Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc


- Chuyên mục: Truyện tình yêu
- Lượt xem: 1004
- Tình trạng: Hoàn thành
Tiến vào nhà này khách sạn xa hoa sau, Tả Ti Phong trực tiếp lên tầng hai hướng phòng ăn đi tới.
Ánh sáng nhu hòa nờ nhạt trong phòng ăn, Nhược Phù đầu ngón tay thuần thục ở trên bàn phím hoạt động.
Mùi thơm của thức ăn cùng tiếng ồn ào nói chuyện khiến cô khẽ thở dài một cái, căn bản sẽ không chú ý cô đang đàn cái gì, mùi thơm thịt bò bít tết từ bốn phía đã sớm chiếm cứ tất cả suy nghĩ của mọi người, sẽ đối với tiếng đàn của cô cảm giác hứng thú phần lớn là những người đàn ông có dụng ý khác.
Thật may là nhà này là khách sạn cấp năm sao, khiến những người ý đồ bất chính kia không đến mức quá càn rỡ, cô cũng mới dám tiếp tục tại nơi này tiếp tục làm việc.
Bởi vì Chân ba việc làm mới ở vào nơi này, bọn họ người cả nhà mới di cư đến thành phố này, mà rời đi thành phố làm cho cô tan nát cõi lòng cũng là lựa chọn tốt nhất, chỉ là Nhược Dung lại vì vậy mà tạm nghỉ học, cô ấy nói muốn dựa vào chính mình kiếm đủ học phí sau mới trở về trường học đọc sách, không muốn đưa tay hướng ba mẹ xin tiền nữa.
Rời đi Tả Ti Phong cũng gần một năm, trong khoảng thời gian này, mặc dù người theo đuổi cô không ít, nhưng cô lại không cách nào tiếp nhận một phần tình cảm khác, bởi vì chỉ cần nghĩ tới Tả Ti Phong, tim cô sẽ phát đau, liền tức giận mau thở không được.
Hắn đối với cô như vậy tàn nhẫn vô tình, cô tại sao có thể còn đối với hắn quyến luyến không quên? Vậy mà lòng của cô lại có chủ trương của mình, cô căn bản không điều khiển được.
Nghĩ đến Tả Ti Phong không khỏi lại hại cô đánh ra sai hai âm, cô vội vã thu hồi tâm thần chay loạn của mình! Lại không dám suy nghĩ lung tung, cho dù không có người nào nghe cô đánh đàn, cô như cũ rất coi trọng công việc của mình.
Không hiếu, lòng của cô lần nữa không nghe sai khiến đau nhức, cô hôm nay cả ngày đều cảm thấy tâm thần có chút không tập trung, giống như có chuyện gì sẽ xảy ra vậy, nhưng cuộc sống của cô bây giờ luôn là theo quy luật a!
Nhược Phù lắc nhẹ đầu, đổi đàn ra một khúc giai điệu quen thuộc khác, hơn nữa theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn khách nghe hát chung quanh trong phòng ăn.
Đột nhiên, bóng dáng của Tả Ti Phong ánh vào trong mắt cô, cô không khỏi ngây dại, trên tay cũng dừng lại động tác.
Mắt cô chớp mắt cũng không dám chớp mắt thẳng theo dõi hắn, hoàn toàn không dám nghĩ
Tin vào điều chính mình đã thấy, ngực của cô lại bắt đầu đau, là bởi vì duyên cớ quá mong mỏi hắn cũng quá hận hắn.
Thấy tả Ti Phong cư nhiên đi đến phía cô tới đây, tim của cô đập được thật tốt gấp, cả thân thể càng bởi vì tâm tình kích động mà khẽ run không dứt.
Khuôn mặt của hắn vẫn như cùng cô mỗi đêm cũng sẽ mơ thấy một dạng, chỉ là hắn hình như so với trong trí nhớ của cô gầy hơn một chút; đôi mắt hắn vẫn như cũ cuồng liệt như vậy lửa nóng, tựa như bọn họ lúc mới gặp mặt hắn liền nhất định muốn cô, tuyệt không để cho cô né tránh một dạng.
Không! Cô nên phải dời đi ánh mắt, người đàn ông ở trước mắt là người làm tổn thương cô sâu nhất, nặng nhất a! Cô tuyệt không thể lần nữa rơi người trong lưới tình của hắn.
Mặc dù Nhược Phù liều mạng cảnh cáo chính mình, nhưng cô chính là không cách nào đem mắt dời đi, chỉ có thể bất lực mặc cho hắn từng bước một đến gần.
Đột nhiên, quản lý phòng ăn xông lên đài biểu diễn ở bên tai cô nhỏ giọng nói: “Chân tiểu thư, tiếng đàn là không thể dừng , có vấn đề sao?”
Nhược Phù lúc này mới kinh hoàng thu hồi ánh mắt, toàn thân run rẩy nói: “Thật xin lỗi!” sau khi nói xong, cô liền nhảy xuống đài biểu diễn hướng một cánh cửa khác phóng tới.
Tả Ti Phong không ngờ tới cô mình thấy mình phản ứng lại là lập tức trốn tránh, hắn không khỏi đau lòng hô to một tiếng, “Nhược Phù!”
Không để ý những ánh mắt người khác kinh ngạc giật mình, hắn nhanh chóng xuyên qua một bàn khách đang ưu nhã dùng bữa ăn bên cạnh muốn đoạt về Nhược Phù.
Lúc này, một người hầu bàn vội vàng lách mình ngăn ở trước mặt hắn vội la lên: “Tiên sinh, xin đừng quấy rầy đồng nghiệp của chúng tôi.”
Nhìn bóng lưng Nhược Phù chạy ra khỏi phòng ăn, Tả Ti Phong hốt hoảng khiển trách một tiếng, “Tránh ra” hắn đẩy ra người hầu bàn lần nữa đuổi lên trước.
Mắt thấy Nhược Phù chợt tiến nhà WC nữ, hắn cũng không để ý tất cả xông vào nhà WC nữ.
Hành động của hắn lập tức đưa tới âm thanh hai người phụ nữ kinh sợ thét chói tai, nhưng hắn tại một lòng toàn bộ đặt ở trên người cô, trong mắt căn bản không xem đến những người khác. Hắn đẩy ra một cửa lại một cửa phòng nhà WC lớn tiếng kêu tên cô, “Nhược Phù, chớ trốn anh, mau ra đây gặp anh!”
Nước mắt từ hốc mắt Nhược Phù điên cuồng rơi xuống. Hắn tại sao có thể trở lại trêu chọc cô? Hắn tổn thương cô bị thương còn chưa đủ sao? Hắn đã quyết tuyệt vô tình đuổi cô đi, hiện tại hắn lại vì sao xuất hiện tại trước mặt cô?
Sau cánh cửa truyền tới tiếng khóc lóc khiến Tả Ti Phong lòng như đao cắt, hắn không ngừng vỗ cửa kêu tên của cô khẩn cầu: “Phù, em mở cửa để cho anh gặp m được không? Em có biết hay không anh có bao nhiêu nhớ? Trong khoảng thời gian này anh. . . . . . Đều tại tìm em, mất đi em làm cho anh cả người mau điên rồi, em đi ra gặp anh được không?”
Nhược Phù lớn tiếng kêu khóc, “Anh đi đi! Đừng lại xuất hiện tại trước mặt của tôi!”
Prev 1 ... 37 38 39 40 41 ... 47 Next
›› Âm thanh của hạnh phúc
›› Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc
›› Cuộc Chiến Trạch Nam
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000411