Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Cuộc Chiến Trạch Nam


- Chuyên mục: Truyện tình yêu
- Lượt xem: 1182
- Tình trạng: Hoàn thành
Cô không hiểu, rốt cuộc Chung Ấn Nghiêu thấy được ở cô cái gì?
Khi buồn rầu đến mức tưởng như đầu muốn nổ tung, chuông điện đột nhiên vang.
Cô sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
“Được rồi! Không nghĩ nữa!” Cô ở trước gương, dùng sức vỗ vỗ hai má, bắt buộc bản thân tỉnh lại.
Có nghĩ nữa cũng vô dụng, hai mươi sáu năm đã ăn mòn tinh thần cô rồi! Trời không tuyệt đường người, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, dù sao cũng cứ nhìn tình huống, gặp chiêu tiếp chiêu.
Đi tới trước cửa, cô ổn định lại nhịp tim đang đập nhanh, hít sâu vài cái, mới mở cửa ra.
Ngoài cửa quả nhiên là cái người đã hẹn cùng cô kia.
“Hai.” Chung Ấn Nghiêu mặc bộ đồ thoải mái, vẻ mặt như cũ ngượng ngùng lên tiếng chào hỏi cô.
Thư Muội Dao phát hiện bản thân nói không ra lời, cô cắn nhẹ môi, gật đầu thay câu trả lời, đi giày vào, rồi ra ngoài.
Hai người ở cầu thang, khoảng cách rất gần đứng nhìn nhau ngây ngốc vài giây.
“Cái kia……” Lúc này lại là Chung Ấn Nghiêu tiên phong đánh vỡ xấu hổ, “Thật có lỗi…… Ách…… Anh…… Có chút căng thẳng.”
Nhìn anh có vẻ luống cuống, trên mặt đầy sự ngượng ngùng, bất an đứng trước cô.
Thư Muội Dao ngẩng đầu nhìn anh. Tuy rằng mặt cô không chút thay đổi, nhìn như trấn định, trên thực tế cũng không tốt như vậy, nói không chừng so với anh còn khẩn trương hơn.
Nhưng nhìn anh mặc dù căng thẳng cùng bất an, nhưng vẫn cố gắng nói chuyện lấy lòng, tim cô đập cảm giác như tốc độ bão táp, mất rất nhiều sức, mới có thể duy trì dáng vẻ không chút thay đổi.
“…… Ngồi xe của anh được không?” Nhìn cô không phản ứng gì, anh đành nghĩ biện pháp tiếp tục đề tài.
“Uh.” Cô lúc này cuối cùng cũng lên tiếng, gật nhẹ đầu, nhưng vẫn là dáng vẻ lạnh lùng.
Xuống dưới tầng đến chỗ đậu xe bên đường, Chung Ấn Nghiêu trong đầu suy nghĩ như ngựa hoang mất cương.
Thực ra anh đã chuẩn bị tốt tâm lý bị cô cho leo cây, loại chuyện này không phải anh chưa gặp qua, thậm chí không chỉ một lần, đối tượng là bạn gái cũ…… À, cứ coi là bạn gái đi, tuy rằng bọn họ chỉ quen nhau có năm ngày.
Muội Dao với anh nhiều nhất cũng chỉ được coi là bạn bè, nhưng cô chung quy vẫn ở lại đợi anh, đây là chắc là…… Đại biểu anh còn có cơ hội?
Trong lòng anh không yên, muốn hỏi, lại không dám mở miệng.
Nói không chừng cô chỉ là không muốn so đo chuyện cũ với anh, cũng không chứng tỏ anh có thể tiến thêm bước nữa.
Trong tình huống suy nghĩ cực độ hỗn loạn, hai người lên xe.
“Muội Dao……” Anh cuối cùng cố lấy dũng khí mở miệng.
“Ừ?” Thư Muội Dao tầm mắt nhìn thẳng tắp phía trước, không quay đầu.
Anh có chút khiếp đảm, nhưng ở trong xe so với ngoài đường kín đáo hơn, cho dù anh cứ như thế mà xuất bao, lại một lần nữa ăn tát, cũng không sợ mất mặt, anh vẫn phải đem tâm tư nói rõ, bằng bất cứ giá nào,
“Chuyện hôm kia……”
“Không cần nói.”
“A, được rồi.”
Trong lòng mơ hồ cảm thấy sụp đổ, Chung Ấn Nghiêu không nhiều lời, theo ý của cô cài dây an toàn, lái xe ra đường.
“Đợi chút nữa sau khi đến đại học W……” Trong xe trầm mặc một lát, đột nhiên lại toát ra thanh âm. Tầm mắt Thư Muội Dao vẫn nhìn phía trước, giọng nói thoáng tiết lộ cô đang khẩn trương. “Tôi hy vọng chúng ta có thể như trước, nói chuyện bình thường, không nên có cái gì kì quái,” Ở trước mặt em trai em gái, cô còn muốn duy trì hình tượng người chị cả. “Có chuyện gì, chờ sau đó hẵng nói.”
Hiểu được ý tứ của cô, vẻ mặt Chung Ấn Nghiêu lại trở về dáng vẻ ngượng ngùng ngây ngốc, nhìn về cô. Mà Thư Muội Dao, cũng cuối cùng quay đầu nhìn anh một cái.
Một cái liếc mắt này, anh rõ ràng nhìn thấy trong mắt cô vẻ không tự nhiên, cùng một chút ửng đỏ trên má.
Tim đập như trống nổi, anh vội vàng quay mặt đi nhìn về phía đường.
“À…… được.”
Trước khi tới nơi, anh không dám quay đầu lại, chỉ sợ chiêu bài lái xe an toàn của mình, bởi vì những hình ảnh khiến tim đập mạnh kia mà bị hủy sạch
Chương 5
Khi đến đại học W, em gái Thư Muội Dao – Thư Ngọc San bị người ta gọi có việc, cô đi dạo trong trường với Chung Ấn Nghiêu.
Vườn trường chiếm diện tích lớn, hàng cây bên đường chỉnh tề, quang cảnh học sinh cùng tiếng huyên náo đan xen vào nhau, đây đều là những kí ức từ rất lâu của cô rồi.
Cô cùng người bên cạnh cách nhau không quá nửa bước, sóng vai đi tới.
“Tôi chưa từng học đại học,” Không khí dường như linh hoạt hơn so với lúc nãy, Thư Muội Dao sâu kín mở lời. “Ấn tượng của tôi đối với trường học dừng lại khi tất cả mọi người cùng mặc một bộ đồng phục, không có việc gì cũng không thể tự tiện rời đi, mấy ngàn người chen chúc trong trường học.
“Mỗi lần đến trường của Ngọc San, đều cảm thấy có một điều kì lạ nào đó không thể nói rõ.” Cô không tiếng động cười khẽ.
Chung Ấn Nghiêu nghiêng đầu nhìn khóe môi cô cong cong.
“Còn anh thì ngược lại.” Anh cũng nói về mình. “Từ nhỏ đến lớn đều chôn trong đống sách, học xong đại học còn thêm thạc sĩ, tiến sĩ, hai mươi mấy năm cuộc đời toàn bộ tốn vào chuyện học hành.” Hình ảnh trước mắt, với anh lại rất quen thuộc.
“Anh là tiến sĩ?” Thư Muội Dao kinh ngạc nhìn phía anh.
“Ừ, tiến sĩ công học.”
“Oa.” Tuy rằng cô không hiểu công học này nọ gì đó, nhưng hai chữ tiến sĩ nghe qua rất lợi hại nha.
Prev 1 ... 17 18 19 20 21 ... 52 Next
›› Âm thanh của hạnh phúc
›› Cục Cưng Của Tổng Giám Đốc
›› Cuộc Chiến Trạch Nam
Xtscript load: 0.000009s. Total load: 0.000555