Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cuộc Chiến Trạch Nam


- Chuyên mục: Truyện tình yêu
- Lượt xem: 1183
- Tình trạng: Hoàn thành
“Không phải……” Vì tự mình không đầu không đuôi toát ra một câu, Chung Ấn Nghiêu mặt lại đỏ.“Chuyện này.” Hít vào một hơi, anh tiếp tục nói: “Anh thật sự cảm thấy em rất đẹp……”
Liên tiếp khiếp sợ, Thư Muội Dao phát hiện mình lại không nói nên lời.
Tính cách bình thường của hai người, giờ phút này hình như đã đổi cho nhau.
“Anh…… khi lần đầu tiên nhìn thấy em, liền có ấn tượng rất sâu……” Chung Ấn Nghiêu hoàn toàn không chú ý tới đường lớn không phải chỗ thích hợp để tỏ tình, bắt đầu vào chuyện, liền không khống chế được muốn nói, “Anh nhớ rõ ngày đó em cột tóc đuôi ngựa, mặc một cái áo T-shirt màu đen, tới muộn 2 phút……
“Khi em chạy vào trong nhà hàng, hai má hồng hồng, còn đang thở gấp, Hân Di nói với em chỉ là ăn cơm, không cần chạy gấp như vậy, nhưng em lại nói với con bé, đã hẹn rồi nhất định sẽ không thất hứa, tới muộn cũng coi như là một loại thất hứa……” Khi đó anh chỉ biết em gái mình đã tìm một người bạn cùng phòng rất tốt, cho dù bản thân không thể ở bên chăm sóc em gái, khẳng định cũng không thành vấn đề.
Sự thật cũng chứng minh chính xác là như vậy.
“Khi đó chúng ta không tính là quen biết, cũng không có nhiều cơ hội tán gẫu, nhưng sau khi Hân Di thường nhắc về em với anh. Tuy rằng anh chỉ gặp em qua lần đó, nhưng mà……” Anh dừng một chút. “Nhưng mà…… Khi đó anh liền cảm thấy em rất đẹp……”
Thư Muội Dao vẫn là nói không nên lời.
“Anh cảm thấy…… trái tim em rất đẹp.” Anh lại bổ sung.
Cô thế nhưng lại học anh, không khống chế được đỏ mặt.
“À…… Đương nhiên không chỉ trái tim…… Vẻ ngoài của em cũng rất được, dáng người cũng tốt lắm –” Anh không phát giác mình lại tự vạch áo cho người xem lưng.
Nhưng không đợi đến khi Thư Muội Dao phản ứng, đột nhiên một tiếng gọi to, cắt đứt cuộc đối thoại đơn phương giữa bọn họ.
“Anh trai! Anh đang làm gì thế?”
Chung Hân Di từ trong siêu thị đi ra, thấy bóng dáng quen thuộc cách đó không xa, đến gần nhìn xem.
Vừa nhìn đến, cô chấn động.
Giống như bị bắt gian tại giường, nghe thấy tiếng gọi hai người liền tách nhau ra.
Chung Hân Di mới nhìn rõ ràng khuôn mặt trong lòng anh trai.
“Dao Dao?!”
Bất chấp tiếng kêu như là kinh ngạc hay hưng phấn của bạn cùng phòng, Thư Muội Dao đè thấp khuôn mặt đỏ hồng, xoay người chạy như điên về hướng nhà trọ.
Đêm hôm đó, có chút xấu hổ, cũng có chút hỗn loạn.
Chuyện Thư Muội Dao vốn đang lưu tâm tức giận, nhất thời bị quăng luôn đến tít chân trời, biến mất không thấy.
Cũng bởi vì cô bị đuổi việc, khi giữa trưa đi qua Ngải Bảo đưa cơm hộp, Chung Ấn Nghiêu lại không ở công ty, đã qua hai ngày mặt trời mọc bọn họ cũng không gặp nhau, ngày hẹn cách đây mấy tuần đã đên.
Sáng sớm, Thư Muội Dao đã cùng em gái Thư Ngọc San hẹn thời gian.
Buổi sáng không có việc gì cô vốn còn lo lắng chuyện lần trước, cứ nghĩ đến mình có hẹn, đối phương cũng có thể xuất hiện, vẫn nên quyết định sớm thời gian xuất phát.
Cô có thể gọi điện cho Chung Ấn Nghiêu để xác nhận, nhưng sau đêm đó, cô cảm thấy bản thân hiện giờ không chạy trốn đã tốt lắm rồi, nếu chủ động liên lạc, thật sự làm khó cô. Huống chi
hơn một ngày, đối phương cũng không liên lạc với cô, vì cái gì mà muốn cô chủ động chứ?
Thời gian càng ngày càng gần kề, gần đến ba giờ chiều, từ cửa hàng cơm hộp về nhà trọ, cũng rửa mặt chải đầu xong rồi cô càng cảm thấy bất an.
Mặc trên người vẫn là cái áo cũ trăm năm không đổi cùng chiếc quần bò, cũng bình thường giống như khuôn mặt này, chỉ bôi qua kem chống nắng, cô vẫn nhịn không được từ trong gương, thừa nhận dáng vẻ của bản thân.
Trong kính chiếu ra một người chỉ có diện mạo bình thường.
Mái tóc đen không có tạo hình chỉ quá bả vai một ít, màu da trường kì bôn ba phơi nắng bên ngoài có vẻ tối, lông mày của cô cũng không thanh tú, thậm trí cùng tính tình của cô lại phối hợp chặt chẽ, có chút cục mịch, cái mũi không phải rất đẹp, nhưng cô khá vừa lòng với đôi mắt của mình, cô tự nhận mình có đôi mắt hữu thần (có hồn), nhìn trên mặt đó có thể coi là chỗ xinh đẹp nhất của cô.
Đã không rõ là lần thứ mấy nhìn chằm chằm vào gương, vài phút sau, cô bắt đầu chán ghét hành động của mình.
Dù sao mấy trăm năm trước, đã sớm quyết định đời này sẽ là kẻ cô đơn, hiện tại là vì sao chứ?
Một cô gái 26 tuổi không có một chút nhiệt tình đối với chuyện yêu đương hoặc với mấy thứ lưu hành mới mẻ khác, Thư Muội Dao cảm thấy mình đã sắp già rồi.
Cho tới nay, cô cứ như sinh vật ngoài hành tinh, mỗi ngày mở mắt ra liền vì chuyện kiếm tiền mà liều mạng, thật vất vả để nuôi em trai em gái trưởng thành, hiện tại học ở viện nghiên cứu Dật Thanh, Ngọc San cũng đã học năm thứ ba, cả hai đều đã có thể tự sống bằng chính sức mình, gánh nặng kinh tế của cô thật sự đã giảm bớt.
Cảm thấy cuối cùng có thể được nghỉ ngơi, nhưng quay đầu lại nhìn thấy sự khác biệt giữa mình và các bạn cùng trang lứa, khiến cô cảm thấy không hợp cùng hoang mang.
Cô mới hai mươi sáu tuổi, không cần phải liều mình kiếm tiền nữa, cô bỗng cảm thấy mất đi trọng tâm cùng mục tiêu. Trước kia cô không có thời gian yêu đương, hiện tại đối mặt với tình cảm, lại cảm thấy giống như một bà dì tang thương, hoàn toàn không có kinh nghiệm đi theo người ta lộn xộn mò mẫm cùng lãng phí thanh xuân của người khác.
Prev 1 ... 16 17 18 19 20 ... 52 Next
›› Âm thanh của hạnh phúc
›› Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc
›› Cuộc Chiến Trạch Nam
Xtscript load: 0.000003s. Total load: 0.000544