"Của người khác thì chắc bẻ gãy khá nhiều." Tiêu Nại nhún vai.
Vi Vi: "..."
Được rồi, đã biết con trai mình giống ai rồi, nhưng Tông Tông à, con vẫn nên học tập bố con kìa! Đừng bẻ gãy đồ chơi bố mẹ
mua cho chứ!
Bạn nhỏ Tông Tông của chúng ta tinh lực dồi dào, hoạt bát vô cùng, chưa từng chịu nổi cô độc. Lúc còn chưa biết bò đã thích
ngồi trong xe nôi bi bô tiếng người ngoài hành tinh của vương quốc thiếu nhi, vả lại bắt buộc phải có người nghe và tán thưởng,
nếu không sẽ ngọ nguậy đá chân lung tung để biểu thị ý phản đối. Vừa mới biết bò đã quấn trong tã lót bình sữa bò lê khắp nơi để
làm quen địa hình, đến lúc biết đi thì càng ghê gớm hơn nhiều.
Dỗ cho cậu nhóc ngủ là việc đau đầu nhất của mọi người. Bạn nhỏ rất biết cách phân công công việc cho bố mẹ. Mỗi ngày bố
mẹ tan sở xong đến nhà ông bà nội đón cậu về, ăn uống no say xong, cậu sẽ ngồi trong lòng bố, xem bố làm việc với laptop, cứ í da í da để đề xuất ý kiến. Còn trước khi ngủ, thì thích bám theo mẹ để chơi cùng, bắt mẹ kể chuyện, hơn nữa ngày nào cũng bắt mẹ phải lên giường cùng mới chịu ngoan ngoãn đi ngủ.
Hôm ấy Vi Vi dỗ cho nó ngủ xong, mình cũng thiếp đi trong vô thức. Chợp mắt được một chốc thì thấy thân thể nhẹ bổng, bị
người ta bế lên đi ra ngoài, lát sau lại được đặt xuống một chiếc giường rộng rãi mềm mại khác.
Vi Vi hơi hé mắt, gạt tay một người nào đó đang cố mở nút áo: "Đừng, em mệt lắm."
Nút chỉ cởi một nửa, nửa che lấp nửa lộ liễu rất chi là gợi cảm. Người nào đó vô cùng hiểu ý mà không cởi nữa, trực tiếp tuột
ra, bàn tay luồn vào từ phía dưới, phủ người xuống nói bên tai cô: "Vi Vi, chúng ta phải nắm bắt thời gian thôi, sinh hết những đứa
nào cần sinh đi."
"Ứ?" Vi Vi bị anh làm cho hỗn loạn mù mờ, nhất thời không hiểu.
Người nằm phía trên dường như có chút bực bội, khẳng định chắc như đinh đóng cột: "Sinh thêm đứa nữa, để chúng tự chơi
với nhau."
Nếu hai vợ chồng đều là con một, theo chính sách của thành phố B hiện nay thì có thể sinh hai con. Hai người đã sớm đồng thuận về vấn đề này, quyết định phải có hai đứa, nhưng sinh liền một lúc thì Vi Vi chưa từng nghĩ đến. Không phải là vì lo lắng công việc gì cả, Vi Vi rất may mắn, thừa hưởng được thể chất của mẹ mình, thời gian mang thai không bị thai hành phải nôn mửa, sắc mặt tái xanh hoặc gì gì đó. Chỉ cần ba tháng đầu phải cẩn thận, sau đó đã có thể đi làm bình thường.
Sinh con thì không sợ, nhưng chăm nó thế nào đây? Bây giờ Tông Tông đa số thời gian vẫn do ông bà nội chăm sóc, thời gian làm việc của giáo sư đại học khá tự do, lại mời cả người giúp việc nữa, cũng xem như đối phó được. Nhưng nếu lại sinh thêm một tiểu ma vương như Tông Tông, bố mẹ chồng có khi nào giương cờ khởi nghĩa không >o<
Chuyện này Tiêu Nại nhắc đến một lần lúc ở trên giường rồi không nhắc tới nữa, Vi Vi thấy chắc anh chỉ nhất thời cảm hứng sôi sục thôi, nên cũng không nghĩ nhiều. Mấy hôm sau, Tiêu Nại bế cậu nhóc đi nhà sách, mang về một đống sách thiếu nhi, sau đó ngồi trên sàn nhà ánh nắng rực rỡ đọc sách cho con nghe.
Giọng nói của anh vẫn lạnh như trước, nhưng dưới ánh nắng ấm áp chiếu tỏa, trong tiếng bi bô của cậu nhóc, lại tỏ ra dịu
dàng và uể oải lạ thường. Vi Vi ngồi xuống cạnh anh, tiện tay cầm một quyển lên đọc, lơ đãng lắng nghe anh đọc truyện... Càng
nghe càng thấy kỳ lạ.
Theo thông lệ của Tiêu Nại, tên những nhân vật nhỏ trong sách thiếu nhi đều bị đổi thành Minh Minh hoặc Tông Tông.
Quyển đầu tiên là thế này:
"Minh Minh dẫn theo em gái đi chăn dê, hai đứa đến một triền đồi, trên đó bạt ngàn cỏ xanh..."
Quyển thứ hai:
"Sâu con, vịt con và heo con cùng sống trong một khu rừng rậm, ba anh em sống rất vui vẻ..."
Quyển thứ ba:
"Anh sâu lớn và em gái heo con..."
...
Tông Tông nghe xong N câu chuyện liền thấy uất ức, kháng nghị rất nghiêm túc: "Tại sao Tông Tông không có em gái heo con!"
Vi Vi nghe thấy người nào đó chậm rãi trả lời: "Sẽ có nhanh thôi."
Vi Vi: "..."
Vi Vi ngồi dậy, lấy sách đập vào anh: "Anh làm trò gì thế = ="
Tiêu Nại: "Xây dựng tinh thần trách nhiệm làm anh của Tông Tông."
Vi Vi: "..."
Tông Tông tổng kết lại: "Mẹ ơi, Tông Tông muốn dẫn em gái heo con đi chơi."
Thế là, cách hai năm sau, Vi Vi lại mang thai, các trưởng bối biết trước tiên đều vui sướng đến điên lên, con người già rồi thì còn yêu cầu gì nữa, chỉ muốn chơi đùa hưởng thú vui cùng cháu mình mà thôi.
Đám bạn cùng phòng ký túc của Vi Vi cũng biết rất nhanh, lần lượt gọi điện đến biểu lộ sự bàng hoàng.
Hiểu Linh: "Vi Vi, sao Đại Thần nhà cậu lại đam mê việc sinh con thế nhỉ?"
Vi Vi: "... Anh ấy thích chiến đấu chớp nhoáng."
Nhị Hỷ: "Cậu với Đại Thần nhà cậu ấy, vừa gặp đã yêu, vừa tốt nghiệp đã cưới, vừa cưới đã sinh con, sinh con chưa bao lâu
đã có mang đứa thứ hai. Vi Vi à, tiếp sau đó cậu muốn làm gì đây?"
Vi Vi: "... Để tối nay tớ hỏi thử xem kế hoạch tiếp theo của anh ấy = ="
Ty Ty: "Hu hu hu... cậu đã hai con rồi, mà tớ vẫn còn ế chỏng gọng, không được, đối tượng làm quen tiếp theo dù thế nào đi
nữa tớ cũng gả quách cho xong!"
Vi Vi: "..."
Được rồi, đã biết con trai mình giống ai rồi, nhưng Tông Tông à, con vẫn nên học tập bố con kìa! Đừng bẻ gãy đồ chơi bố mẹ
mua cho chứ!
Bạn nhỏ Tông Tông của chúng ta tinh lực dồi dào, hoạt bát vô cùng, chưa từng chịu nổi cô độc. Lúc còn chưa biết bò đã thích
ngồi trong xe nôi bi bô tiếng người ngoài hành tinh của vương quốc thiếu nhi, vả lại bắt buộc phải có người nghe và tán thưởng,
nếu không sẽ ngọ nguậy đá chân lung tung để biểu thị ý phản đối. Vừa mới biết bò đã quấn trong tã lót bình sữa bò lê khắp nơi để
làm quen địa hình, đến lúc biết đi thì càng ghê gớm hơn nhiều.
Dỗ cho cậu nhóc ngủ là việc đau đầu nhất của mọi người. Bạn nhỏ rất biết cách phân công công việc cho bố mẹ. Mỗi ngày bố
mẹ tan sở xong đến nhà ông bà nội đón cậu về, ăn uống no say xong, cậu sẽ ngồi trong lòng bố, xem bố làm việc với laptop, cứ í da í da để đề xuất ý kiến. Còn trước khi ngủ, thì thích bám theo mẹ để chơi cùng, bắt mẹ kể chuyện, hơn nữa ngày nào cũng bắt mẹ phải lên giường cùng mới chịu ngoan ngoãn đi ngủ.
Hôm ấy Vi Vi dỗ cho nó ngủ xong, mình cũng thiếp đi trong vô thức. Chợp mắt được một chốc thì thấy thân thể nhẹ bổng, bị
người ta bế lên đi ra ngoài, lát sau lại được đặt xuống một chiếc giường rộng rãi mềm mại khác.
Vi Vi hơi hé mắt, gạt tay một người nào đó đang cố mở nút áo: "Đừng, em mệt lắm."
Nút chỉ cởi một nửa, nửa che lấp nửa lộ liễu rất chi là gợi cảm. Người nào đó vô cùng hiểu ý mà không cởi nữa, trực tiếp tuột
ra, bàn tay luồn vào từ phía dưới, phủ người xuống nói bên tai cô: "Vi Vi, chúng ta phải nắm bắt thời gian thôi, sinh hết những đứa
nào cần sinh đi."
"Ứ?" Vi Vi bị anh làm cho hỗn loạn mù mờ, nhất thời không hiểu.
Người nằm phía trên dường như có chút bực bội, khẳng định chắc như đinh đóng cột: "Sinh thêm đứa nữa, để chúng tự chơi
với nhau."
Nếu hai vợ chồng đều là con một, theo chính sách của thành phố B hiện nay thì có thể sinh hai con. Hai người đã sớm đồng thuận về vấn đề này, quyết định phải có hai đứa, nhưng sinh liền một lúc thì Vi Vi chưa từng nghĩ đến. Không phải là vì lo lắng công việc gì cả, Vi Vi rất may mắn, thừa hưởng được thể chất của mẹ mình, thời gian mang thai không bị thai hành phải nôn mửa, sắc mặt tái xanh hoặc gì gì đó. Chỉ cần ba tháng đầu phải cẩn thận, sau đó đã có thể đi làm bình thường.
Sinh con thì không sợ, nhưng chăm nó thế nào đây? Bây giờ Tông Tông đa số thời gian vẫn do ông bà nội chăm sóc, thời gian làm việc của giáo sư đại học khá tự do, lại mời cả người giúp việc nữa, cũng xem như đối phó được. Nhưng nếu lại sinh thêm một tiểu ma vương như Tông Tông, bố mẹ chồng có khi nào giương cờ khởi nghĩa không >o<
Chuyện này Tiêu Nại nhắc đến một lần lúc ở trên giường rồi không nhắc tới nữa, Vi Vi thấy chắc anh chỉ nhất thời cảm hứng sôi sục thôi, nên cũng không nghĩ nhiều. Mấy hôm sau, Tiêu Nại bế cậu nhóc đi nhà sách, mang về một đống sách thiếu nhi, sau đó ngồi trên sàn nhà ánh nắng rực rỡ đọc sách cho con nghe.
Giọng nói của anh vẫn lạnh như trước, nhưng dưới ánh nắng ấm áp chiếu tỏa, trong tiếng bi bô của cậu nhóc, lại tỏ ra dịu
dàng và uể oải lạ thường. Vi Vi ngồi xuống cạnh anh, tiện tay cầm một quyển lên đọc, lơ đãng lắng nghe anh đọc truyện... Càng
nghe càng thấy kỳ lạ.
Theo thông lệ của Tiêu Nại, tên những nhân vật nhỏ trong sách thiếu nhi đều bị đổi thành Minh Minh hoặc Tông Tông.
Quyển đầu tiên là thế này:
"Minh Minh dẫn theo em gái đi chăn dê, hai đứa đến một triền đồi, trên đó bạt ngàn cỏ xanh..."
Quyển thứ hai:
"Sâu con, vịt con và heo con cùng sống trong một khu rừng rậm, ba anh em sống rất vui vẻ..."
Quyển thứ ba:
"Anh sâu lớn và em gái heo con..."
...
Tông Tông nghe xong N câu chuyện liền thấy uất ức, kháng nghị rất nghiêm túc: "Tại sao Tông Tông không có em gái heo con!"
Vi Vi nghe thấy người nào đó chậm rãi trả lời: "Sẽ có nhanh thôi."
Vi Vi: "..."
Vi Vi ngồi dậy, lấy sách đập vào anh: "Anh làm trò gì thế = ="
Tiêu Nại: "Xây dựng tinh thần trách nhiệm làm anh của Tông Tông."
Vi Vi: "..."
Tông Tông tổng kết lại: "Mẹ ơi, Tông Tông muốn dẫn em gái heo con đi chơi."
Thế là, cách hai năm sau, Vi Vi lại mang thai, các trưởng bối biết trước tiên đều vui sướng đến điên lên, con người già rồi thì còn yêu cầu gì nữa, chỉ muốn chơi đùa hưởng thú vui cùng cháu mình mà thôi.
Đám bạn cùng phòng ký túc của Vi Vi cũng biết rất nhanh, lần lượt gọi điện đến biểu lộ sự bàng hoàng.
Hiểu Linh: "Vi Vi, sao Đại Thần nhà cậu lại đam mê việc sinh con thế nhỉ?"
Vi Vi: "... Anh ấy thích chiến đấu chớp nhoáng."
Nhị Hỷ: "Cậu với Đại Thần nhà cậu ấy, vừa gặp đã yêu, vừa tốt nghiệp đã cưới, vừa cưới đã sinh con, sinh con chưa bao lâu
đã có mang đứa thứ hai. Vi Vi à, tiếp sau đó cậu muốn làm gì đây?"
Vi Vi: "... Để tối nay tớ hỏi thử xem kế hoạch tiếp theo của anh ấy = ="
Ty Ty: "Hu hu hu... cậu đã hai con rồi, mà tớ vẫn còn ế chỏng gọng, không được, đối tượng làm quen tiếp theo dù thế nào đi
nữa tớ cũng gả quách cho xong!"

