- coi như tôi xin anh đó, ra ngoài đi
- em vào lớp trước đi
…….
- có chuyện gì nói luôn đi
- anh quên hôn ước giữa chúng ta rồi ư? Sao anh lại đi với cô ta chứ?
- tôi không quên.. Vy này, tôi có thể đối xử với cô tệ hơn trước, tôi khuyên cô bỏ cuộc đi. đừng phí công nữa
- không, em không nghe. Anh đừng nói nữa. em là vị hôn phu của anh, mãi mãi là vậy.
- Vy
- anh bỏ tay em ra đi. em phải vào lớp học
Bảo cùng Vy vào lớp
- có chuyện gì vậy anh?
- chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi
Tuy bảo không nói nhưng tôi cũng hiểu được vấn đề. Chắc Vy buồn lắm. Đang mãi suy nghĩ thì tôi nhận được điện thoại của mẹ.
“Ánh hả con? Dạ con nghe đây mẹ. Con đến bệnh viện ngay đi, bố con bị thương đang nằm ở bệnh viện đây này. cái gì? dạ dạ con đến ngay đây ạ.
Tôi tắt điện thoại chạy vội đến bệnh viện. Bố ơi, hứa với con là sẽ không sao đi. tôi vừa chạy vừa khóc. Đến bệnh viện
- ánh
- mẹ. Bố sao rồi ạ
- vẫn ở trong phòng mổ.
- sao bố lại bị như vậy ạ??
- bố con đi khảo sát công trình cho công ty PAJ thì bị xe oto đụng phải
- PAJ?? Bố làm việc ở đó sao??
- ừ. Bố con mới chuyển công tác đến đó. thật là
- thôi, mẹ bình tĩnh xem bố thế nào đã
- hy vọng ông ấy không sao
- Ánh
- bảo?? Sao anh biết em ở đây mà tới
- em ổn chứ??? Bố em sao rồi
- bố đang ở trong phòng mổ, vẫn chưa có động tĩnh gì
- em ngồi xuống đây đã, bình tĩnh đi nào
- em sợ lắm, nếu bố em không tỉnh lại thì sao đây. Em không biết mình nên làm gì lúc này nữa.
- em yên tâm đi, nhất định bố em sẽ tỉnh lại thôi
- anh hứa với em là sẽ vậy đi.
- em dựa vào vai anh đi, hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp. Quên đi dù chỉ là một chút sự đau khổ bây giờ. Nhá
- liệu em có thể làm được ư??
- có anh ở đây rồi. Ngoan nào
…………….
- a.. bác sĩ, bố tôi sao rồi ạ?? Bố tôi ổn chứ
- hiện giờ tôi cũng chư biết được. tình trạng bệnh nhân bây giờ rất yếu, mặc dù ca phẫu thuật là thành công nhưng cũng phải phụ thuộc vào ý chí của ông nữa. tôi xin phép
- bố ơi. Ông hãy nói là bố tôi sẽ tỉnh lại đi, bố tôi sẽ tỉnh lại mà
- Ánh, em bình tĩnh lại đi.
- bố em sẽ tỉnh lại đúng không ạ. Anh nói đi
- em ngồi xuống đã. Nghe anh nói này: bây giờ không phải lúc em nên khóc lóc, mạnh mẽ lên, vào thăm bố em đi.
- anh nói đúng rồi, em không thể cho bố thấy khuôn mặt này của mình được. Nhất định bố em sẽ tỉnh lại
Tôi lau nước mắt cùng Bảo vào thăm bố. Mẹ tôi ở trong đó trước tôi. Mẹ chắc buồn lắm, cả tôi cũng vậy. Ước gì đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà thôi. Nhưng nó lại là sự thực, thật là khó để chấp nhận một sự thực đáng sợ thế này
– bố ơi!!! Bố tỉnh dậy đi, bố tỉnh dậy nhìn con gái bố này
- em bình tĩnh lại đi Ánh
- cháu đưa Ánh ra ngoài đi. con bé có vẻ sốc
- dạ
- mẹ sẽ ổn thôi, con về nhà đi Ánh
- không, con sẽ ở đây với bố.
- em nên nghe lời mẹ, về nhà nghỉ ngơi đi. bố em chắc sẽ không muốn thấy em thế này đâu.
- nhưng em
- để anh đưa em về
- mẹ ở đây với bố nhé, có chuyện gì thì gọi con nhá mẹ
- ừ, con về đi
Tôi và Bảo rời khỏi bệnh viện.
anh đi đường nào vậy?? Nhà em bên này cơ mà
- anh đưa em đến nơi này
…………………
- tới rồi
- nhà thờ?? Sao anh biết nơi này
- lúc anh còn nhỏ, có một cô bé đã dạy anh : những khi anh buồn có thể đến đây cầu nguyện, Chúa trên cao sẽ nhậm lời và chúc phúc cho anh. vậy là anh nghe lời cô bé nên khi gặp chuyện gì buồn, anh lại đến đây cầu nguyện
- cô bé đó bảo anh nhắm mắt lại, chắp tay thành khẩn xin, khi mở mắt ra anh sẽ thấy lòng nhẹ hơn đúng không vậy??
- sao em biết
- cô bé còn dạy anh cách mỉm cười trong mọi chuyện…..
- em chính là cô bé dễ thương đó sao??
- là em. Chúng ta đúng là có duyên mà. lo quá nên em cũng quên mất, chính là còn chỗ này. chúa sẽ cho ta hy vọng mà, đúng không
- em vào trong đi, anh sẽ đứng ngoài này đợi
Tôi vào trong này cầu nguyện, thật là bất ngờ khi tôi với Bảo có quen biết từ nhỏ. Thật ra lúc tôi còn nhỏ hay đến nhà thờ cùng mẹ. Hôm đó trời mưa rất to, tôi lén mẹ đến nhà thờ, lúc đó tôi gặp một cậu bé cao hơn tôi. Tôi tiến lại gần hỏi
Bạn bị gì vậy
Không có gì
Nếu bạn buồn, có thể vào đây cầu nguyện với chúa. Chúa là đấng nhân từ, ngài sẽ phù hộ và chúc phúc cho bạn
Thật chứ??
Đi, mình đưa bạn vào
Thật là, lúc đó tôi chỉ là một đứa bé 8 tuổi nên không biết gì cả, chỉ muốn giúp cậu ấy bớt buồn hơn thôi. Không ngờ bây giờ hai đứa lại gặp lại nhau
- em xong rồi đó hả??
- ừ.
- em và lúc nhỏ cũng chẳng khác gì nhau nhỉ. Vẫn nói nhiều như trước, vẫn là một cô bé hồn nhiên vui vẻ.
- em không biết mình có thể cười như vậy được nữa không.
- em nghe câu:” người con gái đẹp nhất khi họ cười” chưa vậy?? Em cũng đẹp nhất khi cười.
- thật ư?? Hì. Em muốn về bệnh viện xem bố thế nào
- để anh đưa em về
Tôi và Bảo về bệnh viện.
- anh về nghỉ đi, em ở đây với mẹ được rồi. Dù sao hôm nay anh cũn vì em mà mệt cả ngày rồi
- cố lên nhá. Ngủ ngon
- anh cũng vậy
Tôi trở về bệnh viện đã tối muộn, mẹ chăm bố mệt quá nên đã ngủ thiếp đi.. Bố ơi, bố tỉnh dậy nhìn con đi ạ, bố la mắng con đi, bố có thể cốc đầu con khi con làm sai bài tập, con có thể ăn rau chỉ cần bố tỉnh lại thôi ạ. Hức hức…. con phải làm sao đây, bố có lắng nghe con nói đây không ạ
- em vào lớp trước đi
…….
- có chuyện gì nói luôn đi
- anh quên hôn ước giữa chúng ta rồi ư? Sao anh lại đi với cô ta chứ?
- tôi không quên.. Vy này, tôi có thể đối xử với cô tệ hơn trước, tôi khuyên cô bỏ cuộc đi. đừng phí công nữa
- không, em không nghe. Anh đừng nói nữa. em là vị hôn phu của anh, mãi mãi là vậy.
- Vy
- anh bỏ tay em ra đi. em phải vào lớp học
Bảo cùng Vy vào lớp
- có chuyện gì vậy anh?
- chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi
Tuy bảo không nói nhưng tôi cũng hiểu được vấn đề. Chắc Vy buồn lắm. Đang mãi suy nghĩ thì tôi nhận được điện thoại của mẹ.
“Ánh hả con? Dạ con nghe đây mẹ. Con đến bệnh viện ngay đi, bố con bị thương đang nằm ở bệnh viện đây này. cái gì? dạ dạ con đến ngay đây ạ.
Tôi tắt điện thoại chạy vội đến bệnh viện. Bố ơi, hứa với con là sẽ không sao đi. tôi vừa chạy vừa khóc. Đến bệnh viện
- ánh
- mẹ. Bố sao rồi ạ
- vẫn ở trong phòng mổ.
- sao bố lại bị như vậy ạ??
- bố con đi khảo sát công trình cho công ty PAJ thì bị xe oto đụng phải
- PAJ?? Bố làm việc ở đó sao??
- ừ. Bố con mới chuyển công tác đến đó. thật là
- thôi, mẹ bình tĩnh xem bố thế nào đã
- hy vọng ông ấy không sao
- Ánh
- bảo?? Sao anh biết em ở đây mà tới
- em ổn chứ??? Bố em sao rồi
- bố đang ở trong phòng mổ, vẫn chưa có động tĩnh gì
- em ngồi xuống đây đã, bình tĩnh đi nào
- em sợ lắm, nếu bố em không tỉnh lại thì sao đây. Em không biết mình nên làm gì lúc này nữa.
- em yên tâm đi, nhất định bố em sẽ tỉnh lại thôi
- anh hứa với em là sẽ vậy đi.
- em dựa vào vai anh đi, hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp. Quên đi dù chỉ là một chút sự đau khổ bây giờ. Nhá
- liệu em có thể làm được ư??
- có anh ở đây rồi. Ngoan nào
…………….
- a.. bác sĩ, bố tôi sao rồi ạ?? Bố tôi ổn chứ
- hiện giờ tôi cũng chư biết được. tình trạng bệnh nhân bây giờ rất yếu, mặc dù ca phẫu thuật là thành công nhưng cũng phải phụ thuộc vào ý chí của ông nữa. tôi xin phép
- bố ơi. Ông hãy nói là bố tôi sẽ tỉnh lại đi, bố tôi sẽ tỉnh lại mà
- Ánh, em bình tĩnh lại đi.
- bố em sẽ tỉnh lại đúng không ạ. Anh nói đi
- em ngồi xuống đã. Nghe anh nói này: bây giờ không phải lúc em nên khóc lóc, mạnh mẽ lên, vào thăm bố em đi.
- anh nói đúng rồi, em không thể cho bố thấy khuôn mặt này của mình được. Nhất định bố em sẽ tỉnh lại
Tôi lau nước mắt cùng Bảo vào thăm bố. Mẹ tôi ở trong đó trước tôi. Mẹ chắc buồn lắm, cả tôi cũng vậy. Ước gì đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ mà thôi. Nhưng nó lại là sự thực, thật là khó để chấp nhận một sự thực đáng sợ thế này
– bố ơi!!! Bố tỉnh dậy đi, bố tỉnh dậy nhìn con gái bố này
- em bình tĩnh lại đi Ánh
- cháu đưa Ánh ra ngoài đi. con bé có vẻ sốc
- dạ
- mẹ sẽ ổn thôi, con về nhà đi Ánh
- không, con sẽ ở đây với bố.
- em nên nghe lời mẹ, về nhà nghỉ ngơi đi. bố em chắc sẽ không muốn thấy em thế này đâu.
- nhưng em
- để anh đưa em về
- mẹ ở đây với bố nhé, có chuyện gì thì gọi con nhá mẹ
- ừ, con về đi
Tôi và Bảo rời khỏi bệnh viện.
anh đi đường nào vậy?? Nhà em bên này cơ mà
- anh đưa em đến nơi này
…………………
- tới rồi
- nhà thờ?? Sao anh biết nơi này
- lúc anh còn nhỏ, có một cô bé đã dạy anh : những khi anh buồn có thể đến đây cầu nguyện, Chúa trên cao sẽ nhậm lời và chúc phúc cho anh. vậy là anh nghe lời cô bé nên khi gặp chuyện gì buồn, anh lại đến đây cầu nguyện
- cô bé đó bảo anh nhắm mắt lại, chắp tay thành khẩn xin, khi mở mắt ra anh sẽ thấy lòng nhẹ hơn đúng không vậy??
- sao em biết
- cô bé còn dạy anh cách mỉm cười trong mọi chuyện…..
- em chính là cô bé dễ thương đó sao??
- là em. Chúng ta đúng là có duyên mà. lo quá nên em cũng quên mất, chính là còn chỗ này. chúa sẽ cho ta hy vọng mà, đúng không
- em vào trong đi, anh sẽ đứng ngoài này đợi
Tôi vào trong này cầu nguyện, thật là bất ngờ khi tôi với Bảo có quen biết từ nhỏ. Thật ra lúc tôi còn nhỏ hay đến nhà thờ cùng mẹ. Hôm đó trời mưa rất to, tôi lén mẹ đến nhà thờ, lúc đó tôi gặp một cậu bé cao hơn tôi. Tôi tiến lại gần hỏi
Bạn bị gì vậy
Không có gì
Nếu bạn buồn, có thể vào đây cầu nguyện với chúa. Chúa là đấng nhân từ, ngài sẽ phù hộ và chúc phúc cho bạn
Thật chứ??
Đi, mình đưa bạn vào
Thật là, lúc đó tôi chỉ là một đứa bé 8 tuổi nên không biết gì cả, chỉ muốn giúp cậu ấy bớt buồn hơn thôi. Không ngờ bây giờ hai đứa lại gặp lại nhau
- em xong rồi đó hả??
- ừ.
- em và lúc nhỏ cũng chẳng khác gì nhau nhỉ. Vẫn nói nhiều như trước, vẫn là một cô bé hồn nhiên vui vẻ.
- em không biết mình có thể cười như vậy được nữa không.
- em nghe câu:” người con gái đẹp nhất khi họ cười” chưa vậy?? Em cũng đẹp nhất khi cười.
- thật ư?? Hì. Em muốn về bệnh viện xem bố thế nào
- để anh đưa em về
Tôi và Bảo về bệnh viện.
- anh về nghỉ đi, em ở đây với mẹ được rồi. Dù sao hôm nay anh cũn vì em mà mệt cả ngày rồi
- cố lên nhá. Ngủ ngon
- anh cũng vậy
Tôi trở về bệnh viện đã tối muộn, mẹ chăm bố mệt quá nên đã ngủ thiếp đi.. Bố ơi, bố tỉnh dậy nhìn con đi ạ, bố la mắng con đi, bố có thể cốc đầu con khi con làm sai bài tập, con có thể ăn rau chỉ cần bố tỉnh lại thôi ạ. Hức hức…. con phải làm sao đây, bố có lắng nghe con nói đây không ạ

