống như người mất hết tất cả mà chưa thể chấp nhận. Từng hơi thở của tôi chính là điều duy nhất bản thân còn cảm nhận được. Lúc này, dường như dù có biến cố gì, có bất ngờ gì, nó cũng không thể chạm vào lòng tôi nữa. Cánh cửa ấy đã đóng lại mãi mãi, nhốt vào ấy những thinh không vô vị, còn tất cả xúc cảm buồn vui yêu giận đều đã bị đuổi ra bên ngoài.
Đã đến lúc tôi phải rời khỏi đây rồi. Nếu không thể ở bên, chi bằng tạm biệt vĩnh viễn.
Mặc kệ nước mắt vẫn còn chảy, tôi gắng gượng đi đến bên bàn học, bắt đầu ôn tập.
Trên trang vở của tôi, dày đặc những con chữ nguệch ngoạc, lại lác đác những chấm ướt át. Nước mắt rơi xuống, khi khô đi, để lại một vệt mờ không thể bôi xóa, loang lổ và đục ngầu.
Chương 26:
Tôi bước vào phòng thi cùng với sự mệt mỏi và cơn đau bao tử. Đêm qua, vì lo lắng cho kì thi hôm nay, tôi chẳng thể chợp mắt, cho nên đã thức trắng để tiếp tục làm đề cùng với cơn đau quặn thắt từ bụng. Biết là trước khi thi phải để cho cơ thể và đầu óc thoải mái, học bạt mạng không phải là cách, nhưng tôi chẳng thể dừng lại. Tôi buộc mình phải học, phải tập trung và ghi nhớ. Đây cũng chính là cách tôi buộc mình phải rời khỏi Quân.
Trường hôm nay tổ chức thi tốt nghiệp, các phòng đều được dùng vào mục đích này, cho nên chúng tôi làm bài ở thư viện, mỗi người có một giám thị ngồi ngay bên cạnh. Đến giờ phút cuối cùng, Nhật vẫn chưa có mặt. Cậu ấy từng nói không muốn đi du học, có lẽ sẽ không đến. Bớt đi một người, bốn đứa chúng tôi có thêm cơ hội, sự cạnh tranh cũng giảm đi.
Tiến vào thư viện vắng tanh, giám thị dùng ổ khóa bập cửa từ bên trong. Chúng tôi mỗi đứa ngồi một góc, cách nhau rất xa. Giám thị phát đề, sau đó ngồi xuống ngay bên cạnh. Thật ra thì có để các thí sinh ngồi cạnh nhau thì cũng không sợ chỉ bài, vì chúng tôi đang là đối thủ của nhau. Giám thị có mặt ở đây chủ yếu là để canh chừng việc sử dụng tài liệu thôi.
Trong lần ôn tập này, tôi từ chối học thuộc lại kiến thức, vì biết chắc mình vẫn nhớ như in. Trong suốt những tuần qua, tôi chỉ làm đề những môn tự nhiên, nắm rõ dạng bài thường ra, ghi nhớ công thức và hướng giải đề. Không rõ là gặp may hay ôn đúng hướng, tôi làm được toàn bộ đề thi dài năm trang này. Ngẩng đầu lên nhìn, những bạn còn lại đều đang viết với phong thái rất tự tin. Cái tôi cần vượt qua không phải là đề thi, mà chính là ba người kia. Về phía giám thị, họ đều đã chọn cho mình một cuốn sách, tách biệt khỏi xung quanh, chìm đắm trong từng con chữ. Nhưng tôi biết, chỉ cần một động tĩnh nhỏ, họ sẽ phát hiện ra ngay.
Tôi làm xong hết đề còn dư lại hơn nửa tiếng. Cuộc thi này không cho phép nộp bài rồi ra về trước, bởi vì bên ngoài cũng đang thi, thầy cô sợ chúng tôi làm ảnh hưởng đến các bạn khác. Lúc làm bài, thời gian trôi qua rất nhanh, nhưng khi đợi ra về, kim đồng hồ nhích từng chút đến sốt ruột. Tôi thấy mình phải nhọc nhằn lắm mới có thể ngồi đủ ba tiếng đồng hồ ở đây. Nóng lòng như vậy chẳng qua cũng là vì tôi quá mệt và đau mà thôi.
Ngóng chờ mãi, đọc đi đọc lại bài làm để kiểm tra, cuối cùng cũng hết giờ. Lúc giám thị thu bài, tôi thấy có bạn cố ghi chép thêm vài chữ, có lẽ không làm kịp, một bạn thì thả bút, vẻ mặt không tốt cho lắm. Tôi rất tự tin vào bài làm của mình, cho nên có thể khẳng định, đối thủ của tôi chỉ còn có một. Đó là một nữ sinh có mái tóc dài được cột cao trên đỉnh đầu, gương mặt có vẻ khó tính, mày liễu luôn chau lại.
Chúng tôi ra về, không ai nói hay hỏi han nhau tiếng nào. Ở bên ngoài, trường vắng lặng, các thí sinh đã ra về hết. Bốn đứa chúng tôi thi trước bọn họ đến một trăm hai mươi phút, nhưng họ chỉ làm đề có một môn, cho nên đã rời khỏi trường từ lâu.
Tự nhiên lòng tôi trào lên suy nghĩ không biết Quân có làm bài được không. Sau buổi phát hỏa đó, anh nhốt mình trong phòng gần một tuần, mọi đồ ăn thức uống đều do Lam Anh mang đến. Có lần tôi nghe Lam Anh nói chuyện điện thoại, có nhắc đến chuyện Ngạo Quân muốn bỏ thi tốt nghiệp. Nhưng bằng cách nào đó, cô ấy đã làm cho anh chịu ra ngoài, đến trường và ôn tập với các bạn.


