Chờ đợi là chết đói
Loading...

Truyện Ma Bước Chân Kẻ Lãng Du


- Chuyên mục: Truyện ma
- Lượt xem: 510
- Tình trạng: Hoàn thành
– Được rồi đêm nay anh sẽ ở nhà với em. Yên chí chưa. Ngủ đi em. Thư chui ra khỏi chăn:
– Anh nói thật chứ.
– Thật!
– Vậy em ngủ đây. Ngủ một giấc em sẽ khỏi bệnh ngay mà. Anh cứ làm công việc của mình đi. Đừng lo cho em.
Thư nhắm mắt lại. Cô muốn tìm hiểu xem Phát sẽ làm gì? Nhưng anh vẫn ngồi bất động nhìn ra phía xa xôi tận cuối chân trời thỉnh thoảng cất tiếng thở dài não ruột. Kim Thư không hiểu nổi Phát, không hiểu anh ấy đang nghĩ về ai?
Nghĩ điều gì? Tiếng thở dài vang lên ru hồn cô vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.

Chiều xuống dần. Rừng Trúc Phương vắng lạnh chìm trong lạnh lẽo âm u.
Những bóng cây im lìm tĩnh lặng trong ánh tà dương.
Đâu rồi những bóng người và không khí sống động ngày trước? Cái chết của ba người con gái. Con quái vật giấu mặt. Tất cả tạo nên một nét thê lương bao trùm cảnh vật một vẻ điêu tàn, chết chóc ngự trị trong khu rừng nổi tiếng là yên bình thơ mộng.
Vĩnh lầm lũi bước đi dưới hàng thông vi vu. Anh mang trong người khẩu súng săn, một sợi dây xích sắt … Và một tâm trạng dằn xé nặng trĩu.
Đêm nay anh sẽ thay mặt công lý. Vĩnh viễn nhốt người bạn của mình ở một nơi heo hút. Anh sẽ thay luật pháp ngăn chặn tội ác của một người, mà người đó không ý thức được tội ác của mình.
Vĩnh vạch đám lá um tùm của bụi rậm, rẽ vào một lối đi chông chênh ghềnh đá. Phát đã hành động đúng khi chọn cái hang này làm chỗ trú ẩn.

Nơi đây quanh năm không có bước chân người và mai mốt sẽ là nhà tù giam cầm cuộc đời còn lại của Phát.
Vĩnh thận trọng bám vào vách đá, len lỏi đi về phía cửa hang. Anh cần gặp Phát, trước khi Phát kịp trở thành dã thú. Nếu không có thể sẽ không cứu kịp một số nạn nhân của sự dã man.
Anh bước thận trọng vào hang, gọi nhỏ:
– Phát ơi, Phát.
Không có tiếng trả lời anh bước sâu vào tìm, trong hang tối om, một vật trắng phất phơ như là chiếc áo, anh định bước tới cầm thì chợt thấy lưng mình lành lạnh bởi một vật cứng. Rồi giọng nói nghiêm khắc vang lên:
– Đứng im, giơ tay lên.
Vĩnh đứng bất động thực hiện mệnh lệnh của người phía sau. Trong bóng tối anh thấy những bóng người cầm vũ khí bao quanh anh. Bàn tay người phía sau lục lọi khắp người, tịch thu khẩu súng và sợi dây xích.
Cũng trong bóng tối anh chợt nhận ra cái giọng lạnh lạnh sắc bén của Vĩnh Hưng:
– Trói cậu ta lại.
Vĩnh đứng yên tra tay vào còng. Ánh đèn pin loang loáng lướt trên người anh như quan sát.

– Đáng tiếc cho cậu, cậu hành động sai lầm như người không có ý thức, hắn đâu?
Vĩnh biết Vĩnh Hưng muốn hỏi ai. Anh còn đang lưỡng lự thì Vĩnh Hưng quát lên:
– Tên tội phạm mà cậu bao che đâu? Nói mau.
Vĩnh trả lời bằng giọng khàn đục:
– Nó trốn ở đây, em cũng đang tìm nó.
– Lần trước cậu đến hang này là tìm hắn phải không?
– Vâng, nhưng sao anh biết ạ?
Nói xong Vĩnh mới biết mình hơi ngớ ngẩn. Anh hiểu Vĩnh Hưng đã theo dõi mình. Nhưng Vĩnh Hưng sẽ xét anh như thế nào đây.
Lúc đó hai chiến sĩ công an giải Phát vào trong:
– Bắt được nó rồi anh Hưng.
Anh bước tới, quét đèn pin vào mặt Phát. Anh kêu lên kinh ngạc. Tên sát nhân này anh đã gặp một lần ở bệnh viện, lẽ nào lại là hắn. Hung thủ mà anh phải trải qua những ngày vất vả phục kích trong rừng để tìm bắt, lại là người yêu của Kim Thư. Chính anh cũng thấy chấn động.
Qua phút bất ngờ, Hưng ra lệnh:
– Giải hắn về đồn mau.
Phát gục đầu không nói gì. Nhưng Vĩnh thì hốt hoảng:
– Đừng về đồn anh Hưng, đừng để nhiều người biết.
Hưng nhíu mày, quát lên:
– Đến giờ mà cậu còn bao che cho hắn à? Cậu có biết tội đồng lõa sẽ nhận bao nhiêu năm tù không?
Vĩnh khổ sở:
– Em không bao che, em cũng đang tìm cách giữ nó lại đây.
– Tìm cách giữ lại à? Thật là chuyện không tưởng.
Hưng quay qua một anh công an ra lệnh:
– Giải nó đi.
Phát bị đẩy tới, anh loạng choạng đi vài bước. Nhưng chợt anh đứng lại, bắt đầu vặn vẹo người. Vĩnh thấy cảnh đó , la lớn:
– Dùng dây xích trói nó lại đi, anh Hưng còng không ăn thua gì đâu, phải không chế nó, đừng để nó chạy mất.
Nhưng không kịp nữa, chiếc còng trên tay Phát đã bị đứt tung ra, anh công an soi đèn pin vào Phát cũng chợt lùi lại. Kinh ngạc bàng hoàng hung thủ đã biến thành một con đười ươi gớm ghiếc.
Trong một phút tất cả đều tê liệt , sững sờ.

Phát chạy nhanh ra khỏi hang. Mọi người cũng còn chết sững, chưa kịp phản ứng chỉ có Hưng nhanh nhẹn rút súng.
Đoàng một phát, con đười ươi bỗng khựng lại, ngã khụy xuống. Vĩnh kêu lên rụng rời:
– Đừng bắn, em lạy anh Hưng, đừng bắn.
Hưng quay lại nhìn Vĩnh. Anh muốn nổ súng luôn cả vào cái tên tòng phạm này. Nhưng lý trí ngăn lại, anh quát lên:
– Câm họng.
Mọi người bước tới, soi đèn pin vào con đười ươi. Vết thương trúng chân nó làm nó không thể chạy. Máu chảy ướt lớp lông dày của nó, thấm xuống đất. Nó kêu những tiếng khẹt khẹt đau đớn.
Ai cũng hãy còn bàng hoàng trước sự cố này. Một người bình thường trong khoảnh khắc biến thành một con dã nhân. Sự kinh ngạc làm nội phản ứng trở nên từ chậm .

Vĩnh Hưng lắc mạnh đầu trấn tĩnh. Ở vị trí người chỉ huy, anh không cho phép mình bị lay động trước mọi tình huống. Thấy mấy đồng đội còn lựng khựng, anh nói lớn:
– Dùng dây xích trói nó lại, khống chế không được để nó thoát.
Prev 1 ... 23 24 25 26 27 28 Next
›› Biệt thự máu
›› Chuyến bus số 26
›› OAN HỒN BÊN BẾN SÔNG
›› MA
›› THAY HỒN ĐỔI XÁC
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000397
XtGem Forum catalog