-Lại một lần nữa! Con bé đáng ghét ấy định quay trở lại hãm hại ta! Giờ hãy cho nó nếm vị của cái chết…. lần nữa!
Nói đến đó mụ bước ra khỏi phòng và theo sau là các “thuộc hạ” thân tín của mụ. Ba người đi đằng sau thì người phụ nữ quay phim lên tiếng với hai người kia nhưng nói rất nhỏ:
-Lại một lần nữa? Các chị định để nó xảy ra sao?
-Thì đã sao nào! Tôi biết bà ấy nghiện giết người từ ngay lần đầu giết con bé ấy nhưng rồi tôi lại có cảm giác thích thú vì như mình được trả thù vậy! – Y tá trả lời
Tổng phụ trách thêm lời:
-Chả hiểu sao tôi chả có cảm giác gì cả! Tôi ghét học sinh! Chúng là những con quái vật! Và tôi rất thích được giết quái vật!
Người phụ nữ đó im lặng không nói thêm một lời nào. Dường như cô ta nghĩ rằng mình cũng như những cô nữ sinh đã ra đi kia. Đã chết từ lâu rồi nhưng cô ta đã bước chân vào thế giới bệnh hoạn của hiệu trưởng thì khó có thể chui ra vì nếu ra thì không chừng họ sẽ giết cả cô để bịt đầu mối và nếu báo cảnh sát thì cô cũng đã đồng loã rồi. Bèo dạt mây trôi đã đâm lao thì phải theo lao. Hiệu trưởng tiến tới định mở nắp căn hầm thì có tiếng chuông điện thoại di động reo, mụ nhấc máy:
-Con gọi mẹ có việc gì?
-Con để quên cái điện thoại trong phòng mẹ! Để tý con qua lấy mẹ để chìa khoá ở phòng bảo vệ đi!
-Các bác bảo vệ mẹ cho nghỉ mấy hôm rồi! Để tý mẹ mang về!
-Vâng!
Mụ gập điện thoại và lấy chìa khoá nở nắp hầm. Cả 4 người họ cùng ngó xuống căn hầm rồi lần lượt từng người bước xuống. Hiệu trưởng nhìn thấy Trang đang nằm giữa phòng không nhúc nhích:
-Hai ngày rồi còn gì! Nằm giũ xác ra là phải! Cũng yếu như những đứa khác thôi!
Tổng phụ trách liếc mắt ra hiệu với hiệu trưởng:
-Thực hiện bữa tiệc đi chứ! Những cái bình kia đang cần bạn mới! Ta nên làm chúng hài lòng!
Họ mỉm cười với nhau. Hiệu trưởng vừa ngồi xuống cầm tay Trang thì bất chợt cô bật dậy và cắm con dao nhỏ dùng để mổ của y tá vài vai hiệu trưởng:
-Không nhanh thế đâu!
Hiệu trưởng la lớn và ngã gục xuống, ba người kia thấy vậy xông vào thì Trang giơ cái kéo ra:
-Vào đây! Lũ bệnh hoạn! Tao không thể chết dễ dàng dưới bàn tay bẩn thỉu của chúng mày được!
Tổng phụ trách liều xông vào thì Trang định giơ cái kéo lên đâm mụ đúng lúc đó Vũ nấp từ đằng sau đấm liền xông tới ẩn mụ tổng phụ trách thật mạnh ra góc và kéo tay Trang ra khỏi căn hầm
Hai người họ chạy đi. Vũ kéo tay Trang thật mạnh:
-Mau lên! Rời khỏi đây thôi!
Trang định quay lại đóng nắp căn hầm nhưng Vũ ngăn lại:
-Đi nào! Không còn thời gian đâu!
Họ chạy qua khuôn viên vườn cây của trường thì thấy hai con chó đen lúc nãy đang bị nhốt trong một chiếc lồng. Chúng hung hăng và dữ tợn khi nhìn thấy hai người, chúng dùng chiếc răng sắc nhọn cắn vào song sắt. Vừa nhìn, Trang vừa hỏi:
-Tại sao trong trường học lại thả loại chó này!
Vũ thêm lời:
-Mình không biết! Thường ngày chúng là những con chó hiền lành và đáng yêu! Thật không hiểu nổi mụ ta đã làm gì với chúng!
Trời nổi sấm và đổ mưa ào ạt xuống như thể không còn có ngày mai. Cây cối trong khuôn viên trường nghiêng ngả, tất cả bụi và lá cây bị gió thổi mạnh đi như một cơn lốc. Trang nhìn ra phía cổng trường và thấy có bóng một chiếc xe ô tô, cô toan định chạy ra kêu cứu thì nhận ra đó chính là con trai bà hiệu trưởng. Cô kéo tay Vũ nấp trong khuôn viên của trường. Trang nói:
-Sao hắn lại đến đây? Phải chăng định giúp bà mẹ quái vật của mình?
-Không! Chúng mình đã xem đoạn băng đó! Chỉ có 4 kẻ đã giết các nữ sinh đâu có thấy ghi lại đoạn nào có mặt hắn đâu!
-Dù sao thì hắn cũng đã gián tiếp gây ra cái chết của Mai và mở đường tội lỗi cho những kẻ bệnh hoạn kia!
Trang im lặng một lúc rồi hỏi Vũ:
-Làm gì với hắn bây giờ?
Vũ đứng dậy và nói:
– Hắn sẽ là con tốt cho cả hai ta!
Hai người vừa đứng dậy thì bất chợt họ bị hai con chó đen nhảy xổ vào cắn. Trong lúc hoang mang dường như sắp thiếp đi Trang chỉ còn kịp nhìn thấy hiệu trưởng đang đứng nhìn cô.
Hiệu trưởng ra hiệu cho hai con chó trở về lồng. Y tá, tổng phụ trách và người phụ nữ bí ẩn còn lại cùng nhau kéo Trang và Vũ về căn hầm. Lúc đó Trung- người đã gián tiếp gây ra sự việc này mới hốt hoảng hỏi hiệu trưởng:
-Chuyện gì thế này mẹ?
-Con lên phòng mẹ đi! Ngồi im! Đừng nói nhiều!
Trung nghe theo lời mẹ của mình, anh ta đi vào phía trong trường và im miệng không dám hé môi nói một lời nào. Hiệu trưởng rút mạnh con dao cắm trên vai mình ra vứt xuống đất. Mụ xé một bên tay áo sơ mi và băng lại chỗ bị đâm để cầm máu. Mụ quay lại nhặt con dao lên và đi tới căn hầm ấy.
Trang mê man, cô liu diu hé mắt, cô chóng mặt, mọi thứ đều mờ ảo. Rồi mọi thứ bắt đầu hiện dần ra. Cô bị trói chặt trên bàn mổ, hiệu trưởng ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, đứng đằng sau là tổng phụ trách và người phụ nữ bí ẩn đó. Y tá đang lau sạch con dao bằng chiếc khăn mùi xoa. Hiệu trưởng vỗ tay và bắt đầu lên tiếng:
-Chúc mừng! Lần này mày thành công hơn những lần trước nhiều đấy! Nhưng vẫn không thể hại được tao đâu!
Nói đến đó mụ bước ra khỏi phòng và theo sau là các “thuộc hạ” thân tín của mụ. Ba người đi đằng sau thì người phụ nữ quay phim lên tiếng với hai người kia nhưng nói rất nhỏ:
-Lại một lần nữa? Các chị định để nó xảy ra sao?
-Thì đã sao nào! Tôi biết bà ấy nghiện giết người từ ngay lần đầu giết con bé ấy nhưng rồi tôi lại có cảm giác thích thú vì như mình được trả thù vậy! – Y tá trả lời
Tổng phụ trách thêm lời:
-Chả hiểu sao tôi chả có cảm giác gì cả! Tôi ghét học sinh! Chúng là những con quái vật! Và tôi rất thích được giết quái vật!
Người phụ nữ đó im lặng không nói thêm một lời nào. Dường như cô ta nghĩ rằng mình cũng như những cô nữ sinh đã ra đi kia. Đã chết từ lâu rồi nhưng cô ta đã bước chân vào thế giới bệnh hoạn của hiệu trưởng thì khó có thể chui ra vì nếu ra thì không chừng họ sẽ giết cả cô để bịt đầu mối và nếu báo cảnh sát thì cô cũng đã đồng loã rồi. Bèo dạt mây trôi đã đâm lao thì phải theo lao. Hiệu trưởng tiến tới định mở nắp căn hầm thì có tiếng chuông điện thoại di động reo, mụ nhấc máy:
-Con gọi mẹ có việc gì?
-Con để quên cái điện thoại trong phòng mẹ! Để tý con qua lấy mẹ để chìa khoá ở phòng bảo vệ đi!
-Các bác bảo vệ mẹ cho nghỉ mấy hôm rồi! Để tý mẹ mang về!
-Vâng!
Mụ gập điện thoại và lấy chìa khoá nở nắp hầm. Cả 4 người họ cùng ngó xuống căn hầm rồi lần lượt từng người bước xuống. Hiệu trưởng nhìn thấy Trang đang nằm giữa phòng không nhúc nhích:
-Hai ngày rồi còn gì! Nằm giũ xác ra là phải! Cũng yếu như những đứa khác thôi!
Tổng phụ trách liếc mắt ra hiệu với hiệu trưởng:
-Thực hiện bữa tiệc đi chứ! Những cái bình kia đang cần bạn mới! Ta nên làm chúng hài lòng!
Họ mỉm cười với nhau. Hiệu trưởng vừa ngồi xuống cầm tay Trang thì bất chợt cô bật dậy và cắm con dao nhỏ dùng để mổ của y tá vài vai hiệu trưởng:
-Không nhanh thế đâu!
Hiệu trưởng la lớn và ngã gục xuống, ba người kia thấy vậy xông vào thì Trang giơ cái kéo ra:
-Vào đây! Lũ bệnh hoạn! Tao không thể chết dễ dàng dưới bàn tay bẩn thỉu của chúng mày được!
Tổng phụ trách liều xông vào thì Trang định giơ cái kéo lên đâm mụ đúng lúc đó Vũ nấp từ đằng sau đấm liền xông tới ẩn mụ tổng phụ trách thật mạnh ra góc và kéo tay Trang ra khỏi căn hầm
Hai người họ chạy đi. Vũ kéo tay Trang thật mạnh:
-Mau lên! Rời khỏi đây thôi!
Trang định quay lại đóng nắp căn hầm nhưng Vũ ngăn lại:
-Đi nào! Không còn thời gian đâu!
Họ chạy qua khuôn viên vườn cây của trường thì thấy hai con chó đen lúc nãy đang bị nhốt trong một chiếc lồng. Chúng hung hăng và dữ tợn khi nhìn thấy hai người, chúng dùng chiếc răng sắc nhọn cắn vào song sắt. Vừa nhìn, Trang vừa hỏi:
-Tại sao trong trường học lại thả loại chó này!
Vũ thêm lời:
-Mình không biết! Thường ngày chúng là những con chó hiền lành và đáng yêu! Thật không hiểu nổi mụ ta đã làm gì với chúng!
Trời nổi sấm và đổ mưa ào ạt xuống như thể không còn có ngày mai. Cây cối trong khuôn viên trường nghiêng ngả, tất cả bụi và lá cây bị gió thổi mạnh đi như một cơn lốc. Trang nhìn ra phía cổng trường và thấy có bóng một chiếc xe ô tô, cô toan định chạy ra kêu cứu thì nhận ra đó chính là con trai bà hiệu trưởng. Cô kéo tay Vũ nấp trong khuôn viên của trường. Trang nói:
-Sao hắn lại đến đây? Phải chăng định giúp bà mẹ quái vật của mình?
-Không! Chúng mình đã xem đoạn băng đó! Chỉ có 4 kẻ đã giết các nữ sinh đâu có thấy ghi lại đoạn nào có mặt hắn đâu!
-Dù sao thì hắn cũng đã gián tiếp gây ra cái chết của Mai và mở đường tội lỗi cho những kẻ bệnh hoạn kia!
Trang im lặng một lúc rồi hỏi Vũ:
-Làm gì với hắn bây giờ?
Vũ đứng dậy và nói:
– Hắn sẽ là con tốt cho cả hai ta!
Hai người vừa đứng dậy thì bất chợt họ bị hai con chó đen nhảy xổ vào cắn. Trong lúc hoang mang dường như sắp thiếp đi Trang chỉ còn kịp nhìn thấy hiệu trưởng đang đứng nhìn cô.
Hiệu trưởng ra hiệu cho hai con chó trở về lồng. Y tá, tổng phụ trách và người phụ nữ bí ẩn còn lại cùng nhau kéo Trang và Vũ về căn hầm. Lúc đó Trung- người đã gián tiếp gây ra sự việc này mới hốt hoảng hỏi hiệu trưởng:
-Chuyện gì thế này mẹ?
-Con lên phòng mẹ đi! Ngồi im! Đừng nói nhiều!
Trung nghe theo lời mẹ của mình, anh ta đi vào phía trong trường và im miệng không dám hé môi nói một lời nào. Hiệu trưởng rút mạnh con dao cắm trên vai mình ra vứt xuống đất. Mụ xé một bên tay áo sơ mi và băng lại chỗ bị đâm để cầm máu. Mụ quay lại nhặt con dao lên và đi tới căn hầm ấy.
Trang mê man, cô liu diu hé mắt, cô chóng mặt, mọi thứ đều mờ ảo. Rồi mọi thứ bắt đầu hiện dần ra. Cô bị trói chặt trên bàn mổ, hiệu trưởng ngồi ở chiếc ghế bên cạnh, đứng đằng sau là tổng phụ trách và người phụ nữ bí ẩn đó. Y tá đang lau sạch con dao bằng chiếc khăn mùi xoa. Hiệu trưởng vỗ tay và bắt đầu lên tiếng:
-Chúc mừng! Lần này mày thành công hơn những lần trước nhiều đấy! Nhưng vẫn không thể hại được tao đâu!

