Chờ đợi là chết đói
Loading...

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1420
- Tình trạng: Hoàn thành
Và nay, trước khi hôn lễ tiến hành, Vi Vi lại nhận được một chiếc vòng tay Dương Chỉ Bạch Ngọc nghe nói là vật gia truyền. Đến lúc ấy, Vi Vi mới biết những gì Đại Thần nói là thực. Những người xuất thân danh giá thư hương truyền thế như họ, người ngoài nhìn thấy thanh bần, nhưng không chừng một bức thư pháp họ treo đại trên tường cũng là bút pháp nổi tiếng vô giá trên thị trường cũng nên.

Nhưng chiếc vòng này lại khiến Vi Vi thấy rất căng thẳng. Vàng giá trị cao ngọc thì vô giá, hơn nữa còn là Dương Chỉ Bạch Ngọc, tuy mẹ Đại Thần bảo chỉ là một đồ vật bình thường, nhưng Vi Vi vẫn chìm trong nỗi lo lắng sợ rằng sẽ làm hư nó, quyết định rằng khi hôn lễ sẽ đeo một lần rồi không đeo nữa.

Nghỉ ngơi đủ rồi, Hiểu Linh thúc giục Vi Vi: "Mau mang áo cưới ra đây xem nào."

"Đến phòng ngủ mà xem, tớ vác không nổi."

Lễ cưới của Vi Vi và Tiêu Nại là theo kiểu truyền thống, áo cưới tất nhiên cũng là dạng cổ điển thuần túy nhất rồi. Mũ phượng bằng vàng bạc nguyên chất lấp lánh ngọc trai, áo dài tay rộng may bằng chỉ vàng hoa lệ lạ thường, giày thêu hoa tinh xảo thanh tú, cả một bộ được mô phỏng theo lễ phục cưới trong Mộng Du 2, xếp đầy trong sáu bảy chiếc hộp lớn.

Ty Ty cẩn thận từng ly từng tí nâng mũ phượng lên: "Chiếc mũ này đẹp quá, tớ cứ tưởng là mũ dạng kia chứ, tớ không thích loại đó."

"Loại kia cũng đẹp chứ, nhưng nặng quá." Vi Vi đáp.

Nhị Hỷ sờ nắn trân châu trên đó: "Thứ này bao nhiêu tiền vậy?"

Vi Vi nói một con số, Nhị Hỷ bùng phát: "Trời đất ơi, cậu đội cả một cái nhà vệ sinh lên đầu á!"

"...Cậu không thể nói dễ nghe hơn tí sao = =" Vi Vi buồn bực một lúc, sau đó giải thích vẻ lúng túng, "Đại Thần nói cái này không bị mất giá được, cho nên không tính là lãng phí..."

Hiểu Linh biện bạch hộ: "Người ta đã đeo trên tay đến mười mấy cái nhà vệ sinh rồi, Vi Vi đội một cái có gì đâu nào."

Nhị Hỷ bò mọp bên thành giường nhìn mũ phượng tinh xảo trên tay: "Cho dù không mất giá thì nó cũng không đẻ ra trứng được, có đáng không?"

"Ôi chao, Vi Vi có thể đẻ trứng là được rồi."

Trong đầu Vi Vi không hiểu vì sao lại nảy ra một cảnh tượng thế này – một quả trứng tròn vo màu trắng trơn tuồn tuột, bỗng dưng vỡ vỏ, một đứa bé trắng ngần mũm mĩm đội vỏ trứng lắc lư lảo đảo trèo ra, đôi mắt đen lay láy nhìn cô, hé mở đôi môi hồng đào...

Vi Vi đã kịp thắng lại bánh xe tưởng tượng trước khi cậu nhóc gào lên, lầm bầm trong bụng một trăm lần rằng mình đẻ con mà mình đẻ con mà...

"Ôi tớ thích bộ này quá," Hiểu Linh sờ sẫm nét thêu trên áo cưới, nước miếng sắp rơi ra tí tách, "Tại sao chúng ta phải học Tây phương may áo cưới màu trắng chứ, rõ ràng áo choàng mũ phượng truyền thống của chúng ta đẹp hơn nhiều."

"Phải đó," Nhị Hỷ lên tiếng, "Lúc nhỏ tớ ngưỡng mộ nhất cách ăn mặc trong phim kiếm hiệp, thường xuyên cuộn mình trong lớp áo cổ trang."

"Vi Vi, mau cho bọn tớ xem hiệu quả thế nào."

"Tớ không biết mặc..."

Những ánh mắt khinh bỉ đồng thời chiếu vào cô, Vi Vi không chịu thua: "Chẳng lẽ các cậu biết?"

Ba cô gái nhìn đống quần áo và n dải thắt lưng dây nhợ lòng thòng phải thắt trên eo, nhìn nhau một lúc, rồi Ty Ty lập tức chuyển chủ đề, cảm khái mà rằng: "Ôi trời, không ngờ hai người lại sắp kết hôn rồi cơ đấy."

Nhị Hỷ phụ họa: "Chính thế, có cần gấp gáp thế không, tốt nghiệp xong là kết hôn, có phải là mang thai đâu."

Vi Vi bị bọn Ngu Công châm chọc nhiều quen rồi, nên chút trình độ của Nhị Hỷ có thấm tháp vào đâu: "Sợ trễ quá các cậu chạy hết thì không thu được phong bao mừng cưới."

Hiểu Linh vẫn thấy không thể hiểu nổi: "Vi Vi cậu cứ nhận lời cưới thế, tại sao không kéo thêm hai năm nữa."

Ty Ty đế vào: "Sao cậu khẳng định là Tiêu Đại Thần gấp, không chừng Vi Vi chúng ta còn cuống quýt hơn ấy chứ?"

Hiểu Linh vừa nghe đã bảo: "Đúng rồi! Sao tớ không đảo ngược tư duy nhỉ, Vi Vi, chắc không phải cậu cầu hôn người ta đó chứ?"

Vi Vi ú ớ: "Đương nhiên không rồi."

Nhị Hỷ truy vấn vẻ rất hào hứng: "Vậy Đại Thần cầu hôn thế nào? Hoa có không, nhẫn nữa, có quỳ xuống không?"

"..." Nhị Hỷ, phim truyền hình bây giờ cũng có quê như vậy nữa đâu.

"Nói nhanh lên!" Nhị Hỷ giục cô.

"Hừm, hai năm nay tớ đều thực tập ở công ty anh ấy mà, nhưng tớ chưa từng nhận tiền lương, có hôm bỗng nhớ đến chuyện đó, thế là bèn đòi anh ấy, sau đó anh nói..."

Vi Vi gương mặt choáng váng thất thần.

Nhị Hỷ và Ty Ty nhìn cô vẻ mong ngóng.

"Anh ấy nói... tiền thì không có, chỉ có người thôi."

Nhị Hỷ phụt ra: "Đại Thần nhà cậu đúng là nham hiểm không thay đổi."

Bọn Hiểu Linh nhìn và sờ mó một cách cẩn thận tỉ mỉ từng chiếc áo đôi giày và trang sức, đã sắp chín giờ rồi, nếu không về nhà thì trễ mất. Vi Vi đưa họ đến trạm xe buýt, vẫn chưa đến cổng khu nhà đã nhìn thấy một chiếc xe màu đen chầm chậm dừng lại bên họ.

Cửa xe mở ra, một bóng người cao lớn tuấn tú bước xuống.

"Sư huynh." Bọn Hiểu Linh nhao nhao.

Tiêu Nại gật đầu với họ: "Các bạn đến rồi à."

Dưới ánh đèn, Tiêu Nại hai năm sau đó vẫn thanh lịch tuấn tú. Mà hai năm nay một sư huynh đã tốt nghiệp ra trường như anh, trong miệng đám sư đệ sư muội đồn đãi còn là một truyền kỳ. Bọn Hiểu Linh tuy trước mặt Vi Vi rất mau mồm nhanh miệng, nhưng nhìn thấy anh đều trở nên ngoan ngoãn một cách vô thức.

Ty Ty nói: "Bọn em phải đi thôi, không làm phiền sư huynh nữa."

Prev 1 ... 98 99 100 101 102 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000457
XtGem Forum catalog