Chờ đợi là chết đói
Loading...

Truyện Ma Bước Chân Kẻ Lãng Du


- Chuyên mục: Truyện ma
- Lượt xem: 509
- Tình trạng: Hoàn thành
Mệnh lệnh được răm rắp tuân theo. Vài phút sau mọi người chật vật giải hai tội phạm ra khỏi hang.
Hưng vừa đi vừa suy nghĩ căng thẳng. Bây giờ anh hiểu trong thời gian qua anh không bắt được hung thủ, hắn thoắt biến thoắt hiện. Thoắt làm người thoắt làm thú. Làm sao anh tưởng tượng nổi có một việc quá phi lý như vậy.
Anh chợt nhận ra sai lầm từ lúc đầu của mình. Anh đã sơ suất trong việc điều tra. Đối tượng chính là Vĩnh, vậy mà anh chủ quan. Vì lúc đó theo lời khai của gia đình Nguyệt, Vĩnh và cô mới chỉ quen biết nhau. Việc Vĩnh không biết gì về Nguyệt là điều hiển nhiên.

Có điều anh không hiểu nổi, tại sao Vĩnh lại bao che cho hung thủ, rồi lại muốn bắt hắn bằng dây xích? Còn bao nhiêu bí mật cần phải điều tra. Một mớ nhọc nhằng, khó mà làm sáng tỏ.
Còn hung thủ, tại sao có thể trở thành thú được. Vậy bản chất thật của hắn là ở đâu, người hay thú?
Khi ra khỏi khu rừng thì trời đã tối. Vì lúc này ai cũng sợ ban đêm, nên mới tối mà đường xá đã vắng hoe, lạnh lẽo.
Cho nên việc công an giải tù binh là dã thú đi trên đường cũng không gặp sự tò mò nào làm trở ngại.
Về đồn, Vĩnh Hưng ra lệnh trói con dã thú vào song sắt. Rồi trực tiếp hỏi cung Vĩnh. Anh cho mở còng và ngồi trước mặt Vĩnh bắt đầu cuộc điều tra.

– Tại sao cậu biết anh ta là hung thủ mà không báo cho chính quyền? Cậu có biết như vậy là tiếp tay cho hung thủ không?
Vĩnh cúi đầu, buồn rầu:
– Em không cố ý tiếp tay, em định nhốt nó lại, không cho nó ra ngoài nữa.
– Nhưng liệu cậu có khống chế được nó không? Thay vì làm vậy, sao cậu không báo cho chúng tôi? Nếu ngay từ đầu cậu hợp tác, thì đã ngăn chặn được cái chết thứ ba rồi.
– Lúc đó em chưa biết nó giết người anh ạ.
– Cậu phải khai thật hết từ đầu, có phải cậu biết bí mật của hắn không? Tại sao hắn có thể thành thú?
– Chuyện này dài dòng lắm anh ạ.
Rồi Vĩnh kể lại mọi chuyện. Bắt đầu từ cái chết của Nguyệt, đến lúc Phát thổ lộ bí mật với anh, và mối nghi ngờ Phát giết người.
Nghe xong. Vĩnh Hưng ngồi yên lặng, vẻ mặt trầm ngâm. Nhưng trong lòng là sự kinh ngạc không sao diễn tả. Nếu không tận mắt thấy Phát trở thành thú hẳn anh cho đây là chuyện hoang đường. Hoặc Vĩnh là một người bị bệnh tâm thần.
Qua những phút bàng hoàng đó, bản năng nghiệp vụ làm anh có một lập luận logic:
– Có nghĩa là Phát chịu sự khống chế của ai đó. Đó là kẻ giấu mặt nhưng người phía sau hắn là ai? Người hay cũng là thú? Nó sai khiến hắn giết người với mục đích gì? Rõ ràng nó cần bộ óc người, mà để làm gì?
Vĩnh lắc đầu hoang mang:
– Em không biết.
Hưng chợt đập mạnh bàn:
– Tại sao ngay từ đầu cậu không báo với tôi? Và tới tận lúc này cậu còn muốn bao che cho nó. Cậu điên khùng lắm. Cậu có biết tội đồng lõa nặng thế nào không?
Vĩnh run run:
– Em không đồng tình với chuyện nó hại người cho nên em mới tìm cách nhốt nó.
– Vậy sao cậu không báo với chúng tôi?
– Em sợ luật xử tội nó. Em thề với anh là nó không cố ý giết người anh ạ.
Ngay từ đầu nó muốn xuống đây để tìm ra hung thủ, lúc làm người nó đau khổ lắm. Thực ra nó chỉ bị sự sai khiến thôi.
Anh ngừng lại cố trấn tĩnh, rồi nói tiếp:
– Em chắc chắn là bản thân nó không biết là nó làm cái gì. Chuyện nó giết người là do ma nhập.
Vĩnh Hưng cười nhạt:
– Đừng có nói chuyện phản khoa học như vậy, còn chuyện hắn ý thức được tội ác hắn gây ra hay không, tự tôi sẽ điều tra.
Đầu óc Vĩnh rối tung lên khi không còn giấu chuyện của Phát nữa, anh lại nghĩ đến tương lai mình, anh lo lắng:
– Em thề là em không bao giờ bao che cho tội ác, cũng không đồng tình với cái ác. Bằng chứng là tối nay em đi tìm bắt nó.
– Một trò trẻ con, cậu tự tin vào mình vào mình quá. Tự tin tới mức xuẩn ngốc. Sự im lặng của cậu trước giờ chẳng khác nào là đồng phạm.
Anh ngừng lại một chút rồi dịu giọng:
– Vì chúng ta là chỗ thân tình của nhau nên tôi báo trước để cậu chuẩn bị tinh thần, là cậu sẽ không thoát khỏi sự phán xét của pháp luật, ở mức nào thì còn chờ ra tòa mới biết.

Bất giác Vĩnh gục đầu xuống lo sợ. Anh nghĩ đến gia đình bạn bè và Tú Mai … Mọi người sẽ nhìn anh như thế nào đây. Giờ đây anh mới thấm thía hành động sai lầm của mình, không ngăn chặn tội ác thì chẳng khác nào đồng tình với nó. Một mình đơn phương làm sao anh đủ sức khống chế Phát. Hối hận thì cũng đã muộn rồi.
Ở phòng bên cạnh Phát chợt vùng vẫy dữ dội, trong đầu anh như có tiếng gọi thôi thúc, tiếng gọi buộc anh phải chạy đến nơi đó, gặp người đàn ông đó. Cho nên sự giam cầm làm anh nổi điên lên.

Mọi người có mặt lúc đó đều căng thẳng trước sự vùng vẫy của dã thú. Nó rú những tiếng khẹt khẹt … Âm thanh như dội vào tai mọi người. Vĩnh lắp bắp nói với Hưng:
– Người đàn ông đó gọi nó, hắn đang gọi nó tới.
Hưng nhíu mày:
– Người nào, cậu biết hắn ta không?
– Em không biết, lúc thành người nó có kể với em là mỗi lần nghe tiếng gọi của ông ta, là nó bứt rứt muốn chạy tới ngay.
Hưng suy nghĩ thật nhanh rồi quyết định:
– Chúng ta hãy thả nó ra.
Các chiến sĩ công an ngạc nhiên:
– Thả nó ra nguy hiểm lắm anh.
– Khó khăn lắm mới bắt được hung thủ, tại sao lại thả? Nó sẽ gây án nữa.
Hưng giải thích ngắn gọn:
Prev 1 ... 24 25 26 27 28 Next
›› Biệt thự máu
›› Chuyến bus số 26
›› OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
›› MA
›› THAY HỒN ĐỔI XÁC
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.001893
Pair of Vintage Old School Fru