Uất ức đến tắt thở, nhưng trước thái độ điềm tĩnh của Diệp Anh, Sâm Minh Mỹ cũng không muốn để mình rơi vào thế yếu. Cố nhẫn nhịn, gắng duy trì nụ cười, cô nói:
“Vậy là cô không chịu từ bỏ, đúng không?”
Diệp Anh cười, bình tĩnh nói:
“Thiết nghĩ, chắc Sâm tiểu thư cũng không chịu từ bỏ, đã vậy, hãy để ‘MK’ cạnh tranh bình đẳng với ‘Sâm’, cũng may bất luận ai thành công, đối với Tạ thị đều là chuyện tốt. Sâm tiểu thư, cô thấy thế nào?”
Chương 13:
“Chắc chắn có người để lộ thông tin!”
Cửa văn phòng vừa đóng, Sâm Minh Mỹ đã uất ức tái mặt, không để ý giữ gìn thái độ thanh lịch vốn có mà hầm hầm phẫn nộ kêu lên: “Em không tin có sự trùng hợp như vậy! Đúng lúc em quyết định đi tìm Phan Đình Đình, thì cô ta cũng có suy nghĩ tương tự?! Rốt cuộc cô ta là hạng người nào?! Cái gì cũng muốn cướp! Không chỉ…”.
Nhìn thấy ánh mắt cười cười của Việt Xán, Sâm Minh Mỹ hơi dừng lại, lát sau lại tiếp: “… Không chỉ tìm mọi thủ đoạn mê hoặc Tuyên, lại còn nhúng tay vào dự án thời trang cao cấp này! Tranh giành thời hạn khai trương, tranh cướp khách hàng! Cướp ưu thế! Bây giờ ngay kế hoạch em đã nghiền ngẫm từ lâu, cũng định cướp nốt! Nhất định em phải tìm ra, kẻ nào đã làm lộ kế hoạch này của em! Xán, anh biết rất rõ, em đã liên hệ với Phan Đình Đình từ lâu, bây giờ tại sao cô ta lại làm thế?!”.
“Ờ!”
Lơ đãng giở tập văn bản cần xử lý trên bàn, Việt Xán vừa nghe vừa chậm rãi nói: “Giải Quả cầu vàng là một sự kiện được chú ý như thế, có những ý tưởng giống nhau cũng là thường tình mà”.
“Anh nói gì?!”
Sâm Minh Mỹ cơ hồ không tin vào tai mình, môi trắng nhợt, sững sờ nhìn Việt Xán, tức giận run người, miệng lắp bắp:
“Anh đang bênh vực cô ta, phải không, Xán?... Vừa rồi trong cuộc họp, Tạ Phố đứng ra nói đỡ cho cô ta, anh lại không hề nói giúp em một câu. Anh giương mắt nhìn em bị người ta chèn ép, không những không an ủi, mà hình như lại cho em là người hẹp hòi, là em đã nghi oan cho cô ta?”.
Việt Xán nhìn cô, cau mày:
“Minh Mỹ…”
“Anh luôn như vậy!”, nỗi uất ức trào dâng, Sâm Minh Mỹ ngắt lời Việt Xán, nói chậm từng câu, giọng cay đắng: “Lúc đầu, khi cô ta mới nhúng tay vào dự án này của em, anh hoàn toàn có thể giúp em, lập tức đuổi cổ cô ta! Nhưng, anh đã không làm như vậy! Anh còn nói, cô ta không bao giờ là đối thủ của em, em có thể đánh bại cô ta bất cứ lúc nào, khiến em lơ là mất cảnh giác, khiến cô ta từng bước lấn tới, bây giờ tình hình trở nên như thế này đây!”.
“…”
Mắt Việt Xán tối sầm.
“Bây giờ, có phải anh lại định nói, ‘không sao, chắc chắn cô ta không thể cướp được Phan Đình Đình, chắc chắn cô ta sẽ thua em’! Sau đó em lại thua cô ta lần nữa, cơ hội thể hiện thương hiệu trong giải Quả cầu vàng lần này, một lần nữa em bị cô ta cướp trắng, phải vậy không?”
Giọng nói mỗi lúc một cao, ngực Sâm Minh Mỹ sôi sục một niềm uất hận và dấy lên nỗi kinh hãi lại thường! Cô đột nhiên nhận ra, cô đã sai, khi Diệp Anh chỉ mới là một con kiến, lẽ ra cô nên giẫm chết cô ta, như vậy đâu đến nỗi xảy ra kết cục này, ưu thế của “MK” giờ đây cơ hồ đã vượt qua “Sâm”! Mà lần nào cũng là do cô tin lời Việt Xán, trở nên khinh xuất, lơ là mất cảnh giác!
Đột nhiên...
Trong đầu lóe lên lời của Thái Na như bóng gió nhắc nhở, Sâm Minh Mỹ trợn tròn mắt nhìn Việt Xán, sống lưng toát mồ hôi lạnh, người bắt đầu run, miệng lắp bắp:
“Anh cũng bị cô ta mê hoặc rồi, phải không…?”
Lần đó trong nhà hàng Italia.
Ánh mắt Việt Xán nhìn Diệp Anh…
Luôn dấy lên trong đầu cô như một cây gai nhức nhối, nó ám ảnh, day dứt, không thể nào lý giải.
“Thái Na đã nói với em, là anh đã ngăn chặn mọi thông tin, là anh đang bảo vệ Diệp Anh, là anh đã không cho giới truyền thông loan tin quá khứ tù tội của Diệp Anh! Em vẫn không tin, em cảm thấy, chắc chắn cô ta nhầm, sao anh có thể giúp Diệp Anh…”
Như bị rơi xuống giếng lạnh, Sâm Minh Mỹ kinh hãi xâu chuỗi các sự kiện, nhìn thần sắc Việt Xán lúc này, cô đã hiểu, lời Thái Na nói hoàn toàn là thật, chính Việt Xán đã phá hoại kế hoạch của cô, không cho cô cơ hội cản trở Diệp Anh!
“Anh thích cô ta, anh yêu cô ta rồi đúng không…Tất cả, thực ra, anh đều đang giúp cô ta, hoàn toàn không đứng về phía em…!”, mồ hôi lạnh toát ra từng lớp, Sâm Minh Mỹ run bẩy bẩy, không thể kiềm chế mà hét lên với Việt Xán!
“Bình tĩnh lại nào!”
Đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi đến bên Sâm Minh Mỹ, Việt Xán không chạm vào cô ngay, mà mấy phút sau, đợi cô dần bình tĩnh trở lại, người đã bớt run, anh mới nói, ánh mắt thoáng giễu cợt:
“Minh Mỹ, em quá mất bình tĩnh rồi!”
“Vậy là cô không chịu từ bỏ, đúng không?”
Diệp Anh cười, bình tĩnh nói:
“Thiết nghĩ, chắc Sâm tiểu thư cũng không chịu từ bỏ, đã vậy, hãy để ‘MK’ cạnh tranh bình đẳng với ‘Sâm’, cũng may bất luận ai thành công, đối với Tạ thị đều là chuyện tốt. Sâm tiểu thư, cô thấy thế nào?”
Chương 13:
“Chắc chắn có người để lộ thông tin!”
Cửa văn phòng vừa đóng, Sâm Minh Mỹ đã uất ức tái mặt, không để ý giữ gìn thái độ thanh lịch vốn có mà hầm hầm phẫn nộ kêu lên: “Em không tin có sự trùng hợp như vậy! Đúng lúc em quyết định đi tìm Phan Đình Đình, thì cô ta cũng có suy nghĩ tương tự?! Rốt cuộc cô ta là hạng người nào?! Cái gì cũng muốn cướp! Không chỉ…”.
Nhìn thấy ánh mắt cười cười của Việt Xán, Sâm Minh Mỹ hơi dừng lại, lát sau lại tiếp: “… Không chỉ tìm mọi thủ đoạn mê hoặc Tuyên, lại còn nhúng tay vào dự án thời trang cao cấp này! Tranh giành thời hạn khai trương, tranh cướp khách hàng! Cướp ưu thế! Bây giờ ngay kế hoạch em đã nghiền ngẫm từ lâu, cũng định cướp nốt! Nhất định em phải tìm ra, kẻ nào đã làm lộ kế hoạch này của em! Xán, anh biết rất rõ, em đã liên hệ với Phan Đình Đình từ lâu, bây giờ tại sao cô ta lại làm thế?!”.
“Ờ!”
Lơ đãng giở tập văn bản cần xử lý trên bàn, Việt Xán vừa nghe vừa chậm rãi nói: “Giải Quả cầu vàng là một sự kiện được chú ý như thế, có những ý tưởng giống nhau cũng là thường tình mà”.
“Anh nói gì?!”
Sâm Minh Mỹ cơ hồ không tin vào tai mình, môi trắng nhợt, sững sờ nhìn Việt Xán, tức giận run người, miệng lắp bắp:
“Anh đang bênh vực cô ta, phải không, Xán?... Vừa rồi trong cuộc họp, Tạ Phố đứng ra nói đỡ cho cô ta, anh lại không hề nói giúp em một câu. Anh giương mắt nhìn em bị người ta chèn ép, không những không an ủi, mà hình như lại cho em là người hẹp hòi, là em đã nghi oan cho cô ta?”.
Việt Xán nhìn cô, cau mày:
“Minh Mỹ…”
“Anh luôn như vậy!”, nỗi uất ức trào dâng, Sâm Minh Mỹ ngắt lời Việt Xán, nói chậm từng câu, giọng cay đắng: “Lúc đầu, khi cô ta mới nhúng tay vào dự án này của em, anh hoàn toàn có thể giúp em, lập tức đuổi cổ cô ta! Nhưng, anh đã không làm như vậy! Anh còn nói, cô ta không bao giờ là đối thủ của em, em có thể đánh bại cô ta bất cứ lúc nào, khiến em lơ là mất cảnh giác, khiến cô ta từng bước lấn tới, bây giờ tình hình trở nên như thế này đây!”.
“…”
Mắt Việt Xán tối sầm.
“Bây giờ, có phải anh lại định nói, ‘không sao, chắc chắn cô ta không thể cướp được Phan Đình Đình, chắc chắn cô ta sẽ thua em’! Sau đó em lại thua cô ta lần nữa, cơ hội thể hiện thương hiệu trong giải Quả cầu vàng lần này, một lần nữa em bị cô ta cướp trắng, phải vậy không?”
Giọng nói mỗi lúc một cao, ngực Sâm Minh Mỹ sôi sục một niềm uất hận và dấy lên nỗi kinh hãi lại thường! Cô đột nhiên nhận ra, cô đã sai, khi Diệp Anh chỉ mới là một con kiến, lẽ ra cô nên giẫm chết cô ta, như vậy đâu đến nỗi xảy ra kết cục này, ưu thế của “MK” giờ đây cơ hồ đã vượt qua “Sâm”! Mà lần nào cũng là do cô tin lời Việt Xán, trở nên khinh xuất, lơ là mất cảnh giác!
Đột nhiên...
Trong đầu lóe lên lời của Thái Na như bóng gió nhắc nhở, Sâm Minh Mỹ trợn tròn mắt nhìn Việt Xán, sống lưng toát mồ hôi lạnh, người bắt đầu run, miệng lắp bắp:
“Anh cũng bị cô ta mê hoặc rồi, phải không…?”
Lần đó trong nhà hàng Italia.
Ánh mắt Việt Xán nhìn Diệp Anh…
Luôn dấy lên trong đầu cô như một cây gai nhức nhối, nó ám ảnh, day dứt, không thể nào lý giải.
“Thái Na đã nói với em, là anh đã ngăn chặn mọi thông tin, là anh đang bảo vệ Diệp Anh, là anh đã không cho giới truyền thông loan tin quá khứ tù tội của Diệp Anh! Em vẫn không tin, em cảm thấy, chắc chắn cô ta nhầm, sao anh có thể giúp Diệp Anh…”
Như bị rơi xuống giếng lạnh, Sâm Minh Mỹ kinh hãi xâu chuỗi các sự kiện, nhìn thần sắc Việt Xán lúc này, cô đã hiểu, lời Thái Na nói hoàn toàn là thật, chính Việt Xán đã phá hoại kế hoạch của cô, không cho cô cơ hội cản trở Diệp Anh!
“Anh thích cô ta, anh yêu cô ta rồi đúng không…Tất cả, thực ra, anh đều đang giúp cô ta, hoàn toàn không đứng về phía em…!”, mồ hôi lạnh toát ra từng lớp, Sâm Minh Mỹ run bẩy bẩy, không thể kiềm chế mà hét lên với Việt Xán!
“Bình tĩnh lại nào!”
Đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi đến bên Sâm Minh Mỹ, Việt Xán không chạm vào cô ngay, mà mấy phút sau, đợi cô dần bình tĩnh trở lại, người đã bớt run, anh mới nói, ánh mắt thoáng giễu cợt:
“Minh Mỹ, em quá mất bình tĩnh rồi!”

