Chờ đợi là chết đói
Loading...

BÓNG MA NƠI HỌC ĐƯỜNG


- Chuyên mục: Truyện ma
- Lượt xem: 137
- Tình trạng: Hoàn thành
Miệng Trang bị bịt chặt bằng băng dính nên cô không thể kêu lên được. Cô đưa mắt nhìn quanh vì không thấy Vũ đâu cả rồi Trang thấy Vũ đang ngất và bị trói ở góc căn hầm. Hiệu trưởng dựt miếng băng dính trong mồm Trang và nói:
-Sao? Có điều gì muốn nói trước khi chết à?
-Tôi xin bà! Nếu có giết thì giết mình tôi thôi! Đừng giết cậu ấy, cậu ấy vô tội!
Mụ ta cười phá lên:
-Ôi! Một tình yêu đẹp! Nàng hi sinh vì chàng đây!…Không bao giờ! Mày nghĩ tao sẽ ngu như vậy sao? Để nó sống thì tao sẽ chết!
Trang bật khóc, cô lắc đầu quầy quậy, cô ân hận khi lôi Vũ vào chuyện này. Dường như cô nhận ra một điều gì đó, nó xoáy sâu vào trong tim cô và nó bắt cô phải thừa nhận rằng cô đã yêu Vũ từ ngay lần đâu tiên gặp. Càng nhìn Vũ cô lại càng khóc lớn. Suốt những tháng ngày cô khinh rẻ con trai và tình yêu rồi đến lúc cô cảm nhận được nó đến với mình lần đầu tiên thực sự có ý nghĩa trong đời thì cũng là lần cuối cùng nó đến với cô. Hiệu trưởng khẽ vuốt mặt Trang và nói:
-Nín đi nào! Chuyện này sẽ không qua nhanh đâu!
Nói đến đó mụ quay ra hướng mắt về phía Vũ:
-Hai bọn mày sẽ được đoàn tụ dưới suối vàng! Lúc đó thì tha hồ mà yêu nhau!
Trang khẽ nấc lên từng tiếng và hỏi hiệu trưởng:
-Tại sao? Tại sao bà lại phải làm điều này?
-Đừng bao giờ hỏi tại sao? Tao nghĩ tự mày sẽ trả lời được mà!
Mụ quay ra nói với ba người còn lại:
-Cứ chuẩn bị các thứ đầy đủ đi! Tôi giải quyết xong vụ thằng Trung đã!
Họ gật đầu vâng lời. Hiệu trưởng đi đến chỗ Trung…
NLúc đó Trung đang ngồi ở trong phòng hiệu trưởng. Hắn chống tay lên trán và luôn đặt ra câu hỏi: “Có chuyện gì đang xảy ra ở nơi này vậy”. Những câu hỏi vẩn vơ được đặt trong đầu hắn rồi một cái bóng trắng lướt thoáng qua cửa, hắn hoảng hốt khi nhìn thấy nó. Trung bắt đầu đứng dậy bước chân và ghé đầu qua cửa để nhìn xem đó là thứ gì. Hắn chợt thấy có bóng người đang đứng ở khu vực uống nước của giáo viên thì giật mình. Nó như một thứ hương hoa, một thứ u mê khiến hắn phải mò mẫm đi theo giống một con rối. Trung đang lạc vào một thế giới kì ảo mà chính bản thân anh ta cũng không thể thức dậy được. Nó lôi kéo, nó dẫn lối mà Trung chỉ việc ngoan ngoãn vâng lời đi theo. Qua khu vực của các giáo viên trong trường, bước lên cầu thang, lên tầng ba…Khi Trung mở mắt và tỉnh dậy cũng là lúc hắn đang đứng trên tầng 3 của dãy khối 9. Trung dụi mắt thì thấy mình đang đứng ở trước cửa lớp 11a2. Hoảng hốt, giật mình và run sợ, hắn chửi thề:
-Khốn kiếp! Cái gì đang xảy ra thế này?
Hắn bỏ qua trong đầu chuyện này rồi bước xuống cầu thang. Lúc đó có một giọng nữ vang lên:
-Anh không nhớ là mình hay đứng ở đây và ngắm quang cảnh trường học hay sao?
Trung đứng khựng lại như có một thứ gì đó chạy luồn qua não và tim hẵn. Hắn quay lại nhìn và ngã xuống. Hắn lắp bắp nói không nên lời:
-Cô…cô…!
Đó là một người con gái mặc bộ đồng phục của trường. Cô ấy đứng ở mép lan can chống tay lên đó. Cô đứng và nhìn xăm rồi cô mỉm cười và quay ra nhìn Trung. Như có thứ gì đó mắc ở cổ hắn khiến hắn nói không nên lời. Hắn nhận ra khuôn mặt ấy và nói:
-Cô chết rồi!… Cút đi! Đừng có lại gần tôi!
Hắn đứng dậy và chạy nhưng cái bóng ấy lại đứng ngay đằng sau lưng hắn. Nó luồn tay ôm eo hắn, ghé sát miệng vào tai và thì thầm:
-Làm sao mà em có thể đi khi không có anh!
Hắn hét lên:
-Không…! Không….!
Cái bóng nắm tay anh ta kéo đi. Cô ta nhảy xuống từ ban công lớp học và kéo theo Trung xuống. Hắn ta hét lên và…chết. Hiệu trưởng khi lên đến văn phòng và không thấy Trung, mụ giật mình khi nghe thấy tiếng con trai mình hét và im một hồi. Vội vàng mụ ta chạy lại phía có tiếng hét. Dưới trời mưa, tiếng hét của hiệu trưởng còn ghê rợn hơn cả tiếng trống trận. Nó thảm thiết, chua chát, nó xé tan bầu trời, nó khiến mọi thứ phải im lặng. Khi nhìn thấy cái xác của đứa con trai yêu rơi từ tầng 3 xuống. Mụ như hoá điên. Mụ chạy lại ôm lấy xác con trai và gào khóc thảm thiết. Trong căn hầm, cả ba thuộc hạ của hiệu trưởng đều có thể nghe được cái tiếng khóc ghê người ấy. Y tá nói với tổng phụ trách và người phụ nữ kia:
-Cô Hà đi với tôi xem có chuyện gì! Còn cô ở lại trông chúng!
Hai người đó chạy ra khỏi căn hầm. Trang quay ra nhìn người phụ nữ đó:
-Em xin cô! Hãy làm ơn!
Người phụ nữ đó tiến lại và bỏ mũ ra. Trang giật mình vì cô đã loại trừ và không nghĩ đó chính là…cô chủ nhiệm. Trang hỏi:
-Tại sao cô lại ra nông nỗi này?
Cô chủ nhiệm không nói gì cả chỉ lặng lẽ tháo sợi dây thừng trói tay chân Trang lại. Trang chạy đến bóc miếng băng dính bịt ở mồm Vũ, tháo hết dây thừng và đỡ cậu dậy. Lúc đó, Vũ vẫn còn mơ màng nên gạn hỏi:
-Chuyện gì vậy!
Trang vừa khoác tay vũ, vừa đỡ cậu dậy:
-Nhanh lên!
Đỡ Vũ đi Trang quay lại nói với cô chủ nhiệm:
-Hãy đi với bọn em!
Chủ nhiệm lại lặng lẽ ngồi lên chiếc ghế bên và nói:
-Hãy đi đi! Cô bước chân vào rồi thì không thể nhấc ra được nữa! Mau lên! Họ sắp quay trở lại! Không còn thời gian nữa đâu!
Trang đành mím môi đỡ Vũ ra. Cô đưa cậu ra một bụi cây và nấp ở đó. Cô chủ nhiệm tay ru
run run nghe điện thoại:
-Vâng…! Trường Việt- An…
Đầu dây bên kia cúp máy thì thì cô đánh rơi chiếc điện thoại xuống và ôm mặt khóc. Y tá và tổng phụ trách chạy đến, họ chứng kiến cảnh đấy liền kéo hiệu trưởng ra khỏi cái xác. Bà ta như hoá điên, liền vùng dậy và hét:
Prev 1 ... 4 5 6 7 Next
›› Biệt thự máu
›› Chuyến bus số 26
›› OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
›› MA
›› THAY HỒN ĐỔI XÁC
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000693
Duck hunt