Insane
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1416
- Tình trạng: Hoàn thành
Nhị Hỷ cố nén nhịn một lúc vẫn không kìm được, cười với vẻ gian xảo: "Sư huynh, hôm nay anh để Vi Vi về theo bọn em đi."

Vi Vi choáng, trừng mắt nhìn cô. Nếu cô muốn về đó ở, chẳng lẽ phải cần người phê chuẩn hay sao?

Tiêu Nại nhìn Vi Vi một cái rồi nói với nụ cười: "Hôm nay e rằng không được."

Một câu hỏi hoàn toàn có thể bỏ qua, anh lại trả lời với vẻ nghiêm túc, khiến Vi Vi lại trừng mắt nhìn với vẻ ủ rũ buồn bực. Tiêu Nại vờ như không nhìn thấy ánh mắt cự nự của cô, nói với bọn Nhị Hỷ với vẻ rất phong độ mà còn chu đáo: "Muộn quá rồi, tôi đưa các bạn về."

Tiêu Nại đưa các bạn cô về trường, Vi Vi liền về nhà dọn dẹp quần áo cưới trên giường, dọn mãi dọn mãi, đột ngột như nhớ ra gì đó bèn ngừng lại. Ngẫm lại thì, thực ra có một lần, chắc là cũng xem như cầu hôn vậy.

Đêm ấy trên chiếc giường này, họ lại kết thúc qua loa lần nữa, anh ôm lấy cô để bình tĩnh một lúc, bỗng kề bên tai cô hỏi: "Khi nào em mới cho anh tốt nghiệp?"

"Hử?" Cô hỏi lại với vẻ thắc mắc, "Anh tốt nghiệp gì cơ?"

Anh đáp: "Chẳng phải anh đã học hai năm khoa tự động kiềm chế đấy thôi?"

Ở bên Tiêu Nại đã lâu thế rồi, khả năng lý giải của Vi Vi đã đạt đến trình độ không phải người thường, thế là nhanh chóng phân tích ra.

Khoa tự động kiềm chế...

Khoa tự kiềm chế...

Kiềm chế...

Nghĩ đến đây, mặt Vi Vi đã sắp cùng màu với bộ quần áo trên tay rồi. Năm nay họ đã bắt đầu sống với nhau, e rằng chẳng mấy ai tin rằng đến nay họ vẫn chưa vượt qua giai đoạn cuối cùng.

Cẩn thận đặt áo cưới trở lại vào hộp, vạt áo ngoài vừa nãy bị Nhị Hỷ đánh rớt xuống đất, mép áo hơi bẩn một chút, thế là Vi Vi cầm vào phòng vệ sinh giặt sạch lại bằng nước. Giặt xong thấy người mình nhơm nhớp, thuận tiện tắm luôn một cái, tắm xong mới phát hiện ra mình nãy giờ nghĩ ngợi lung tung nên quên mang cả quần áo vào thay.

Tuy trong nhà không có ai, rèm cửa sổ đã kéo kín, nhưng Vi Vi vẫn không có can đảm để mình trần trụi mà lao vào phòng ngủ. Bó tay vậy, đành phải khoác chiếc áo rộng lên người, tuy rất mỏng rất trong suốt, nhưng vẫn còn hơn là không mặc gì.

Mở cửa phòng vệ sinh ra, Vi Vi đi thật nhanh đến phòng ngủ, thế nhưng lúc chỉ còn cách phòng ngủ chừng vài bước chân, lại nghe thấy "lách cách" một tiếng, cửa bị mở ra, Vi Vi cứng đơ cả người.

Sao anh lại về nhanh như thế.

Người vừa mở cửa rõ ràng không ngờ rằng vừa vào nhà đã nhìn thấy cảnh tượng đặc sắc thế này, ngón tay dừng lại trên nắm đấm cửa.

Vi Vi giật mình khép vạt áo lại thật chặt, trong lòng mừng thầm may mà mình vừa nãy không nude mà chạy ra ngoài. Làm sao cô biết được, với mái tóc còn ướt thả bồng bềnh, áo ngoài mỏng manh ẩm ướt cuộn bên ngoài, cổ tay ngọc ngà hé lộ ngoài tà áo phất phơ, chân dài eo thon thoắt ẩn thoắt hiện, còn gợi cảm gấp trăm lần không mặc gì.

"Áo cưới đã đưa đến rồi à?" Tiêu Nại chầm chậm đóng cửa lại.

"Vâng, buổi chiều họ mang đến." Vi Vi trả lời, cảm thấy mình bắt buộc phải giải thích tại sao lại mặc thế này và đứng đây, "Em... em ban nãy tắm xong, quên mang quần áo, vừa lúc cái áo này bẩn nên vứt cho phòng vệ sinh..."

"Bẩn? Ở đâu?"

"Ơ... ở phía dưới này, đã..." Vi Vi giật mình cúi đầu nhìn xuống, lời còn chưa nói hết đã bị người ta ôm eo bế bổng lên. Anh đã đến bên cô tự khi nào, bế cô đưa thẳng vào phòng ngủ.

"Mặc vào cho anh xem nào."

"...Em không biết."

"Để anh dạy."

Ngón tay túm chặt vạt áo bị gỡ ra, chiếc áo tuột từ vai xuống. Cô ngồi trên đùi anh, chỉ cách một lớp áo mỏng dính. Vi Vi đã không còn dám nhìn anh nữa, mà chỉ nghiêng đầu rúc vào cổ anh.

Anh dạy cô thật, chậm rãi giúp cô mặc lên người từng chiếc từng chiếc, còn điềm tĩnh giảng giải cách mặc nữa. Áo lót, áo ngoài, váy, thắt lưng, áo khoác... ngón tay nóng bỏng luôn chạm vào người cô. Vi Vi để mặc anh lo liệu, ngoan ngoãn nhấc tay hoặc đứng dậy hoặc đứng im. Cuối cùng lại được anh bế lên ngồi trên đùi, để anh nắm lấy bàn chân cô, mang giày thêu vào cho.

Cô đã ăn vận hoàn chỉnh, xúng xính lễ phục ngồi trên người anh, rèm mi dài khẽ rũ, làn da đỏ ửng như ráng chiều. Anh ngắm cô, rồi đột ngột ôm ngang eo cô bế bổng lên, đặt cô xuống giường.

Áo cưới như lửa, tóc đen như thác, sắc da như ngọc. Vi Vi nhìn anh vẻ bất an, bàn tay anh đặt hai bên thái dương cô, đè lên tóc cô, đôi đồng tử trầm lắng nhưng không suy suyển, Vi Vi dần dần không chịu đựng nổi ánh nhìn ấy, giật mình nghiêng đầu sang né tránh.

Giây sau, đã bị anh hôn ngấu nghiến lên môi.

Anh ép môi xuống, hôn cô thật sâu, mãnh liệt đam mê hơn bất kỳ lần nào trước đó, dường như cuối cùng đã không còn nén nhịn nổi mà buông thả hết mọi kiêng kỵ vậy. Vi Vi bị anh hôn đến không thở nổi, chỉ có nước dựa vào tiết tấu của anh mà hô hấp theo. Cô cảm thấy lễ phục trên người bị kéo ra, cảm thấy anh mút mát trên cổ mình, cảm thấy mình bị anh vuốt ve đến đau nhói, cảm thấy nụ hôn của anh mỗi lúc một xuống sâu hơn...

Không khí càng lúc càng nóng, thần trí cô mê loạn, khẽ rên một tiếng, cảm thấy phía dưới eo mát lạnh, váy đã bị tuột ra.

Anh đột ngột dừng lại.

Prev 1 ... 99 100 101 102 103 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000012s. Total load: 0.000452