1 giọng con gái nhẹ nhàng phía sau cánh cửa cất lên. Tú thở phào, thì ra là có người hỏi thăm, thế mà gõ cửa nãy giờ, làm mình đau tim muốn chết. Tú nhanh nhẩu đứng dậy lao ra mở cửa, dù gì thì cũng là 1 thằng đàn ông, có tý máu dê khi mà nghe 1 giọng con gái ngọt ngào như vây . Cánh cửa phòng mở ra, Tú ngó đầu ra ngoài, không thấy ai, chỉ thấy Khiêm và Tuyên đang xách mấy túi thức ăn đi đến.
- Sao chú biết anh và mà mở cửa ra hay zậy?
Khiêm cất giọng nửa bắc, nửa nam đầy hào hứng với túi đồ ăn trên tay. Dù là kẻ háu ăn háu nhậu, nhưng khi thấy các túi đồ ăn to và nặng trên tay của Khiêm và Tuyên, Tú vẫn sững sờ, không nói lên được lời nào. Đến khi Khêm và Tuyên vào phòng, đặt túi đồ ăn xuống, Tú mới ấp úng.
- Ơ.. Vừa rồi 2 người có thấy người con gái nào ở ngoài đó không ?
Khiêm ngạc nhiên
- Ủa? có thấy ai đâu ta? anh đang đến thì thấy chú mở cửa phòng mà?
Tuyên cũng gật đầu đồng ý. Tú bàng hoàng, “Nghe tiếng nói, mình lao ra mở cửa ngay, cô ta không thể chạy đi nhanh như thế được”. Với giọng run run, Tú kể lại chuyện vừa xảy ra cho 2 người nghe. Khiêm gật gù.
- Kỳ zậy ta? Chú mở cửa ra là thấy bọn anh ngay, bọn anh ở ngoài này có thấy cô gái nào đâu trời ?
- Mà anh thấy lạ không, cả cái dãy này, chả thấy có người ở hay sao ấy, nhà nào cũng tối đèn, chả thấy ai qua lại gì cả.
- Ừa, hôm nay là cuối tuần, các sinh viên zìa quê hết rồi còn đâu, bình thường cũng có 1, 2 phòng sáng đèn đó.
- Ơ, ở đây nhiều phòng vậy, chỉ có 1-2 phòng ở thôi ạ?
- Đâu có, nhiều ười ở lắm, nhưng hôm nay thứ 7, sinh viên zìa quê chứ bộ, mới lại người đi làm ở ngđây toàn người làm đêm không à, chắc chú bị ảo giác đó.
Chút ý tưởng thoáng qua đầu tú, “Ừ, có lẽ mình ảo giác”, nó thừa nhận điều đó để an ủi nỗi sợ đang lớn lên trong mình. Khiêm thấy mặt thằng em đang bớt tái, liền nói tiếp trấn an.
- Đúng là chú ảo giác rồi. Ha ha ha.
Tú cười trừ, và nhìn vào túi đồ, đủ các món chả nướng, vịt quay, rau sống, và 10 chai bia, ý nghĩ về ảo giác vừa nãy bị lấp đầy bởi cơn đói của Tú sau 1 buổi lao động dọn nhà đầy vất vả.
- Toàn món ăn sẵn nóng hổi này, mình chiến đê anh, kẻo nó nguội.
Tú tý tởn với cơn đói và háu ăn, Tú quên hẳn sự việc vừa rồi. 3 anh em vui vẻ với bữa khai trương nhà có thể nói là thịnh soạn của thời sinh viên và người lao động. Chè chén no say, Tuyên đã gục từ trước, không phải là tay bia rượu tốt, chỉ đôi ba cốc là nó đã chóng mặt, muốn ngủ rồi, chỉ còn 2 anh em Khiêm, Tú ngồi tâm sự với nhau trong hơi men, họ kể về hoàn cảnh của mình và cuộc sống hiện tại. Khiêm, sinh ra và lớn lên ở 1 vùng đất cuối miền Trung, giáp với Sài Gòn, 1 mình ra Hà Nội để theo học ngành Kiến Trúc, tự nuôi thân, tự lo ăn học để theo đuổi giấc mơ xây dựng của mình, cũng đang dần tiến tới ngày gặt thành quả.
Còn Tú sinh viên năm đầu, được anh chị họ giúp đỡ giới thiệu 1 căn phòng trong tòa nhà này cùng với Tuyên, 2 người cũng mới chỉ quen biết nhau qua anh chị họ. May mắn thế nào lại gặp Khiêm đang ở một mình bôn ba. Và lời đề nghị chung phòng diễn ra rất đơn giản, nhưng đầy tình cảm của 3 anh em mớt quen biết nhau chưa sâu sắc.
Tâm sự 1 lúc, kể đủ thứ chuyện trên trời, thì đêm cũng vừa muộn, 2 anh em cũng đã tâm sự đủ, rủ nhau lên giường nằm, Tuyên đã nằm sẵn ở trong góc, ngủ say tít, 2 anh em nằm ngoài. Tú cũng đã mệt nhoài, 1 phần vì say, 1 phần vì đã trải qua 1 ngày vất vả, ngủ li bì ngay. Khiêm cũng vậy, nhưng là người lâu năm bôn ba, bia rượu cũng khá, Khiêm chưa đủ say để có thể ngủ ngay được, cứ nằm trằn trọc, trở mình liên tục.
Đêm ở tòa nhà Tiến san, vẫn không hề có Tiếng người qua lại, dù ở đây cũng được vài 3 tháng, Khiêm cũng chưa quen biết được hàng xóm nào bên cạnh, người ở dãy này cứ lạnh lùng, lặng lẽ thế nào ấy. Ngày đầu chuyển đến của Khiêm cách đây vài tháng, khi nhận phòng, mấy người phòng đối diện cứ nhìn Khiêm chằm chằm, chắc họ chưa thấy người miền nam bao giờ, với làn da đen trũi của người con đất nắng, có lẽ người ta cũng thấy lạ. Nhưng cũng thật khó để bắt truyện với những người hàng xóm ở đây, họ chỉ ậm ừ, rồi lảng đi làm việc khác. May mắn tự nhiên có được 2 sinh viên đến ở cùng làm bạn, không thì Khiêm cũng chết vì tự kỷ mất.
Lim dim nghĩ miên man, khiêm cũng bắt đầu díu mắt, bỗng tiếng sột soạt trở mình của Tuyên đang nằm bên cạnh, làm Khiêm phải thay đổi tư thế nằm. Tự nhiên Tuyên ngồi dậy, cứ ngồi yên trên giường như vậy. Bóng dáng ngồi gật gù của anh bạn, dưới ánh đèn le lói của điện đường hắt qua khe cửa sổ, khiến hình ảnh ngồi gật gù của Tuyên càng trở nên rờn rợn. Khiêm cảm thấy sự rờn rờn ấy, nhẹ nhàng cất tiếng:
- Tuyên, tuyên, sao ngồi lắc lư zậy?
Không trả lời, mà vẫn tiếp tục ngồi lắc lư cổ, dù là 1 kẻ mạnh dạn, nhưng nhìn cảnh này, Khiêm cũng cứng họng, không nói được gì, mà chỉ nằm run run. Tuyên bò đến cuối giường, thò chân xuống, đung đưa chân, và đầu vẫn lắc lư. Trong đêm ở 1 căn phòng tối với ánh sáng yếu ớt hắt qua như vậy, hình ảnh của Tuyên lúc này đủ làm cho bất kỳ kẻ gan to nào cũng phải rùng mình. Khiêm quay sang lay mạnh Tú, nó đã ngủ say như chết, không phản đáp lại gì, Tú chỉ trở mình, quay người đi. Khiêm tiếp tục lay mạnh, kèm lới gọi thì thào “Tú ơi, Tú ơi, zậy, zậy đi, anh bảo nè” Tú xua tay, ngủ tiếp, nó cũng đủ say để không biết trời đất là gì.
Quote:
- Sao chú biết anh và mà mở cửa ra hay zậy?
Khiêm cất giọng nửa bắc, nửa nam đầy hào hứng với túi đồ ăn trên tay. Dù là kẻ háu ăn háu nhậu, nhưng khi thấy các túi đồ ăn to và nặng trên tay của Khiêm và Tuyên, Tú vẫn sững sờ, không nói lên được lời nào. Đến khi Khêm và Tuyên vào phòng, đặt túi đồ ăn xuống, Tú mới ấp úng.
- Ơ.. Vừa rồi 2 người có thấy người con gái nào ở ngoài đó không ?
Khiêm ngạc nhiên
- Ủa? có thấy ai đâu ta? anh đang đến thì thấy chú mở cửa phòng mà?
Tuyên cũng gật đầu đồng ý. Tú bàng hoàng, “Nghe tiếng nói, mình lao ra mở cửa ngay, cô ta không thể chạy đi nhanh như thế được”. Với giọng run run, Tú kể lại chuyện vừa xảy ra cho 2 người nghe. Khiêm gật gù.
- Kỳ zậy ta? Chú mở cửa ra là thấy bọn anh ngay, bọn anh ở ngoài này có thấy cô gái nào đâu trời ?
- Mà anh thấy lạ không, cả cái dãy này, chả thấy có người ở hay sao ấy, nhà nào cũng tối đèn, chả thấy ai qua lại gì cả.
- Ừa, hôm nay là cuối tuần, các sinh viên zìa quê hết rồi còn đâu, bình thường cũng có 1, 2 phòng sáng đèn đó.
- Ơ, ở đây nhiều phòng vậy, chỉ có 1-2 phòng ở thôi ạ?
- Đâu có, nhiều ười ở lắm, nhưng hôm nay thứ 7, sinh viên zìa quê chứ bộ, mới lại người đi làm ở ngđây toàn người làm đêm không à, chắc chú bị ảo giác đó.
Chút ý tưởng thoáng qua đầu tú, “Ừ, có lẽ mình ảo giác”, nó thừa nhận điều đó để an ủi nỗi sợ đang lớn lên trong mình. Khiêm thấy mặt thằng em đang bớt tái, liền nói tiếp trấn an.
- Đúng là chú ảo giác rồi. Ha ha ha.
Tú cười trừ, và nhìn vào túi đồ, đủ các món chả nướng, vịt quay, rau sống, và 10 chai bia, ý nghĩ về ảo giác vừa nãy bị lấp đầy bởi cơn đói của Tú sau 1 buổi lao động dọn nhà đầy vất vả.
- Toàn món ăn sẵn nóng hổi này, mình chiến đê anh, kẻo nó nguội.
Tú tý tởn với cơn đói và háu ăn, Tú quên hẳn sự việc vừa rồi. 3 anh em vui vẻ với bữa khai trương nhà có thể nói là thịnh soạn của thời sinh viên và người lao động. Chè chén no say, Tuyên đã gục từ trước, không phải là tay bia rượu tốt, chỉ đôi ba cốc là nó đã chóng mặt, muốn ngủ rồi, chỉ còn 2 anh em Khiêm, Tú ngồi tâm sự với nhau trong hơi men, họ kể về hoàn cảnh của mình và cuộc sống hiện tại. Khiêm, sinh ra và lớn lên ở 1 vùng đất cuối miền Trung, giáp với Sài Gòn, 1 mình ra Hà Nội để theo học ngành Kiến Trúc, tự nuôi thân, tự lo ăn học để theo đuổi giấc mơ xây dựng của mình, cũng đang dần tiến tới ngày gặt thành quả.
Còn Tú sinh viên năm đầu, được anh chị họ giúp đỡ giới thiệu 1 căn phòng trong tòa nhà này cùng với Tuyên, 2 người cũng mới chỉ quen biết nhau qua anh chị họ. May mắn thế nào lại gặp Khiêm đang ở một mình bôn ba. Và lời đề nghị chung phòng diễn ra rất đơn giản, nhưng đầy tình cảm của 3 anh em mớt quen biết nhau chưa sâu sắc.
Tâm sự 1 lúc, kể đủ thứ chuyện trên trời, thì đêm cũng vừa muộn, 2 anh em cũng đã tâm sự đủ, rủ nhau lên giường nằm, Tuyên đã nằm sẵn ở trong góc, ngủ say tít, 2 anh em nằm ngoài. Tú cũng đã mệt nhoài, 1 phần vì say, 1 phần vì đã trải qua 1 ngày vất vả, ngủ li bì ngay. Khiêm cũng vậy, nhưng là người lâu năm bôn ba, bia rượu cũng khá, Khiêm chưa đủ say để có thể ngủ ngay được, cứ nằm trằn trọc, trở mình liên tục.
Đêm ở tòa nhà Tiến san, vẫn không hề có Tiếng người qua lại, dù ở đây cũng được vài 3 tháng, Khiêm cũng chưa quen biết được hàng xóm nào bên cạnh, người ở dãy này cứ lạnh lùng, lặng lẽ thế nào ấy. Ngày đầu chuyển đến của Khiêm cách đây vài tháng, khi nhận phòng, mấy người phòng đối diện cứ nhìn Khiêm chằm chằm, chắc họ chưa thấy người miền nam bao giờ, với làn da đen trũi của người con đất nắng, có lẽ người ta cũng thấy lạ. Nhưng cũng thật khó để bắt truyện với những người hàng xóm ở đây, họ chỉ ậm ừ, rồi lảng đi làm việc khác. May mắn tự nhiên có được 2 sinh viên đến ở cùng làm bạn, không thì Khiêm cũng chết vì tự kỷ mất.
Lim dim nghĩ miên man, khiêm cũng bắt đầu díu mắt, bỗng tiếng sột soạt trở mình của Tuyên đang nằm bên cạnh, làm Khiêm phải thay đổi tư thế nằm. Tự nhiên Tuyên ngồi dậy, cứ ngồi yên trên giường như vậy. Bóng dáng ngồi gật gù của anh bạn, dưới ánh đèn le lói của điện đường hắt qua khe cửa sổ, khiến hình ảnh ngồi gật gù của Tuyên càng trở nên rờn rợn. Khiêm cảm thấy sự rờn rờn ấy, nhẹ nhàng cất tiếng:
- Tuyên, tuyên, sao ngồi lắc lư zậy?
Không trả lời, mà vẫn tiếp tục ngồi lắc lư cổ, dù là 1 kẻ mạnh dạn, nhưng nhìn cảnh này, Khiêm cũng cứng họng, không nói được gì, mà chỉ nằm run run. Tuyên bò đến cuối giường, thò chân xuống, đung đưa chân, và đầu vẫn lắc lư. Trong đêm ở 1 căn phòng tối với ánh sáng yếu ớt hắt qua như vậy, hình ảnh của Tuyên lúc này đủ làm cho bất kỳ kẻ gan to nào cũng phải rùng mình. Khiêm quay sang lay mạnh Tú, nó đã ngủ say như chết, không phản đáp lại gì, Tú chỉ trở mình, quay người đi. Khiêm tiếp tục lay mạnh, kèm lới gọi thì thào “Tú ơi, Tú ơi, zậy, zậy đi, anh bảo nè” Tú xua tay, ngủ tiếp, nó cũng đủ say để không biết trời đất là gì.
Quote:

