Thế gian này từng chút đều là anh
- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1964
- Tình trạng: Hoàn thành
- Rồi thỉnh thoảng, tớ qua đó thăm cậu, được không? - Cậu ấy cười, nhưng mặt vẫn chưa tươi vui lên.
Tôi lại gật đầu. Cậu ấy đi đâu, sao tôi quản cho được.
Lúc này, mặt Nhật đã tươi tắn hơn, nụ cười thấp thoáng trong đáy mắt. Còn đang nhìn sâu vào đôi mắt ấy, tôi thấy người mình giật mạnh, sau đó bị lôi xềnh xệch lên sân thượng. Lên đây, đương nhiên chỉ có Quân, làm gì còn ai khác.
Trời Đà Lạt hôm nay lộng gió, dự báo thời tiết nói đang có bão. Gió hung bạo luồn vào da đầu, bật tung mái tóc. Quần áo chúng tôi cũng mạnh mẽ lay lắt.
Trước mặt tôi, mái tóc Quân tỏa đều trong gió, một số vương trên trán, như che đi đôi mắt hồ ly nhỏ dài, mà cũng như cố tình gây tò mò để người khác muốn nhìn thật kỹ. Chiếc áo tốt nghiệp đã bị Quân lột ra vất đâu đó, chỉ còn lại sơ mi trắng căng phồng nơi đầu ngọn gió. Anh đứng trước mặt tôi, caravat thắt hờ hững lay động mạnh theo đường gió đi qua. Tất cả vẹn nguyên như lần đầu tiên tôi gặp anh. Hoàng tử gió! Anh đúng là sinh ra để đứng ở những nơi cao, hứng gió và tung cánh bay lên trong nó. Sự lạnh lùng và khó đoán ấy, cũng là bản tính của gió mà ra. Có lẽ đây sẽ là hình ảnh ghi khắc vào tim tôi sâu nhất. Để sau này, ở nơi đất khách quê người, mỗi khi cô đơn, tôi sẽ lục tìm lại trong ký ức, về một cơn gió đã từng bay qua đời mình, mang tới những tươi vui mới mẻ, những yêu thương nồng đậm, rồi vụt đi theo hướng của nó, cuốn theo tất cả những êm đềm xưa cũ.
Hoàng tử gió, tạm biệt anh! Từ giờ, em sẽ đi theo hướng ngược gió, để kí ức bị thổi bay về phía sau, để chúng ta chẳng bao giờ cùng chung một quỹ đạo nữa. Em sẽ nhớ anh, với tất cả những kỷ niệm đã có, với tất cả những đau thương đang có, và tất cả những nuối tiếc sẽ có. Em hy vọng, cơn gió vô định là anh sẽ có điểm dừng chân, níu giữ lại, rồi hiền hòa tan thành không khí, đừng mãi vô định. Vì nếu gió cứ đi trên một đường thẳng của riêng mình, thì sẽ rất cô đơn.
Quân vẫn đứng bất động, cả người như hư ảo trong cái lay động của gió. Sau lưng anh, tôi thấy như có một đôi cánh lớn trong suốt, mang anh bay lên, đi về miền tít tắp xa xôi mà tôi chẳng thể theo tới.
- Em sẽ rời khỏi anh sao? - Tiếng anh hòa vào gió, vang đến tai tôi, thật trầm và buồn bã.
Tôi nhìn anh, cái nhìn hiền hòa, dịu êm như ngày còn yêu nhau. Là anh rời khỏi tôi đấy chứ. Tôi chỉ là đang tránh khỏi đường anh đi mà thôi.
Gió vẫn giật mạnh, không ngần ngại quật vào người chúng tôi. Khoảng chống giữa tôi và anh, gió thổi vào, lấp đầy.
Chúng tôi nhìn nhau thật lâu. Dù mắt đau nhức do Quân đứng ngược sáng, tôi vẫn mở to để nhìn anh. Trời không có nắng, tôi vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng gương mặt anh, nhưng không nắm bắt được cảm xúc.
- Có điện thoại Quân ơi. - Lam Anh chạy đến cùng chiếc điện thoại, cắt đứt khoảnh khắc cuối cùng của tôi và anh.
Quân đón lấy, nhìn vào màn hình, sau đó áp lên tai:
- Con nghe mẹ ơi.
Đầu dây bên kia nói gì đó tôi không rõ, nhưng một giây sau, anh vụt chạy khỏi sân thượng, rồi khuất bóng sau cánh cửa kia. Lam Anh chạy theo ngay sau đó. Sân thượng chỉ còn lại gió và tôi. Cũng nên đi xuống thôi. Nếu tiếp tục ở lại đây, tôi sẽ nghẹt thở mất.
Xuống tới sân trường, cảnh tượng chia ly bịn rịn lại đập vào mắt tôi. Vẫn là những đôi mắt đỏ hoe, lâu lâu có tiếng thút thít bất lực, những vòng ôm siết chặt hơn. Tôi thơ thẩn đi vòng quanh, nhìn ngắm một lượt, rồi đưa mắt nhìn lại ngôi trường mình mới gắn bó không lâu. Đúng lúc này, có tiếng loa trường thông báo, tên tôi được xướng lên, yêu cầu đến phòng giám thị. Có lẽ là hoàn thành thủ tục du học.
Nhưng tôi đã lầm. Thủ tục du học, bên phía nhà trường sẽ làm cho tôi tất cả, đến phỏng vấn xin visa tôi cũng chẳng phải làm. Tôi bị gọi lên đấy là vì có người tìm. Thấy tôi, thầy giám thị tế nhị rời khỏi, để lại trong phòng mình tôi và một người đàn ông trung niên.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, mắt không rời khỏi gương mặt lạ lẫm kia. Ông ta khá gầy, da ngăm đen, đôi mắt vàng vọt.
- Cháu là con của anh Thái đúng không? - Người đàn ông hỏi tôi.
Tôi gật đầu.
- Chú là đồng nghiệp của ba cháu.
Tôi im lặng, trơ mắt nhìn. Nếu là người quen, hẳn ông ta biết ba tôi đã mất. Đến đây tìm tôi để làm gì?
- Vụ việc của ba cháu đã được điều tra kỹ lưỡng. Anh Thái bị oan. Chú đã tìm cháu vài tuần nay, nhưng giờ mới tìm ra ngôi trường này. Cháu có muốn kiện người đã vu khống ba mình không? Chú sẽ giúp cháu đòi một khoản bồi thường. - Người đàn ông nhìn tôi, chậm rãi nói, giọng thâm trầm.
Tôi vẫn im lặng, tiếp tục trơ mắt nhìn. Ngay từ đầu tôi đã tin ba mình không làm ra những chuyện sai trái như thế. Nhưng thực tâm trong lòng, từ ngày ông mất, tôi không mong vụ này tiếp tục được điều tra, mà muốn nó vĩnh viễn khép lại. Người đã không còn, giờ làm rõ sự thật, chỉ càng làm cho cái chết của ông trở nên tức tưởi, làm tôi thêm oán hận mà thôi.
- Cháu ơi! - Thấy tôi im lặng, người đàn ông lại gọi: Chú giúp cháu khởi kiện nhé?
Tôi lại gật đầu. Cậu ấy đi đâu, sao tôi quản cho được.
Lúc này, mặt Nhật đã tươi tắn hơn, nụ cười thấp thoáng trong đáy mắt. Còn đang nhìn sâu vào đôi mắt ấy, tôi thấy người mình giật mạnh, sau đó bị lôi xềnh xệch lên sân thượng. Lên đây, đương nhiên chỉ có Quân, làm gì còn ai khác.
Trời Đà Lạt hôm nay lộng gió, dự báo thời tiết nói đang có bão. Gió hung bạo luồn vào da đầu, bật tung mái tóc. Quần áo chúng tôi cũng mạnh mẽ lay lắt.
Trước mặt tôi, mái tóc Quân tỏa đều trong gió, một số vương trên trán, như che đi đôi mắt hồ ly nhỏ dài, mà cũng như cố tình gây tò mò để người khác muốn nhìn thật kỹ. Chiếc áo tốt nghiệp đã bị Quân lột ra vất đâu đó, chỉ còn lại sơ mi trắng căng phồng nơi đầu ngọn gió. Anh đứng trước mặt tôi, caravat thắt hờ hững lay động mạnh theo đường gió đi qua. Tất cả vẹn nguyên như lần đầu tiên tôi gặp anh. Hoàng tử gió! Anh đúng là sinh ra để đứng ở những nơi cao, hứng gió và tung cánh bay lên trong nó. Sự lạnh lùng và khó đoán ấy, cũng là bản tính của gió mà ra. Có lẽ đây sẽ là hình ảnh ghi khắc vào tim tôi sâu nhất. Để sau này, ở nơi đất khách quê người, mỗi khi cô đơn, tôi sẽ lục tìm lại trong ký ức, về một cơn gió đã từng bay qua đời mình, mang tới những tươi vui mới mẻ, những yêu thương nồng đậm, rồi vụt đi theo hướng của nó, cuốn theo tất cả những êm đềm xưa cũ.
Hoàng tử gió, tạm biệt anh! Từ giờ, em sẽ đi theo hướng ngược gió, để kí ức bị thổi bay về phía sau, để chúng ta chẳng bao giờ cùng chung một quỹ đạo nữa. Em sẽ nhớ anh, với tất cả những kỷ niệm đã có, với tất cả những đau thương đang có, và tất cả những nuối tiếc sẽ có. Em hy vọng, cơn gió vô định là anh sẽ có điểm dừng chân, níu giữ lại, rồi hiền hòa tan thành không khí, đừng mãi vô định. Vì nếu gió cứ đi trên một đường thẳng của riêng mình, thì sẽ rất cô đơn.
Quân vẫn đứng bất động, cả người như hư ảo trong cái lay động của gió. Sau lưng anh, tôi thấy như có một đôi cánh lớn trong suốt, mang anh bay lên, đi về miền tít tắp xa xôi mà tôi chẳng thể theo tới.
- Em sẽ rời khỏi anh sao? - Tiếng anh hòa vào gió, vang đến tai tôi, thật trầm và buồn bã.
Tôi nhìn anh, cái nhìn hiền hòa, dịu êm như ngày còn yêu nhau. Là anh rời khỏi tôi đấy chứ. Tôi chỉ là đang tránh khỏi đường anh đi mà thôi.
Gió vẫn giật mạnh, không ngần ngại quật vào người chúng tôi. Khoảng chống giữa tôi và anh, gió thổi vào, lấp đầy.
Chúng tôi nhìn nhau thật lâu. Dù mắt đau nhức do Quân đứng ngược sáng, tôi vẫn mở to để nhìn anh. Trời không có nắng, tôi vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng gương mặt anh, nhưng không nắm bắt được cảm xúc.
- Có điện thoại Quân ơi. - Lam Anh chạy đến cùng chiếc điện thoại, cắt đứt khoảnh khắc cuối cùng của tôi và anh.
Quân đón lấy, nhìn vào màn hình, sau đó áp lên tai:
- Con nghe mẹ ơi.
Đầu dây bên kia nói gì đó tôi không rõ, nhưng một giây sau, anh vụt chạy khỏi sân thượng, rồi khuất bóng sau cánh cửa kia. Lam Anh chạy theo ngay sau đó. Sân thượng chỉ còn lại gió và tôi. Cũng nên đi xuống thôi. Nếu tiếp tục ở lại đây, tôi sẽ nghẹt thở mất.
Xuống tới sân trường, cảnh tượng chia ly bịn rịn lại đập vào mắt tôi. Vẫn là những đôi mắt đỏ hoe, lâu lâu có tiếng thút thít bất lực, những vòng ôm siết chặt hơn. Tôi thơ thẩn đi vòng quanh, nhìn ngắm một lượt, rồi đưa mắt nhìn lại ngôi trường mình mới gắn bó không lâu. Đúng lúc này, có tiếng loa trường thông báo, tên tôi được xướng lên, yêu cầu đến phòng giám thị. Có lẽ là hoàn thành thủ tục du học.
Nhưng tôi đã lầm. Thủ tục du học, bên phía nhà trường sẽ làm cho tôi tất cả, đến phỏng vấn xin visa tôi cũng chẳng phải làm. Tôi bị gọi lên đấy là vì có người tìm. Thấy tôi, thầy giám thị tế nhị rời khỏi, để lại trong phòng mình tôi và một người đàn ông trung niên.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, mắt không rời khỏi gương mặt lạ lẫm kia. Ông ta khá gầy, da ngăm đen, đôi mắt vàng vọt.
- Cháu là con của anh Thái đúng không? - Người đàn ông hỏi tôi.
Tôi gật đầu.
- Chú là đồng nghiệp của ba cháu.
Tôi im lặng, trơ mắt nhìn. Nếu là người quen, hẳn ông ta biết ba tôi đã mất. Đến đây tìm tôi để làm gì?
- Vụ việc của ba cháu đã được điều tra kỹ lưỡng. Anh Thái bị oan. Chú đã tìm cháu vài tuần nay, nhưng giờ mới tìm ra ngôi trường này. Cháu có muốn kiện người đã vu khống ba mình không? Chú sẽ giúp cháu đòi một khoản bồi thường. - Người đàn ông nhìn tôi, chậm rãi nói, giọng thâm trầm.
Tôi vẫn im lặng, tiếp tục trơ mắt nhìn. Ngay từ đầu tôi đã tin ba mình không làm ra những chuyện sai trái như thế. Nhưng thực tâm trong lòng, từ ngày ông mất, tôi không mong vụ này tiếp tục được điều tra, mà muốn nó vĩnh viễn khép lại. Người đã không còn, giờ làm rõ sự thật, chỉ càng làm cho cái chết của ông trở nên tức tưởi, làm tôi thêm oán hận mà thôi.
- Cháu ơi! - Thấy tôi im lặng, người đàn ông lại gọi: Chú giúp cháu khởi kiện nhé?


