SS 1: Xóm trọ mới và những điều kỳ lạ
Phần 1 – Căn phòng kỳ lạ
- Okie, vậy 3 đứa mình ở Chung phòng nghen.
Khiêm gật gù với 2 thằng em, sau khi được lời đề nghị của Tú và Tuyên, 2 sinh viên mới còn bỡ ngỡ khi lên Hà Nội.
Tòa nhà Tiến San, 1 kiểu chung cư mini với 5 tầng và gần 40 phòng, nằm gọn gàng trong 1 ngôi làng xa xôi ở gần cuối thủ đô, với cánh đồng đối diện. Một kiểu kiến trúc nửa Pháp, nửa Việt kỳ lạ. Hành lang mỗi tầng dài hun hút và dãy phòng ở 2 bên luôn mờ ảo bởi sự thiếu thốn ánh sáng, có lẽ do sự tiết kiệm điện của chủ nhà, hay cũng do 1 phần gì đó bí ẩn ở tòa nhà này.

Phòng 204, căn phòng không quá rộng, chỉ tầm 25m2 là nơi mà anh 3 anh em Khiêm, Tú, Tuyên ở chung. Với vẻ mặt khắc khổ, từng chải của 1 thanh niên tuổi 24, lặn lội từ cuối miền trung xa xôi lên Hà Nội mưu sinh, đã bôn ba đủ nghề để kiếm sống trụ vững tài mảnh đất đầy bon chen, đắt đỏ này suốt 3-4 năm, Khiêm luôn tỏ rõ vẻ đàn anh đầy trách nhiệm nhưng rất hòa đồng. Không ngần ngại khi đồng ý lời đề nghị của 2 cậu bạn sinh viên trẻ mới bỡ ngỡ lần đầu ra ở riêng, 1 phần cũng giảm bớt gánh nặng tiền phòng cho mỗi người, và 1 phần cũng để có bạn bè anh em cho đỡ buồn. Với ngần ấy năm 1 mình 1 phòng sáng đi làm, tối về ngủ, có lẽ Khiêm đủ thấy buồn để khong muốn ở 1 mình ở cái tòa nhà nhiều phòng nhưng lúc nào cũng lặng tanh như cái chùa thêm tý nào nữa.
- Vậy thì từ mai, mấy anh em mình chuyển đồ đạc đến phòng nha anh, để em báo với bác chủ nhà.
Tú hăng hái, thằng bé lần đầu ra Hà Nội, không mấy bỡ ngỡ, mà vô cùng hào hứng là đằng khác, một vẻ lanh lợi hiếm có của các sinh viên năm đầu , trái ngược với Tuyên, 1 anh bạn hiện lành, ít nói, luôn có 1 vẻ mặt lạnh lùng, dường như ẩn dấu 1 điều gì đó rất ưu tư . Tuy không nói gì, nhưng ai cũng hiểu Tuyên hoàn toàn đồng ý 3 anh em ở với nhau.
Những ngày đầu dọn đến, căn phòng 204 đầy bừa bộn, bụi bẩn, 3 anh em phải hì hục mất 1 buổi chiều mới sắp xếp được đồ đạc và chuẩn bị ổn định cho 1 cuộc sống mới theo cách nghĩ của mỗi người. 3 anh em đồ đạc không nhiều, mỗi người chỉ có 1 cái balo làm bạn, ngày dọn phòng mấy anh em chỉ lau quét nhà và dọn giường, đồ đac của ai người đó tự cất, ít việc, nhưng cũng hỳ hục từ trưa tới khi trời nhá nhem tối. 5h30 chiều mọi việc cũng tầm tầm, Khiêm lên tiếng.
- Chắc xong hết rồi đấy, chú Tú dội qua cái tolet để anh với Tuyên chạy ra chợ làm tý đồ ăn, mấy anh em mình khai chương cái nhà nhẩy.
Với tính háu ăn, thích nhậu nhẹt của mình, Tú không thể vui hơn khi nghe đến câu này.
- Vâng vâng, ôi giời ơi ngon quá, anh đi đi, toilet cứ để em.
Tuyên thì vẫn vậy, lạnh lùng, không nói gì cả, nhưng ai cũng hiểu nó đồng ý. “công việc đơn giản thôi ấy mà, tiện thể tắm luôn” Tú tặc lưỡi. Khiêm và Tuyên đóng cửa, để Tú ở trong phòng vật lộn với cái toilet, hành lang tầng 2 vẫn vắng tanh, với anh đèn yếu ớt và sự lờ mờ của bầu trời mùa đông lúc gần 6h, chỉ có tiếng 2 anh em ngoài hành lang, cả tòa nhà thi thoảng có 1-2 người qua lại cầu thằng lên tầng 3,4.
Thoải mái, sạch sẽ, Tú khoan thai mở cửa phòng cho thoáng, ngó ra ngoài hàng lang, 1 chút gì đó âm u khiên Tú lạnh người , “cũng có thể vừa tắm xong nên lạnh thế”, tú tự an ủi, nhưng cũng có chút sợ. Đóng cửa lại, và nhảy lên giường quấn chăn và ôm cái điện thoại, căn phòng mới, chưa sắm được TV, loa đài, không 1 chút âm thanh, khiên căn phòng với 1 mình Tú ở trong càng trở nên lặng lẽ, tiếng thạch thùng kêu cũng nghe rõ. Bỗng “Cộc cộc cộc”, 3 tiếng gõ cửa lặng lẽ, vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hơi giật mình bởi tiếng gõ cửa đôt ngột, mất vài gây mới hồi lại, Tú cất tiếng:
- Ai đấy?
“Cộc cộc cộc” lại 3 tiếng gõ cửa nữa vang lên, hơi khó chịu vì mình đã chăn ấm đệm êm lại phải dậy, 1 phần cũng vì cái bất lịch sử của người khách, gõ cửa không nói gì cả. Tú càu nhàu ra khỏi giường và mở cửa. Không có ai, hành lang vẫn dài hun hút, trời bắt đầu tối mịt, tiếng gió vi vu xiên xuốt dãy hành lang. “Bọn trẻ con đây mà” Tú lẩm bẩm . Nhưng cũng kỳ lạ, trời bắt đầu tối, mà dãy hành lang nay không thấy căn phòng nào mở cửa hoặc bật điện cả? không 1 ánh đèn nào xuất hiện qua các khe cửa ở các phòng khác, chỉ mình phòng Tú sáng đèn. Ngây người 1 lúc ở hành lang, tú bắt đầu lo lắng cho suy luận đổ cho bọn trẻ con mà mình vừa đặt ra.
Vội vàng đóng cửa thật mạnh và lao lên giường, ôm cái chăn ấm, bắt đầu run run. Là 1 đứa lanh lợi, nhanh nhẹn và vui tính, nhưng Tú không phải là 1 kẻ dũng cảm cho lắm, nó dễ dàng bị dọa ma bởi bạn bè ở lớp hoặc anh chị em trong nhà, chủ đề sợ ma của Tú luôn bị anh chị em của nó lôi ra chế diễu.
“Cộc cộc cộc”, tiếng gõ cửa lại vang lên lạnh lẽo, tú bắt đầu lo lắng, hết sức bình sinh, nó quát lên
- Đứa nào đấy?!!
Vẫn im lặng như lúc nãy.
- Không nói gì là tôi không mở cửa đâu đấy!!
- Mở cho em với, em hỏi cái này ạ.
Phần 1 – Căn phòng kỳ lạ
- Okie, vậy 3 đứa mình ở Chung phòng nghen.
Khiêm gật gù với 2 thằng em, sau khi được lời đề nghị của Tú và Tuyên, 2 sinh viên mới còn bỡ ngỡ khi lên Hà Nội.
Tòa nhà Tiến San, 1 kiểu chung cư mini với 5 tầng và gần 40 phòng, nằm gọn gàng trong 1 ngôi làng xa xôi ở gần cuối thủ đô, với cánh đồng đối diện. Một kiểu kiến trúc nửa Pháp, nửa Việt kỳ lạ. Hành lang mỗi tầng dài hun hút và dãy phòng ở 2 bên luôn mờ ảo bởi sự thiếu thốn ánh sáng, có lẽ do sự tiết kiệm điện của chủ nhà, hay cũng do 1 phần gì đó bí ẩn ở tòa nhà này.

Phòng 204, căn phòng không quá rộng, chỉ tầm 25m2 là nơi mà anh 3 anh em Khiêm, Tú, Tuyên ở chung. Với vẻ mặt khắc khổ, từng chải của 1 thanh niên tuổi 24, lặn lội từ cuối miền trung xa xôi lên Hà Nội mưu sinh, đã bôn ba đủ nghề để kiếm sống trụ vững tài mảnh đất đầy bon chen, đắt đỏ này suốt 3-4 năm, Khiêm luôn tỏ rõ vẻ đàn anh đầy trách nhiệm nhưng rất hòa đồng. Không ngần ngại khi đồng ý lời đề nghị của 2 cậu bạn sinh viên trẻ mới bỡ ngỡ lần đầu ra ở riêng, 1 phần cũng giảm bớt gánh nặng tiền phòng cho mỗi người, và 1 phần cũng để có bạn bè anh em cho đỡ buồn. Với ngần ấy năm 1 mình 1 phòng sáng đi làm, tối về ngủ, có lẽ Khiêm đủ thấy buồn để khong muốn ở 1 mình ở cái tòa nhà nhiều phòng nhưng lúc nào cũng lặng tanh như cái chùa thêm tý nào nữa.
- Vậy thì từ mai, mấy anh em mình chuyển đồ đạc đến phòng nha anh, để em báo với bác chủ nhà.
Tú hăng hái, thằng bé lần đầu ra Hà Nội, không mấy bỡ ngỡ, mà vô cùng hào hứng là đằng khác, một vẻ lanh lợi hiếm có của các sinh viên năm đầu , trái ngược với Tuyên, 1 anh bạn hiện lành, ít nói, luôn có 1 vẻ mặt lạnh lùng, dường như ẩn dấu 1 điều gì đó rất ưu tư . Tuy không nói gì, nhưng ai cũng hiểu Tuyên hoàn toàn đồng ý 3 anh em ở với nhau.
Những ngày đầu dọn đến, căn phòng 204 đầy bừa bộn, bụi bẩn, 3 anh em phải hì hục mất 1 buổi chiều mới sắp xếp được đồ đạc và chuẩn bị ổn định cho 1 cuộc sống mới theo cách nghĩ của mỗi người. 3 anh em đồ đạc không nhiều, mỗi người chỉ có 1 cái balo làm bạn, ngày dọn phòng mấy anh em chỉ lau quét nhà và dọn giường, đồ đac của ai người đó tự cất, ít việc, nhưng cũng hỳ hục từ trưa tới khi trời nhá nhem tối. 5h30 chiều mọi việc cũng tầm tầm, Khiêm lên tiếng.
- Chắc xong hết rồi đấy, chú Tú dội qua cái tolet để anh với Tuyên chạy ra chợ làm tý đồ ăn, mấy anh em mình khai chương cái nhà nhẩy.
Với tính háu ăn, thích nhậu nhẹt của mình, Tú không thể vui hơn khi nghe đến câu này.
- Vâng vâng, ôi giời ơi ngon quá, anh đi đi, toilet cứ để em.
Tuyên thì vẫn vậy, lạnh lùng, không nói gì cả, nhưng ai cũng hiểu nó đồng ý. “công việc đơn giản thôi ấy mà, tiện thể tắm luôn” Tú tặc lưỡi. Khiêm và Tuyên đóng cửa, để Tú ở trong phòng vật lộn với cái toilet, hành lang tầng 2 vẫn vắng tanh, với anh đèn yếu ớt và sự lờ mờ của bầu trời mùa đông lúc gần 6h, chỉ có tiếng 2 anh em ngoài hành lang, cả tòa nhà thi thoảng có 1-2 người qua lại cầu thằng lên tầng 3,4.
Thoải mái, sạch sẽ, Tú khoan thai mở cửa phòng cho thoáng, ngó ra ngoài hàng lang, 1 chút gì đó âm u khiên Tú lạnh người , “cũng có thể vừa tắm xong nên lạnh thế”, tú tự an ủi, nhưng cũng có chút sợ. Đóng cửa lại, và nhảy lên giường quấn chăn và ôm cái điện thoại, căn phòng mới, chưa sắm được TV, loa đài, không 1 chút âm thanh, khiên căn phòng với 1 mình Tú ở trong càng trở nên lặng lẽ, tiếng thạch thùng kêu cũng nghe rõ. Bỗng “Cộc cộc cộc”, 3 tiếng gõ cửa lặng lẽ, vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hơi giật mình bởi tiếng gõ cửa đôt ngột, mất vài gây mới hồi lại, Tú cất tiếng:
- Ai đấy?
“Cộc cộc cộc” lại 3 tiếng gõ cửa nữa vang lên, hơi khó chịu vì mình đã chăn ấm đệm êm lại phải dậy, 1 phần cũng vì cái bất lịch sử của người khách, gõ cửa không nói gì cả. Tú càu nhàu ra khỏi giường và mở cửa. Không có ai, hành lang vẫn dài hun hút, trời bắt đầu tối mịt, tiếng gió vi vu xiên xuốt dãy hành lang. “Bọn trẻ con đây mà” Tú lẩm bẩm . Nhưng cũng kỳ lạ, trời bắt đầu tối, mà dãy hành lang nay không thấy căn phòng nào mở cửa hoặc bật điện cả? không 1 ánh đèn nào xuất hiện qua các khe cửa ở các phòng khác, chỉ mình phòng Tú sáng đèn. Ngây người 1 lúc ở hành lang, tú bắt đầu lo lắng cho suy luận đổ cho bọn trẻ con mà mình vừa đặt ra.
Vội vàng đóng cửa thật mạnh và lao lên giường, ôm cái chăn ấm, bắt đầu run run. Là 1 đứa lanh lợi, nhanh nhẹn và vui tính, nhưng Tú không phải là 1 kẻ dũng cảm cho lắm, nó dễ dàng bị dọa ma bởi bạn bè ở lớp hoặc anh chị em trong nhà, chủ đề sợ ma của Tú luôn bị anh chị em của nó lôi ra chế diễu.
“Cộc cộc cộc”, tiếng gõ cửa lại vang lên lạnh lẽo, tú bắt đầu lo lắng, hết sức bình sinh, nó quát lên
- Đứa nào đấy?!!
Vẫn im lặng như lúc nãy.
- Không nói gì là tôi không mở cửa đâu đấy!!
- Mở cho em với, em hỏi cái này ạ.

