- may mắn hay là đen đủi tôi không giám chắc à. Loại con gái như cô đến sư tử còn phải sợ mà
- nè, tôi giết anh
Bảo nhìn qua tôi khẽ cười
- họ đúng là vẫn như hôm nào, mình đi trước thôi
Chúng tôi về lại đất nước xinh đẹp của mình, nghỉ ngơi một ngày rồi đi bắt đầu đi học lại. Một buổi sáng thật đẹp. Bảo đến nhà kêu tôi đi học
- hả?? một sự nhạc nhiên cho tôi. Anh đi xe đạp sao??
- ừ, thay đổi một chút. Em lên chứ??
- đương nhiên rồi, hihi. Có vẻ sau chuyến đi này anh đã không còn là Bảo kênh kiệu nữa rồi ha
- nè, e đang chửi xéo anh đó hả??
-a .. cà phê
- em muốn uống chứ?? Mình vào đi
- ừ ^-^
- cho em 2 campuchino ạ
- hiểu em ghê á
- sao em lại thích vị đắng này chứ??
- em cũng không biết nựa, như thói quen của em vậy. gần đên kì thì rồi, phải chăm chỉ học thôi^^
- anh văn hả??
- ừ.
- vậy thì cắp xách đi học anh đi. anh sẽ bỏ chút thời gian quý báu của mình để dạy cho em
- nè, em không học nữa
- thôi, anh dạy, được chứ??
- hahah, em đùa mà. học nhóm đi ha
- sao cung được, chiều em hết
- thôi, mình đi thôi, trễ giờ mất
Đúng như tôi dự đoán, tôi và Bảo trễ học.
- lại leo tường nữa sao??? – Bảo hỏi
- chứ sao?? Lại đến muộn rồi
Tôi và Bảo leo qua tường , còn một chút nữa là tôi đặt chân xuống đât. Bụp…. Á..á…tôi té bổ nhào lên người Bảo. 2 mắt nhìn nhau không chớp. Bình tĩnh lắm tôi mới tự đứng dậy được
- em không sao chứ?? Có bị thương chỗ nào không vậy???
- em không sao? Còn anh?? có bị thương chỗ nào không đó
- anh thì bị gì được, nhanh vào lớp thôi
Cũng mai tôi vào Bảo chưa bị cô giáo phạt. Giờ ra chơi đến
- Bảo?? Tay cậu chảy máu kìa??
- sao??
Cả lớp ồ lên
Một bạn nữ lên tiếng : để em băng bó cho nhé
- không cần đâu, chỉ bị xước ngoài da thôi mà
Tôi kéo Bảo ra ngoài
- xuống phòng y tế với em đi
- anh không sao mà
- anh định để mấy cô đó băng bó cho đúng không??
- em đang ghen đó hả??/
- đ…â…u.làm gì có. Thôi anh đưa tay đây nào
Bảo ôm tôi vào lòng. – yên tâm đi, anh chỉ có mình em thôi. Chỉ cần thế này là đủ rồi
- nè, đang ở trường đó. để em băng lại cho nào
- hihi,, được rồi
Băng bó cho bảo xong thì 2 chúng tôi về lớp
đến lớp, tôi gặp Vy đang đứng trước cửa, vẻ mặt tức giận, kéo Bảo ra một góc
- anh định làm vậy với em sao??
- sao cũng được
- đừng nói chuyện với em bằng thái độ đó, anh nghĩ có thể bỏ mặc em dễ vậy sao?/
- thật là nực cười, tôi là Bảo, cô nhớ rõ chứ?? tôi không thích một người con gái gian manh , hiểm độc như cô
- rồi, anh sẽ phải trả giá cho những lời nói hôm nay của mình
bảo vào lớp, tôi kéo lại hỏi chuyện nhưng Bảo lặng thinh không nói gì, có vẻ đã sảy ra chuyện gì đó. tan học, tôi được cô Mai gọi điện thoại đến lấy đồ, là quà mừng bố tôi xuất viện, tiện đường nên bảo chở tôi đến đó. vừa vào nhà,tôi gặp anh huy, anh kéo tôi ra sân hỏi chuyện.
- lâu lắm rồi không thấy mặt em, em dạo nè dễ thương hơn nhiều á.
- cám ơn anh, à mà cô đâu rồi anh?? em qua lấy ít đồ cô dặn
- mẹ anh sau nhà đó, để anh dẫn em ra
tôi được cô đưa ột đống quà, ôm ko xuể
- em để anh đưa em về, nhiều như vậy em ôm sao nỗi
- không sao đâu ạ, em tự đưa chúng về cũng được mà
- đừng bướng nữa, để anh đưa em về, ok
- dạ hihi ^^
thế là tôi leo tót lên xe anh Huy về. trên đường về anh Huy nói biết bao nhiêu là chuyện làm tôi cười ko giữ được miệng. thì ra anh huy cũng là một người vui tinh, đễ gần. tới nhà, anh huy thì thầm hỏi tôi một câu hỏi nhỏ, rồi phóng xe lao vút đi mất. trong lúc tôi còn đang đứng hình thì mẹ ra cửa đập nhẹ tôi, lúc đó tôi mới hoàn hình. đêm đến, mãi suy nghĩ câu hỏi của anh Huy mà tôi quên việc trả lời điện thoại của bảo. một lúc sau, tôi nghe có tiếng còi xe ở dưới nhà, nhìn qua cửa sổ, thì ra là Bảo. tôi vội chạy xuống cổng
- anh làm gì buổi đêm ở đây thế??
- sao anh gọi em lại không chịu trả lời điện thoại vây hả? làm anh lo lắng chết đi được nên mới lao xe một mạch đến đây đó
- hả?? tôi mở điện thoại ra thì thấy 15 cuộc gọi nhỡ. omeoiiiiii em xin lỗi, tại em mãi suy nghĩ
- suy nghĩ chuyện gì vậy??
- ờ, có nên mời anh vô nhà không nhỉ?? haha
- thôi, anh không đùa nữa, lần sao anh gọi điện thì lo mà nghe máy đi đó. trên đường đi anh có ghé mua cho em một ít bánh gạo cay nè, ăn đi rồi đi ngủ. thôi anh về đây
- anh không ăn cùng em à?? mình em sao ăn hết chỗ này??
- anh phải về rồi, không lại gặp ma mất
- nè, nè đừng nhắc ma chứ??
- hahaha ma ở sau lưng em kìa
- nè nè, tôi lao chầm đến ôm lấy Bảo??
- ôm anh vậy là tốt rồi, chờ có vậy hahaha. anh về đây
tôi thậm thụt lên phòng. cái cảm giác sợ ma lại bao trùm, tôi nhắm tịt mắt lại chợt nghe có tiếng chuông điện thoại reo. mẹ ơi, ai lại gọi giờ này không biết.
- aloooo, ta là ma đây haha
- aaaaaaaaaaaa
- là anh nè, đừng sợ nữa
- sao anh cứ thích dọa em vậy hả?? có biết là em sợ lắm không
- thôi thôi, anh xin lỗi mà, sao chưa ngủ nữa vậy
- hát ru em ngủ đi
- thôi được rồi, nghe hết rồi mới được ngủ nghe chưa
bảo hát rất hay, một cả khúc nhẹ nhàng làm cho tôi ngủ thiếp đi
- nè, tôi giết anh
Bảo nhìn qua tôi khẽ cười
- họ đúng là vẫn như hôm nào, mình đi trước thôi
Chúng tôi về lại đất nước xinh đẹp của mình, nghỉ ngơi một ngày rồi đi bắt đầu đi học lại. Một buổi sáng thật đẹp. Bảo đến nhà kêu tôi đi học
- hả?? một sự nhạc nhiên cho tôi. Anh đi xe đạp sao??
- ừ, thay đổi một chút. Em lên chứ??
- đương nhiên rồi, hihi. Có vẻ sau chuyến đi này anh đã không còn là Bảo kênh kiệu nữa rồi ha
- nè, e đang chửi xéo anh đó hả??
-a .. cà phê
- em muốn uống chứ?? Mình vào đi
- ừ ^-^
- cho em 2 campuchino ạ
- hiểu em ghê á
- sao em lại thích vị đắng này chứ??
- em cũng không biết nựa, như thói quen của em vậy. gần đên kì thì rồi, phải chăm chỉ học thôi^^
- anh văn hả??
- ừ.
- vậy thì cắp xách đi học anh đi. anh sẽ bỏ chút thời gian quý báu của mình để dạy cho em
- nè, em không học nữa
- thôi, anh dạy, được chứ??
- hahah, em đùa mà. học nhóm đi ha
- sao cung được, chiều em hết
- thôi, mình đi thôi, trễ giờ mất
Đúng như tôi dự đoán, tôi và Bảo trễ học.
- lại leo tường nữa sao??? – Bảo hỏi
- chứ sao?? Lại đến muộn rồi
Tôi và Bảo leo qua tường , còn một chút nữa là tôi đặt chân xuống đât. Bụp…. Á..á…tôi té bổ nhào lên người Bảo. 2 mắt nhìn nhau không chớp. Bình tĩnh lắm tôi mới tự đứng dậy được
- em không sao chứ?? Có bị thương chỗ nào không vậy???
- em không sao? Còn anh?? có bị thương chỗ nào không đó
- anh thì bị gì được, nhanh vào lớp thôi
Cũng mai tôi vào Bảo chưa bị cô giáo phạt. Giờ ra chơi đến
- Bảo?? Tay cậu chảy máu kìa??
- sao??
Cả lớp ồ lên
Một bạn nữ lên tiếng : để em băng bó cho nhé
- không cần đâu, chỉ bị xước ngoài da thôi mà
Tôi kéo Bảo ra ngoài
- xuống phòng y tế với em đi
- anh không sao mà
- anh định để mấy cô đó băng bó cho đúng không??
- em đang ghen đó hả??/
- đ…â…u.làm gì có. Thôi anh đưa tay đây nào
Bảo ôm tôi vào lòng. – yên tâm đi, anh chỉ có mình em thôi. Chỉ cần thế này là đủ rồi
- nè, đang ở trường đó. để em băng lại cho nào
- hihi,, được rồi
Băng bó cho bảo xong thì 2 chúng tôi về lớp
đến lớp, tôi gặp Vy đang đứng trước cửa, vẻ mặt tức giận, kéo Bảo ra một góc
- anh định làm vậy với em sao??
- sao cũng được
- đừng nói chuyện với em bằng thái độ đó, anh nghĩ có thể bỏ mặc em dễ vậy sao?/
- thật là nực cười, tôi là Bảo, cô nhớ rõ chứ?? tôi không thích một người con gái gian manh , hiểm độc như cô
- rồi, anh sẽ phải trả giá cho những lời nói hôm nay của mình
bảo vào lớp, tôi kéo lại hỏi chuyện nhưng Bảo lặng thinh không nói gì, có vẻ đã sảy ra chuyện gì đó. tan học, tôi được cô Mai gọi điện thoại đến lấy đồ, là quà mừng bố tôi xuất viện, tiện đường nên bảo chở tôi đến đó. vừa vào nhà,tôi gặp anh huy, anh kéo tôi ra sân hỏi chuyện.
- lâu lắm rồi không thấy mặt em, em dạo nè dễ thương hơn nhiều á.
- cám ơn anh, à mà cô đâu rồi anh?? em qua lấy ít đồ cô dặn
- mẹ anh sau nhà đó, để anh dẫn em ra
tôi được cô đưa ột đống quà, ôm ko xuể
- em để anh đưa em về, nhiều như vậy em ôm sao nỗi
- không sao đâu ạ, em tự đưa chúng về cũng được mà
- đừng bướng nữa, để anh đưa em về, ok
- dạ hihi ^^
thế là tôi leo tót lên xe anh Huy về. trên đường về anh Huy nói biết bao nhiêu là chuyện làm tôi cười ko giữ được miệng. thì ra anh huy cũng là một người vui tinh, đễ gần. tới nhà, anh huy thì thầm hỏi tôi một câu hỏi nhỏ, rồi phóng xe lao vút đi mất. trong lúc tôi còn đang đứng hình thì mẹ ra cửa đập nhẹ tôi, lúc đó tôi mới hoàn hình. đêm đến, mãi suy nghĩ câu hỏi của anh Huy mà tôi quên việc trả lời điện thoại của bảo. một lúc sau, tôi nghe có tiếng còi xe ở dưới nhà, nhìn qua cửa sổ, thì ra là Bảo. tôi vội chạy xuống cổng
- anh làm gì buổi đêm ở đây thế??
- sao anh gọi em lại không chịu trả lời điện thoại vây hả? làm anh lo lắng chết đi được nên mới lao xe một mạch đến đây đó
- hả?? tôi mở điện thoại ra thì thấy 15 cuộc gọi nhỡ. omeoiiiiii em xin lỗi, tại em mãi suy nghĩ
- suy nghĩ chuyện gì vậy??
- ờ, có nên mời anh vô nhà không nhỉ?? haha
- thôi, anh không đùa nữa, lần sao anh gọi điện thì lo mà nghe máy đi đó. trên đường đi anh có ghé mua cho em một ít bánh gạo cay nè, ăn đi rồi đi ngủ. thôi anh về đây
- anh không ăn cùng em à?? mình em sao ăn hết chỗ này??
- anh phải về rồi, không lại gặp ma mất
- nè, nè đừng nhắc ma chứ??
- hahaha ma ở sau lưng em kìa
- nè nè, tôi lao chầm đến ôm lấy Bảo??
- ôm anh vậy là tốt rồi, chờ có vậy hahaha. anh về đây
tôi thậm thụt lên phòng. cái cảm giác sợ ma lại bao trùm, tôi nhắm tịt mắt lại chợt nghe có tiếng chuông điện thoại reo. mẹ ơi, ai lại gọi giờ này không biết.
- aloooo, ta là ma đây haha
- aaaaaaaaaaaa
- là anh nè, đừng sợ nữa
- sao anh cứ thích dọa em vậy hả?? có biết là em sợ lắm không
- thôi thôi, anh xin lỗi mà, sao chưa ngủ nữa vậy
- hát ru em ngủ đi
- thôi được rồi, nghe hết rồi mới được ngủ nghe chưa
bảo hát rất hay, một cả khúc nhẹ nhàng làm cho tôi ngủ thiếp đi

