Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Yêu em từ cái nhìn đầu tiên


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 1404
- Tình trạng: Hoàn thành
Đôi mày đẹp của Tiêu Nại khẽ chau, ánh mắt lướt qua một nét cười, cố ý nói thật chậm rãi: "Em có chắc là một mình anh làm?"

...

Anh có thể vô sỉ thêm được không? Vi Vi biểu đạt vẻ khinh bỉ bằng ánh mắt.

Có thể.

Đại Thần dùng ngôn ngữ biểu đạt cảnh giới của anh: "Phu nhân nổi giận, anh nhất định..."

Ngừng lại, nén cười, "Dám làm dám chịu."

Bên kia giáo sư Lâm đã trao đổi đủ lâu với Huyền học Đại sư, đặt điện thoại xuống vui sướng nói: "Đại sư nói cái tên này hay, mẹ thấy cứ thế đi, trai gái gì cũng hợp cả."

Thần thánh ơi, đừng mà, cô không muốn bị con mình oán trách cả đời đâu. Vi Vi đang định tìm lời gì đó để từ chối thì Tiêu Nại đã nhanh hơn một bước, phủ định luôn: "Không được."

"Sao không được?" Bị con trai phủ quyết, giáo sư Lâm rất tức giận.

"Trùng tên."

Vi Vi nhìn anh có phần hoài nghi, không phải chứ, cái tên kinh khủng ghê gớm thế kia mà cũng trùng được ư?

Giáo sư Lâm cũng tỏ ra vô cùng ngờ vực, dưới ánh nhìn nghi ngờ của mẹ và vợ, Tiêu Nại điềm nhiên đáp: "Con quen một người tên này, hôm qua còn gọi tên cô ấy mấy lần."

Vi Vi chắc chắn là Đại Thần đang ăn nói lung tung. Hôm qua là cuối tuần, trời thì mưa, hai người họ ở nhà cả ngày làm chồng làm vợ, làm sao lại quen với người tên "Tiểu Bảo Bối" gì gì đó được, lại còn gọi đến mấy lần...

Khoan đã!

Tiêu Bảo Bối, Tiêu bảo bối... tiểu bảo bối... bảo bối... (thì mình gọi là "cục cưng bé nhỏ ơi... cục cưng ơi... ấy :"> )

Không phải chứ!

Trong đầu Vi Vi thoáng hiện một cảnh nào đó trong đêm qua và cả những đêm trước kia, nghi ngờ lẫn kinh ngạc nhìn người nào đó, người nào đó đang cười vẻ nhã nhặn với cô.

Sắc mặt Vi Vi thế là...

Đỏ lên.

Rồi xanh.

Rồi tím.

...

Cuối cùng, chân một anh Đại Thần nào đó, bị đạp lên rất mạnh.

"Trùng tên thật à? Vậy không ổn, tên cháu nội nhà ta nhất định phải độc nhất vô nhị." Không để ý đến sắc mặc kỳ lạ của con
dâu, giáo sư Lâm lại lật từ điển ra, khổ sở, "Tóm lại phải tên gì mới hay đây?"

Sắc đêm càng nồng, đã sắp đến giờ bận rộn nhất, bà mẹ lại cứ chần chừ mãi, ông bố ở nhà đã đói bụng muôn chết, thế là Tiêu
Nại dứt khoát kết luận: "Nó không có tay à, đợi nó ra đời rồi để nó tự lật từ điển." = =

...

Một bà mẹ nào đó: Sao tôi lại sinh ra một thằng con thế này cơ chứ

Một bà vợ nào đó: Sao tôi lại gả cho một ông chồng thế này cơ chứ

Một... ai đó nhận chịu "kinh ngạc": Sao tôi lại có một ông bố thế này cơ chứ, tôi muốn đầu thai lại TT_TT



Ngoại truyện 4 - Đám nhóc nhà họ Tiêu



Thân là sản phẩm của Thần nhân khoa Công nghệ thông tin và hoa khôi cùng khoa, bạn nhỏ Tiêu từ nhỏ đã biểu lộ niềm đam
mê cuồng nhiệt đối với máy tính. Cụ thể biểu hiện chính là, lúc vừa mới học bò, cậu nhóc đã không ngại khó khăn gian khổ mà trèo
lên bên cạnh chiếc laptop của bố cậu đang mở, hết sức hài lòng thỏa mãn với cái bàn phím mà tè lên đó một bãi, hoàn toàn làm hư
hỏng máy tính của bố mình.

Đương nhiên kết cuộc cũng rất thê thảm – bị ông bố trẻ, khi ấy nhận được điện thoại liền tức tốc trở về, tóm ngay lấy, phết hai
cái thật mạnh vào cặp mông núng nính của cậu.

Đến khi hơi lớn hơn một chút, cậu ta liền ôm lấy đùi bố không chịu buông: "Bố ơi mua cho Tông Tông một chiếc máy tính đi!"

Bố hỏi: "Sao phải mua máy tính?"

Bạn nhỏ Tiêu trả lời rất chí khí: "Làm việc."

Ông bố trẻ đột nhiên nảy sinh ra cảm giác tự hào vì có người kế tục, cúi xuống bế bổng cậu nhóc lên: "Thế công việc gì nào?"
Công Công: "Nhấn ABCD!"

Bố: "..."

Tên của nhóc Tiêu là do ông nội đặt, gọi là Tiêu Minh Tông. Ông nội đã giải thích một tràng cái tên này một cách tự hào – Minh giả, nhật nguyệt dã, nhật nguyệt giả, thiên chi linh khí dã. Tông giả, ngọc khí dã, ngọc thạch giả, địa chi tinh hoa dã. ("Chữ Minh, là nhật nguyệt, người như mặt trăng mặt trời, là linh khí của trời. Chữ Tông, là ngọc khí, người như đá quý, là tinh hoa của đất" Dịch
giả cảm thán: má ơi, dịch nghĩa xong mém xỉu = =)

Vậy nên cậu nhóc Tiêu Minh Tông của chúng ta, không nghi ngờ gì nữa, chính là linh khí của trời đất, tinh hoa của nhật nguyệt đấy!

Khụ khụ...

Sự tự sướng đắc ý của các ông bà lão thì khoan quan tâm đến. Chỉ riêng bản tính của cậu bạn nhỏ thôi, nói là tinh hoa cũng thực sự là không quá. Tướng mạo nghiêng về nét đẹp kiều diễm của mẹ hơn một chút, tuổi nhỏ mà đã mày thanh mắt sáng, xinh đẹp tuấn tú... Tất nhiên, mũm mĩm một chút. Cái đầu thông minh nhạy cảm nghe nói giống hệt ông bố, chút chút logic cũng tinh thông vô cùng, đặc biệt nhạy cảm với môn Số học. Có điều tính cách hoạt bát hiếu động, vô cùng phá hoại thì lại không biết giống ai.

Cả buổi tối, Vi Vi khó khăn lắm mới dỗ dành cho cậu nhóc ngủ được, kéo Tiêu Nại ngồi xuống sàn phòng khách sửa chữa đồ chơi. Vi Vi nhìn đống đồ chơi tan tành thành bốn năm phần thì có phần khổ sở: "Tông Tông tóm lại là giống ai đây, lúc nhỏ em có nghịch thế đâu, em có mấy thứ đồ chơi bây giờ vẫn còn tốt nguyên, mẹ em còn giữ mà. Có phải là giống anh không?"

"Không giống anh." Tiêu Nại chối ngay, ấn bánh xe đồ chơi vào chiếc xe hơi, nói: "Lúc nhỏ anh chưa hề bẻ gãy đồ chơi của mình."

... Hừm, cho nên?

Prev 1 ... 103 104 105 106 107 ... 111 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000014s. Total load: 0.000468