Bộ váy dài lễ phục màu tím sẫm giản dị, đoan trang, ôm khít người, dưới hõm vai gắn một bông hoa lụa tinh xảo làm nổi bật làn da trắng nuột, khiến bà như có khí chất khác thường. Mấy cô nhân viên giúp bà mặc trang phục và hai người bạn đi cùng đều ngây người, nhìn không chớp mắt.
Một vị là người đẹp hoạt động khá sôi nổi trong làng giải trí.
Chiếc váy dài, màu sắc tựa tranh sơn mài, lộ vai, theo phong cách Bohemian màu sắc đậm nhạt, bay bổng như lá vàng rơi, lại đẹp sang trọng như vàng ròng lóa mắt, phần eo gắn vụn đá quý tạo hình con bướm, vừa lãng mạn vừa nổi bật thân hình tuyệt vời gợi cảm của nữ chủ nhân.
George ngồi trên ghế cao, vừa chải mái tóc người đẹp thành những lọn nhỏ, vừa gợi ý kiểu tóc, đồ trang sức, giày và ví đi kèm bộ trang phục. Người đẹp tỏ ra vô cùng tâm đắc, hai người nói cười rất hào hứng.
“Tống phu nhân, Thiệu tiểu thư!”
Diệp Anh mỉm cười chào hai vị khách, nhìn những bộ trang phục họ vừa mặc trên người, cô rất hài lòng.
“Hình như là thật rồi!”
Tracy chạy ra đón, đi bên cạnh, nói nhỏ với Diệp Anh vẻ nôn nóng:
“Vừa rồi tôi đến cửa hiệu ‘Sâm’ thăm dò, thấy Sâm tiểu thư, Quỳnh An và Liêu Tu đều có mặt, cửa hiệu không có khách hàng nào khác, chắc là họ đang đợi Phan Đình Đình.”
“Ừ.”
Phản ứng của Diệp Anh rất bình thản, chỉ cười cười ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường.
Bốn giờ mười phút.
Rời mắt khỏi chiếc đồng hồ thủy tinh màu hồng kiểu cổ, Sâm Minh Mỹ lại thảo luận lần nữa với Liêu Tu và Quỳnh An về phong cách thời trang và thị hiếu của Phan Đình Đình, nhưng cô vẫn không yên tâm, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa hiệu.
Một lúc lâu, khi nắng hè đã bớt gay gắt, khách đến quảng trường mua sắm Ngân Tọa mỗi lúc một đông. Các cô gái trẻ trong trang phục thời thượng các kiểu, tốp năm tốp ba đi đến, có người toan rẽ vào cửa hiệu ‘Sâm’ nhưng đều bị ngăn lại ngoài cửa.
Đã quá mười phút.
Sâm Minh Mỹ cầm cốc nước, nhấp một ngụm, các ngôi sao chậm trễ vốn là chuyện thường, dù họ đến muộn cả tiếng đồng hồ cũng không sao. Liếc nhìn đĩa bánh ngọt và ấm hồng trà Bá Tước bày sẵn chờ đón Phan Đình Đình, chiếc ghế tựa thành cao, bọc nhung hồng kiểu cổ như một nàng công chúa và mấy bản vẽ thiết kế mẫu trang phục đã chuẩn bị xong, Sâm Minh Mỹ dần dần thấy yên lòng.
Đột nhiên bên ngoài có tiếng ồn ào.
Khách qua đường tới tấp ngoái nhìn.
“Là Phan Đình Đình!”
George đang chải tóc cho người đẹp, ngước nhìn, lập tức nói to nói với Diệp Anh và Tracy phía sau.
Cuối tuyến phố đi bộ, mấy trợ lý ân cần vây quanh một cô gái đẹp, vận váy dài xếp nếp nhỏ, ánh tuyết màu hoa đào, lưng thắt đai màu vàng, cổ và tay đeo trang sức lóng lánh, ngẩng cao chiếc đầu xinh đẹp kiêu hãnh đang hướng về phía quảng trường Ngân Tọa. Hào quang lấp lóa, quyến rũ và đáng yêu, mặc dù cặp kính đen lớn chuán gần hết nửa mặt, nhưng vẫn hiện lên một khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ, chiếc cằm nhọn xinh xắn, đôi môi gợi cảm, làn da trắng ngần, mái tóc dài như mây xõa tới thắt lưng… khiến mọi người lập tức nhận ra đó là minh tinh Phan Đình Đình.
Ánh nắng chiều xiên ngang.
Dưới bao ánh mắt đổ dồn của khách qua đường.
Đôi giày cao gót màu hoa đào, phát ra những tiếng cộp cộp trên nền đá lát trên vỉa hè, Phan Đình Đình bước đi, xinh đẹp, kiêu hãnh như xung quanh không có ai.
“Ôi…”
Tracy thất vọng não nề, thâm tâm cô vẫn hy vọng thông tin của George không chính xác, cô cúi mặt, không dám nhìn Diệp Anh bên cạnh, đương nhiên có thể hình dung tâm trạng của Diệp tiểu thư lúc này.
“Mau mở cửa!”, Sâm Minh Mỹ đứng bật dậy, qua lớp kính, cô đã nhìn thấy Phan Đình Đình cùng nhóm trợ lý đang tiến lại gần, thấy Phan Đình Đình sắp đi qua cửa hiệu MK, cô bất giác mỉm cười, không kìm được đắc ý trong lòng.
Hai cô gái mở cửa.
Sâm Minh Mỹ ho nhẹ một tiếng, sửa lại trang phục trên người, cùng với Liêu Tu, Quỳnh An ra cửa đón.
Nhìn thấy Phan Đình Đình mỗi lúc càng tiến lại gần.
Mỗi lúc càng gần.
Trước mặt đã là cửa hiệu may đo cao cấp MK.
Bước chân Phan Đình Đình chợt dừng lại.
Lòng Sâm Minh Mỹ đột nhiên co thắt!
Gỡ chiếc kính đen trên mặt, Phan Đình Đình ngắm nghía tủ kính cửa hiệu MK giây lát, cơ hồ như đang do dự. Trước bao ánh mắt tò mò của khách qua đường, một trợ lý bên cạnh nói nhỏ điều gì vào tai Phan Đình Đình, cô gật đầu, hất cằm quay gót, cao ngạo bước vào cửa hiệu MK.
“Sao có thể như vậy?!”
Đứng trước cửa hiệu “Sâm”, Quỳnh An xưa nay vốn điềm tĩnh, lúc này cũng lộ vẻ hốt hoảng. Đã hẹn với Phan Đình Đình, bốn giờ chiều đến “Sâm”, thảo luận thiết kế, sao bây giờ lại vào MK?
“Đi xem thế nào!”
Tay run run, Sâm Minh Mỹ cứng người nói với Quỳnh An.
Một vị là người đẹp hoạt động khá sôi nổi trong làng giải trí.
Chiếc váy dài, màu sắc tựa tranh sơn mài, lộ vai, theo phong cách Bohemian màu sắc đậm nhạt, bay bổng như lá vàng rơi, lại đẹp sang trọng như vàng ròng lóa mắt, phần eo gắn vụn đá quý tạo hình con bướm, vừa lãng mạn vừa nổi bật thân hình tuyệt vời gợi cảm của nữ chủ nhân.
George ngồi trên ghế cao, vừa chải mái tóc người đẹp thành những lọn nhỏ, vừa gợi ý kiểu tóc, đồ trang sức, giày và ví đi kèm bộ trang phục. Người đẹp tỏ ra vô cùng tâm đắc, hai người nói cười rất hào hứng.
“Tống phu nhân, Thiệu tiểu thư!”
Diệp Anh mỉm cười chào hai vị khách, nhìn những bộ trang phục họ vừa mặc trên người, cô rất hài lòng.
“Hình như là thật rồi!”
Tracy chạy ra đón, đi bên cạnh, nói nhỏ với Diệp Anh vẻ nôn nóng:
“Vừa rồi tôi đến cửa hiệu ‘Sâm’ thăm dò, thấy Sâm tiểu thư, Quỳnh An và Liêu Tu đều có mặt, cửa hiệu không có khách hàng nào khác, chắc là họ đang đợi Phan Đình Đình.”
“Ừ.”
Phản ứng của Diệp Anh rất bình thản, chỉ cười cười ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường.
Bốn giờ mười phút.
Rời mắt khỏi chiếc đồng hồ thủy tinh màu hồng kiểu cổ, Sâm Minh Mỹ lại thảo luận lần nữa với Liêu Tu và Quỳnh An về phong cách thời trang và thị hiếu của Phan Đình Đình, nhưng cô vẫn không yên tâm, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa hiệu.
Một lúc lâu, khi nắng hè đã bớt gay gắt, khách đến quảng trường mua sắm Ngân Tọa mỗi lúc một đông. Các cô gái trẻ trong trang phục thời thượng các kiểu, tốp năm tốp ba đi đến, có người toan rẽ vào cửa hiệu ‘Sâm’ nhưng đều bị ngăn lại ngoài cửa.
Đã quá mười phút.
Sâm Minh Mỹ cầm cốc nước, nhấp một ngụm, các ngôi sao chậm trễ vốn là chuyện thường, dù họ đến muộn cả tiếng đồng hồ cũng không sao. Liếc nhìn đĩa bánh ngọt và ấm hồng trà Bá Tước bày sẵn chờ đón Phan Đình Đình, chiếc ghế tựa thành cao, bọc nhung hồng kiểu cổ như một nàng công chúa và mấy bản vẽ thiết kế mẫu trang phục đã chuẩn bị xong, Sâm Minh Mỹ dần dần thấy yên lòng.
Đột nhiên bên ngoài có tiếng ồn ào.
Khách qua đường tới tấp ngoái nhìn.
“Là Phan Đình Đình!”
George đang chải tóc cho người đẹp, ngước nhìn, lập tức nói to nói với Diệp Anh và Tracy phía sau.
Cuối tuyến phố đi bộ, mấy trợ lý ân cần vây quanh một cô gái đẹp, vận váy dài xếp nếp nhỏ, ánh tuyết màu hoa đào, lưng thắt đai màu vàng, cổ và tay đeo trang sức lóng lánh, ngẩng cao chiếc đầu xinh đẹp kiêu hãnh đang hướng về phía quảng trường Ngân Tọa. Hào quang lấp lóa, quyến rũ và đáng yêu, mặc dù cặp kính đen lớn chuán gần hết nửa mặt, nhưng vẫn hiện lên một khuôn mặt trái xoan hoàn mỹ, chiếc cằm nhọn xinh xắn, đôi môi gợi cảm, làn da trắng ngần, mái tóc dài như mây xõa tới thắt lưng… khiến mọi người lập tức nhận ra đó là minh tinh Phan Đình Đình.
Ánh nắng chiều xiên ngang.
Dưới bao ánh mắt đổ dồn của khách qua đường.
Đôi giày cao gót màu hoa đào, phát ra những tiếng cộp cộp trên nền đá lát trên vỉa hè, Phan Đình Đình bước đi, xinh đẹp, kiêu hãnh như xung quanh không có ai.
“Ôi…”
Tracy thất vọng não nề, thâm tâm cô vẫn hy vọng thông tin của George không chính xác, cô cúi mặt, không dám nhìn Diệp Anh bên cạnh, đương nhiên có thể hình dung tâm trạng của Diệp tiểu thư lúc này.
“Mau mở cửa!”, Sâm Minh Mỹ đứng bật dậy, qua lớp kính, cô đã nhìn thấy Phan Đình Đình cùng nhóm trợ lý đang tiến lại gần, thấy Phan Đình Đình sắp đi qua cửa hiệu MK, cô bất giác mỉm cười, không kìm được đắc ý trong lòng.
Hai cô gái mở cửa.
Sâm Minh Mỹ ho nhẹ một tiếng, sửa lại trang phục trên người, cùng với Liêu Tu, Quỳnh An ra cửa đón.
Nhìn thấy Phan Đình Đình mỗi lúc càng tiến lại gần.
Mỗi lúc càng gần.
Trước mặt đã là cửa hiệu may đo cao cấp MK.
Bước chân Phan Đình Đình chợt dừng lại.
Lòng Sâm Minh Mỹ đột nhiên co thắt!
Gỡ chiếc kính đen trên mặt, Phan Đình Đình ngắm nghía tủ kính cửa hiệu MK giây lát, cơ hồ như đang do dự. Trước bao ánh mắt tò mò của khách qua đường, một trợ lý bên cạnh nói nhỏ điều gì vào tai Phan Đình Đình, cô gật đầu, hất cằm quay gót, cao ngạo bước vào cửa hiệu MK.
“Sao có thể như vậy?!”
Đứng trước cửa hiệu “Sâm”, Quỳnh An xưa nay vốn điềm tĩnh, lúc này cũng lộ vẻ hốt hoảng. Đã hẹn với Phan Đình Đình, bốn giờ chiều đến “Sâm”, thảo luận thiết kế, sao bây giờ lại vào MK?
“Đi xem thế nào!”
Tay run run, Sâm Minh Mỹ cứng người nói với Quỳnh An.

