“… Nếu thiếugia không muốn gặp”, Tạ Bình dè dặt, “Tôi có thể đề nghị Sâm tiểu thư lần khác đến”.
“Để cô ấy vào.”
Vẫn nhắm mắt, Việt Tuyên trả lời như nói mơ.
Vậy là...
Khi cánh cửa phòng màu trắng theo phong cách châu Âu cổ điển từ từ mở ra.
Diệp Anh nhìn thấy Sâm Minh Mỹ.
Ánh mặt trời buổi sáng hắt qua cửa kính, trải chan hòa trên nền. Ngoài cửa sổ là những thảm tường vi rực rỡ,mùi hoa như trôi nổi khắp phòng, trong sáng, thanh khiết, thơm nức, như giai nhân đang thong thả bước vào. Chiếc váy dài màu da tuyệt đẹp, trên cổ sợi dây chuyền kim cương lóng lánh phát quang, đôi mắt sáng và hàm răng trắng bóng, xinh đẹp như từ sân khấu kịch bước ra.
Cô bước vội đến trước giường Việt Tuyên.
“Tuyên…”
Run rẩy gọi khẽ gọi một câu, như không nhìn thấy những người khác trong phòng, Sâm Minh Mỹ ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn Việt Tuyên nằmyên như đang ngủ.
“Tuyên, bây giờ em mới đến thăm anh, anh có trách em không?”
Sâm Minh Mỹ nhẹ nhàng cầm tay Việt Tuyên, chăm chú nhìn anh, tư thế đẹp như tranh, hồi lâu sau, giọng đầy áy náy, khàn khàn, lại tiếp:
“Có điều, em không biết, nên đối diện với anh thế nào…”
Đứng ở góc phòng, Diệp Anh cúi đầu, liếc thấy biểu hiện của Tạ Bình bên cạnh. Tạ Bình và Tạ Phố là cánh tay phải và cánh tay trái của Việt Tuyên, tuổi cũng tương đương Việt Tuyên. Tạ Bình dung mạo bình thường, chủ yếu lo liệu đối nội, Tạ Phố ngoại hình đẹp, thanh nhã phụ trách đối ngoại.
Cô có thể nhận ra.
Tạ Bình không thích Sâm tiểu thư.
Sau đó, lại liếc nhìn Tạ Hoa Lăng vừa bước vào. Tạ Hoa Lăng là mẹ Việt Tuyên, tuổi ngoài năm mươi, bà vận chiếc váy liền, tươi màu, cổ đeo chuỗi ngọc trai sáng, làn da trắng mịn màng, phong thái khác thường, thời trẻ chắc chắn cũng là một mỹ nhân.
Tạ Hoa Lăng nhìn Sâm Minh Mỹ từ xa, ánh mắt phức tạp.
Diệp Anh cụp mắt nhìn xuống.
Bên giường, Sâm Minh Mỹ vẫn dịu dàng nói với Việt Tuyên rất nhiều, còn Việt Tuyên vẫn như đang ngủ, không có bất kỳ phản ứng nào. Cuối cùng, Sâm Minh Mỹ thở dài, đứng lên, tiến về phía Tạ Hoa Lăng đang đứng gần cửa, khẽ ra hiệu, hai người cùng đi ra.
Hoa tường vi ngoài cửa sổđẹp rực rỡ.
Ánh nắng trong veo.
Diệp Anh cẩn thận đặt ống hút vào miệng Việt Tuyên.
Lượng nước uống mỗi ngày của anh cần kiểm soát chặt chẽ.
Cửa phòng không đóng, bên ngoài là phòng chờbài trí rất mực sang trọng, tiếng nói của Tạ Hoa Lăng và Sâm Minh Mỹ chốc chốc lại vọng vào, từ chỗ của cô, thậm chí có thể trông thấy hai người đang uống trà.
“Người anh thích, chính là cô ta phải không?”
Sau khi Tạ Bình ra ngoài nghe điện thoại, Diệp Anh nhướn mi, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Việt Tuyên, hiếu kỳ hỏi:
“Vậy, sao vừa rồi không nói chuyện với cô ấy?”
Việt Tuyên chau mày.
Anh từ từ mở mắt, ánh mắt dửng dưng, lạnh lùng nhìn cô.
“Anh không muốn nói với em chuyện đó, phải không?”
Diệp Anh cười như hoa tường vi nở rực rỡ ngoài cửa sổ, cô giơ tay, âu yếm vuốt ve hai hàng lông mày của anh, nói tiếp:
“Được, anh đã không muốn nói, thìthôi vậy.”
Việt Tuyên lặng lẽ nhìn cô.
Ánh mắt anh rất sâu, đưahình ảnh của cô vào sâu tận đáy đồng tử, một lúclâu sau mới mệt mỏi nhắm lại.
“Nhưng, hình như cuộc chuyện trò củahọ không được hòa hợp cho lắm.”
Diệp Anh vừa massage hai chân mới bị chuột rút của Việt Tuyên, vừa hơi ngoái đầu, qua cửa phòng hé mở, nhìn hai người đang nói chuyện trong phòng chờ.
Cách một cánh cửa.
Tấm thảm trắng muốt, chùm đèn pha lê màu tím, bộ đi văng bọc nhung kiểu cung đình, nền đen viền trắng, bộ đồ uống trà kiểu Anh màu cô ban, những chiếc thìa nhỏ bằng bạc sáng loáng, trong không khí mùi hương trà vấn vít.
Đặt lại tách trà lên trên bàn.
Tạ Hoa Lăng ngồi thẳng người, cằm hơi hất lên giận dữ, nhìn cô gái mà bà đã biết từ lúc cô còn nhỏ đến bây giờ, chậm rãi nói:
“Minh Mỹ, cô khiến ta quá thất vọng.”
“Cháu rất xin lỗi.”
Trên đi văng bọc nhung đen, Sâm Minh Mỹ cúi đầu.
“Cô, bây giờ sứckhỏe của Tuyên vẫn chưa hồi phục, cháu cũng cảm thấy hiện giờ không phải lúc nói chuyện đó, nhưng, không thể tiếp tục như thế này được nữa…”
“Không thể cứ tiếp tục như thế này là sao?”, Tạ Hoa Lăng nhướn mày, lòng như bị rắn độc cắn, “Việt Tuyên bị tai nạn nghiêm trọng như vậy, thiếu chút nữa đã mất mạng. Cô là vị hôn thê của nó, không những không lập tức trở về chăm sóc nó, lại ngày ngày cặp kè với Đại thiếu gia, gây ra bao tin đồn nhảm nhí. Đúng, ta cũng nghĩ, cô không nên tiếp tục như thế nữa!”.
“Cô…”
Sắc mặt Sâm Minh Mỹ hết đỏ lạitái, khẽ hít một hơi, tháo chiếc nhẫn kim cương lóng lánh trên ngón tay, đặt xuống bàn, nói:
“Xin lỗi cô, cháu biết cháu rất có lỗi với Tuyên, cũng không dám cầu xin cô tha thứ. Nhưng, cháu vẫn hy vọng, có thể huỷ bỏ hôn ước với Tuyên.”
Cách một cánh cửa.
Vẫn đang xoa bóp hai chân Việt Tuyên, tay Diệp Anh vô tình dừng lại, bất giácliếc nhìn anh.
Như bị một cái tát, sắc mặt Tạ Hoa Lăng tối sầm.
Chằm chằm nhìn Sâm Minh Mỹ.
Rất nhanh, Tạ Hoa Lăng từ từ thả lỏng cơ thể, nhấc tách trà lên, khuấy đều bằng chiếc thìa bạc nhỏ, không khí thoảngmùi trà, bà chậm rãi nói:
“Minh Mỹ, cô đúng là rất ngốc.”
Nhấp một ngụm trà, Tạ Hoa Lăng nói tiếp:
“Để cô ấy vào.”
Vẫn nhắm mắt, Việt Tuyên trả lời như nói mơ.
Vậy là...
Khi cánh cửa phòng màu trắng theo phong cách châu Âu cổ điển từ từ mở ra.
Diệp Anh nhìn thấy Sâm Minh Mỹ.
Ánh mặt trời buổi sáng hắt qua cửa kính, trải chan hòa trên nền. Ngoài cửa sổ là những thảm tường vi rực rỡ,mùi hoa như trôi nổi khắp phòng, trong sáng, thanh khiết, thơm nức, như giai nhân đang thong thả bước vào. Chiếc váy dài màu da tuyệt đẹp, trên cổ sợi dây chuyền kim cương lóng lánh phát quang, đôi mắt sáng và hàm răng trắng bóng, xinh đẹp như từ sân khấu kịch bước ra.
Cô bước vội đến trước giường Việt Tuyên.
“Tuyên…”
Run rẩy gọi khẽ gọi một câu, như không nhìn thấy những người khác trong phòng, Sâm Minh Mỹ ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn Việt Tuyên nằmyên như đang ngủ.
“Tuyên, bây giờ em mới đến thăm anh, anh có trách em không?”
Sâm Minh Mỹ nhẹ nhàng cầm tay Việt Tuyên, chăm chú nhìn anh, tư thế đẹp như tranh, hồi lâu sau, giọng đầy áy náy, khàn khàn, lại tiếp:
“Có điều, em không biết, nên đối diện với anh thế nào…”
Đứng ở góc phòng, Diệp Anh cúi đầu, liếc thấy biểu hiện của Tạ Bình bên cạnh. Tạ Bình và Tạ Phố là cánh tay phải và cánh tay trái của Việt Tuyên, tuổi cũng tương đương Việt Tuyên. Tạ Bình dung mạo bình thường, chủ yếu lo liệu đối nội, Tạ Phố ngoại hình đẹp, thanh nhã phụ trách đối ngoại.
Cô có thể nhận ra.
Tạ Bình không thích Sâm tiểu thư.
Sau đó, lại liếc nhìn Tạ Hoa Lăng vừa bước vào. Tạ Hoa Lăng là mẹ Việt Tuyên, tuổi ngoài năm mươi, bà vận chiếc váy liền, tươi màu, cổ đeo chuỗi ngọc trai sáng, làn da trắng mịn màng, phong thái khác thường, thời trẻ chắc chắn cũng là một mỹ nhân.
Tạ Hoa Lăng nhìn Sâm Minh Mỹ từ xa, ánh mắt phức tạp.
Diệp Anh cụp mắt nhìn xuống.
Bên giường, Sâm Minh Mỹ vẫn dịu dàng nói với Việt Tuyên rất nhiều, còn Việt Tuyên vẫn như đang ngủ, không có bất kỳ phản ứng nào. Cuối cùng, Sâm Minh Mỹ thở dài, đứng lên, tiến về phía Tạ Hoa Lăng đang đứng gần cửa, khẽ ra hiệu, hai người cùng đi ra.
Hoa tường vi ngoài cửa sổđẹp rực rỡ.
Ánh nắng trong veo.
Diệp Anh cẩn thận đặt ống hút vào miệng Việt Tuyên.
Lượng nước uống mỗi ngày của anh cần kiểm soát chặt chẽ.
Cửa phòng không đóng, bên ngoài là phòng chờbài trí rất mực sang trọng, tiếng nói của Tạ Hoa Lăng và Sâm Minh Mỹ chốc chốc lại vọng vào, từ chỗ của cô, thậm chí có thể trông thấy hai người đang uống trà.
“Người anh thích, chính là cô ta phải không?”
Sau khi Tạ Bình ra ngoài nghe điện thoại, Diệp Anh nhướn mi, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Việt Tuyên, hiếu kỳ hỏi:
“Vậy, sao vừa rồi không nói chuyện với cô ấy?”
Việt Tuyên chau mày.
Anh từ từ mở mắt, ánh mắt dửng dưng, lạnh lùng nhìn cô.
“Anh không muốn nói với em chuyện đó, phải không?”
Diệp Anh cười như hoa tường vi nở rực rỡ ngoài cửa sổ, cô giơ tay, âu yếm vuốt ve hai hàng lông mày của anh, nói tiếp:
“Được, anh đã không muốn nói, thìthôi vậy.”
Việt Tuyên lặng lẽ nhìn cô.
Ánh mắt anh rất sâu, đưahình ảnh của cô vào sâu tận đáy đồng tử, một lúclâu sau mới mệt mỏi nhắm lại.
“Nhưng, hình như cuộc chuyện trò củahọ không được hòa hợp cho lắm.”
Diệp Anh vừa massage hai chân mới bị chuột rút của Việt Tuyên, vừa hơi ngoái đầu, qua cửa phòng hé mở, nhìn hai người đang nói chuyện trong phòng chờ.
Cách một cánh cửa.
Tấm thảm trắng muốt, chùm đèn pha lê màu tím, bộ đi văng bọc nhung kiểu cung đình, nền đen viền trắng, bộ đồ uống trà kiểu Anh màu cô ban, những chiếc thìa nhỏ bằng bạc sáng loáng, trong không khí mùi hương trà vấn vít.
Đặt lại tách trà lên trên bàn.
Tạ Hoa Lăng ngồi thẳng người, cằm hơi hất lên giận dữ, nhìn cô gái mà bà đã biết từ lúc cô còn nhỏ đến bây giờ, chậm rãi nói:
“Minh Mỹ, cô khiến ta quá thất vọng.”
“Cháu rất xin lỗi.”
Trên đi văng bọc nhung đen, Sâm Minh Mỹ cúi đầu.
“Cô, bây giờ sứckhỏe của Tuyên vẫn chưa hồi phục, cháu cũng cảm thấy hiện giờ không phải lúc nói chuyện đó, nhưng, không thể tiếp tục như thế này được nữa…”
“Không thể cứ tiếp tục như thế này là sao?”, Tạ Hoa Lăng nhướn mày, lòng như bị rắn độc cắn, “Việt Tuyên bị tai nạn nghiêm trọng như vậy, thiếu chút nữa đã mất mạng. Cô là vị hôn thê của nó, không những không lập tức trở về chăm sóc nó, lại ngày ngày cặp kè với Đại thiếu gia, gây ra bao tin đồn nhảm nhí. Đúng, ta cũng nghĩ, cô không nên tiếp tục như thế nữa!”.
“Cô…”
Sắc mặt Sâm Minh Mỹ hết đỏ lạitái, khẽ hít một hơi, tháo chiếc nhẫn kim cương lóng lánh trên ngón tay, đặt xuống bàn, nói:
“Xin lỗi cô, cháu biết cháu rất có lỗi với Tuyên, cũng không dám cầu xin cô tha thứ. Nhưng, cháu vẫn hy vọng, có thể huỷ bỏ hôn ước với Tuyên.”
Cách một cánh cửa.
Vẫn đang xoa bóp hai chân Việt Tuyên, tay Diệp Anh vô tình dừng lại, bất giácliếc nhìn anh.
Như bị một cái tát, sắc mặt Tạ Hoa Lăng tối sầm.
Chằm chằm nhìn Sâm Minh Mỹ.
Rất nhanh, Tạ Hoa Lăng từ từ thả lỏng cơ thể, nhấc tách trà lên, khuấy đều bằng chiếc thìa bạc nhỏ, không khí thoảngmùi trà, bà chậm rãi nói:
“Minh Mỹ, cô đúng là rất ngốc.”
Nhấp một ngụm trà, Tạ Hoa Lăng nói tiếp:

