Anh dẫn cô đi vào, đập vào mắt, là mấy thứ sản phẩm 3c phân tán, cùng với đường dẫn, không bẩn loạn, nhưng cũng không thể nói là phòng khách chỉnh tề.
Cô há mồm muốn nói, còn chưa phát ra tiếng, bên chân đột nhiên có cảm giác chạm vào vật lạ làm cô cúi xuống nhìn.
“Đây là cái gì?” Cô cúi đầu tròn mắt nhìn “Đồ vật” kia.
“A, Muội Dao, giới thiệu với em một chút, đây là Elena.” Anh cởi áo khoác tây trên người, vắt lên một cái ghế, quay đầu giải thích, “Elena là người máya. Elena, Tiểu Dao là bạn gái tao.”
Có chút không thể tin được, anh giới thiệu cô với cái đồ vật đại khái là một người máy chỉ cao hơn cái đầu gối của cô?
“Vì sao có…… Vì sao có Elena?” Kinh ngạc là không có giới hạn, dọc theo đường đi vào, cảm xúc của cô không ngừng phập phồng.
“Anh làm nó khi học tiến sĩ, khi đó anh đang nghiên cứu a1.” Anh cười, nói vô cùng tự nhiên.
Thư Muội Dao nhìn cái kia rõ ràng có hai chân, nhưng lại lấy hình dáng hoạt động bánh xe đảo quanh bên chân cô, trong lòng ngoài kinh ngạc vẫn là kinh ngạc.
Người máy nha! Cô chỉ thấy qua trên TV, hiện tại trước mắt — ách, là dưới chân, thế nhưng có một cái!
Có lẽ Dật Thanh sẽ thích đồ chơi này. Cô nghĩ nghĩ.
Người máy kêu Elena kia, ngẩng đầu nhìn Thư Muội Dao, phát ra ánh sáng màu lam, lập lòe lập lòe, ở bên chân cô vòng vòng không ngừng.
“Nó đang nhận thức em.” Chung Ấn Nghiêu cười giải thích, “Em ngồi đi, anh đi pha trà.”
Chủ nhân phòng ở tạm thời rời đi, nhóc màu trắng kia vẫn ở bên chân cô chuyển động không ngừng.
Thư Muội Dao n
như là đứa nhỏ nhìn thấy chuyện mới lạ, tò mò rất nhiều, cũng có chút khiếp đảm sợ hãi. Cô thử bước đi, Elena cũng đi theo cô, sau khi đi vài vòng rồi, xác nhận nó không có tính công kích, cô mới tương đối thả lỏng.
Trong phòng khách to như vậy có những thứ đồ điện phân bố ở các góc khác nhau, cô vòng qua đống đường dẫn đặc biệt chỉnh tề, ngồi xuống ghế sô pha, lại cúi thấp người, thử chạm vào vỏ ngoài màu trắng của Elena, phát hiện đó không phải là kim loại, mà giống gốm sứ hơn.
Cô sờ sờ đầu, sờ sờ thân thể của nó, lại thử nắm tay với nó, vật nhỏ kia từ đầu đến cuối cũng tương đối phối hợp, ánh xanh (da trời) trước người liên tục lóe ra.
Đợi Chung Ấn Nghiêu mang ấm trà phát ra hương vị ngọt ngào trở lại phòng khách, Elena vốn đang chạy loạn vòng bên chân Thư Muội Dao, chuyển hướng chạy sang phía chủ nhân.
“Bra màu phấn hồng, quần lót màu xanh quả táo, ba vòng ba mươi ba, hai mươi lăm, ba mươi lăm……” Elena một bên vừa chạy đến bên chủ nhân, một bên báo cáo thông tin vừa kiếm được.
Chung Ấn Nghiêu thiếu chút nữa buông ấm trà trên tay.
“Không, không phải!” Anh bị dọa sợ, trong lúc nhất thời không biết nên ngăn cản Elena tiếp tục báo cáo, hay nên giải thích với Thư Muội Dao.
Kết quả anh vội vàng đặt ấm trà lên bàn, quyết định đuổi theo Elena trước.
Bởi vì nó bắt đầu muốn chiếu phim phong cảnh dưới váy và cổ áo của Thư Muội Dao ở trong phòng.
“Elena! Dừng tay! Không thể!”
Nhìn một người một máy trước mắt mình truy đuổi nhau, hơn nữa trên mặt đất xuất hiện hình ảnh quần lót của mình cùng hai khối tròn tròn không quá mãnh liệt dưới cổ áo, Thư Muội Dao lại trợn mắt há hốc mồm đến nói không ra lời.
Thật vất vả đợi Chung Ấn Nghiêu mang theo Elena bị cưỡng chế cắt mất nguồn điện trở về bồi tội với cô, cô chỉ hỏi –
“Nó không phải con gái sao?” Bằng không sao lại đặt tên là Elena?
“Elena không có giới tính, nó làa1trung tính, có thể ở chung với con người bằng học tập và bắt chước.”Anh thành thật trả lời.
“Cho nên…… Anh bình thường hay nhìn lén quần lót người khác?”
Nghe vậy, Chung Ấn Nghiêu vẻ mặt đỏ bừng, thề thốt phủ nhận.
“Nó cũng có thể học tập qua mạng hay khi xem ti vi, anh không biết bình thường nó hay xem cái gì……” Thật sự đủ mất mặt!
Chẳng lẽ đây là con hư tại mẹ trong truyền thuyết?
“Vậy sao nó muốn báo cáo ba vòng của em cho anh?” Rất chính xác đó nha, quả là thần kì.
“Anh cũng không biết……” Xấu hổ nghiêm mặt, anh kiên trì trả lời, “Có lẽ là…… nó cho rằng anh thích em…… mới muốn biết tư liệu về cái đó……” À…… Anh cũng quả thật rất hứng thú.
Nhưng dù thế nào, cũng không thể quang minh chính đại chiếu phim người ta như thế……
Chung Ấn Nghiêu không dám thừa nhận chính anh vừa rồi sau khi nhìn ảnh chụp, tim đập loạn cả lên, cả người nóng rang — đương nhiên, cũng có thể do chạy đuổi mà ra. Mặc dù trong cơ thể xúc động không ngừng, nhưng lúc trước đã hứa rồi, nói là phải làm được, đành phải cố gắng áp chế sự khô nóng.
Hơn nữa hiện tại anh càng lo lắng hơn, nếu vì chuyện này mà hình tượng của anh trong lòng bạn gái bị trừ điểm, vậy nguy rồi. Bạn gái lần đầu đến nhà, anh vốn muốn tạo cho cô ấn tượng tốt, biểu hiện hoàn hảo……
Đáng chết! Sớm biết hôm nay mang Tiểu Dao về nhà, thì đã giải quyết tên nhóc kia trước rồi!
“Tiểu Dao, thực xin lỗi…… Cái kia –”
“A, không sao.” Cô có chút sững sờ, cũng hiểu chuyện. “Cái này thật tuyệt đó!”
“Cái gì?” Lần này đổi thành Chung Ấn Nghiêu ngây người.
“Người máy thật tuyệt quá, hơn nữa nó có thể nói, còn có thể tự mình học hỏi.”Giống như chỉ có thể thấy được trên tivi.
Cô há mồm muốn nói, còn chưa phát ra tiếng, bên chân đột nhiên có cảm giác chạm vào vật lạ làm cô cúi xuống nhìn.
“Đây là cái gì?” Cô cúi đầu tròn mắt nhìn “Đồ vật” kia.
“A, Muội Dao, giới thiệu với em một chút, đây là Elena.” Anh cởi áo khoác tây trên người, vắt lên một cái ghế, quay đầu giải thích, “Elena là người máya. Elena, Tiểu Dao là bạn gái tao.”
Có chút không thể tin được, anh giới thiệu cô với cái đồ vật đại khái là một người máy chỉ cao hơn cái đầu gối của cô?
“Vì sao có…… Vì sao có Elena?” Kinh ngạc là không có giới hạn, dọc theo đường đi vào, cảm xúc của cô không ngừng phập phồng.
“Anh làm nó khi học tiến sĩ, khi đó anh đang nghiên cứu a1.” Anh cười, nói vô cùng tự nhiên.
Thư Muội Dao nhìn cái kia rõ ràng có hai chân, nhưng lại lấy hình dáng hoạt động bánh xe đảo quanh bên chân cô, trong lòng ngoài kinh ngạc vẫn là kinh ngạc.
Người máy nha! Cô chỉ thấy qua trên TV, hiện tại trước mắt — ách, là dưới chân, thế nhưng có một cái!
Có lẽ Dật Thanh sẽ thích đồ chơi này. Cô nghĩ nghĩ.
Người máy kêu Elena kia, ngẩng đầu nhìn Thư Muội Dao, phát ra ánh sáng màu lam, lập lòe lập lòe, ở bên chân cô vòng vòng không ngừng.
“Nó đang nhận thức em.” Chung Ấn Nghiêu cười giải thích, “Em ngồi đi, anh đi pha trà.”
Chủ nhân phòng ở tạm thời rời đi, nhóc màu trắng kia vẫn ở bên chân cô chuyển động không ngừng.
Thư Muội Dao n
như là đứa nhỏ nhìn thấy chuyện mới lạ, tò mò rất nhiều, cũng có chút khiếp đảm sợ hãi. Cô thử bước đi, Elena cũng đi theo cô, sau khi đi vài vòng rồi, xác nhận nó không có tính công kích, cô mới tương đối thả lỏng.
Trong phòng khách to như vậy có những thứ đồ điện phân bố ở các góc khác nhau, cô vòng qua đống đường dẫn đặc biệt chỉnh tề, ngồi xuống ghế sô pha, lại cúi thấp người, thử chạm vào vỏ ngoài màu trắng của Elena, phát hiện đó không phải là kim loại, mà giống gốm sứ hơn.
Cô sờ sờ đầu, sờ sờ thân thể của nó, lại thử nắm tay với nó, vật nhỏ kia từ đầu đến cuối cũng tương đối phối hợp, ánh xanh (da trời) trước người liên tục lóe ra.
Đợi Chung Ấn Nghiêu mang ấm trà phát ra hương vị ngọt ngào trở lại phòng khách, Elena vốn đang chạy loạn vòng bên chân Thư Muội Dao, chuyển hướng chạy sang phía chủ nhân.
“Bra màu phấn hồng, quần lót màu xanh quả táo, ba vòng ba mươi ba, hai mươi lăm, ba mươi lăm……” Elena một bên vừa chạy đến bên chủ nhân, một bên báo cáo thông tin vừa kiếm được.
Chung Ấn Nghiêu thiếu chút nữa buông ấm trà trên tay.
“Không, không phải!” Anh bị dọa sợ, trong lúc nhất thời không biết nên ngăn cản Elena tiếp tục báo cáo, hay nên giải thích với Thư Muội Dao.
Kết quả anh vội vàng đặt ấm trà lên bàn, quyết định đuổi theo Elena trước.
Bởi vì nó bắt đầu muốn chiếu phim phong cảnh dưới váy và cổ áo của Thư Muội Dao ở trong phòng.
“Elena! Dừng tay! Không thể!”
Nhìn một người một máy trước mắt mình truy đuổi nhau, hơn nữa trên mặt đất xuất hiện hình ảnh quần lót của mình cùng hai khối tròn tròn không quá mãnh liệt dưới cổ áo, Thư Muội Dao lại trợn mắt há hốc mồm đến nói không ra lời.
Thật vất vả đợi Chung Ấn Nghiêu mang theo Elena bị cưỡng chế cắt mất nguồn điện trở về bồi tội với cô, cô chỉ hỏi –
“Nó không phải con gái sao?” Bằng không sao lại đặt tên là Elena?
“Elena không có giới tính, nó làa1trung tính, có thể ở chung với con người bằng học tập và bắt chước.”Anh thành thật trả lời.
“Cho nên…… Anh bình thường hay nhìn lén quần lót người khác?”
Nghe vậy, Chung Ấn Nghiêu vẻ mặt đỏ bừng, thề thốt phủ nhận.
“Nó cũng có thể học tập qua mạng hay khi xem ti vi, anh không biết bình thường nó hay xem cái gì……” Thật sự đủ mất mặt!
Chẳng lẽ đây là con hư tại mẹ trong truyền thuyết?
“Vậy sao nó muốn báo cáo ba vòng của em cho anh?” Rất chính xác đó nha, quả là thần kì.
“Anh cũng không biết……” Xấu hổ nghiêm mặt, anh kiên trì trả lời, “Có lẽ là…… nó cho rằng anh thích em…… mới muốn biết tư liệu về cái đó……” À…… Anh cũng quả thật rất hứng thú.
Nhưng dù thế nào, cũng không thể quang minh chính đại chiếu phim người ta như thế……
Chung Ấn Nghiêu không dám thừa nhận chính anh vừa rồi sau khi nhìn ảnh chụp, tim đập loạn cả lên, cả người nóng rang — đương nhiên, cũng có thể do chạy đuổi mà ra. Mặc dù trong cơ thể xúc động không ngừng, nhưng lúc trước đã hứa rồi, nói là phải làm được, đành phải cố gắng áp chế sự khô nóng.
Hơn nữa hiện tại anh càng lo lắng hơn, nếu vì chuyện này mà hình tượng của anh trong lòng bạn gái bị trừ điểm, vậy nguy rồi. Bạn gái lần đầu đến nhà, anh vốn muốn tạo cho cô ấn tượng tốt, biểu hiện hoàn hảo……
Đáng chết! Sớm biết hôm nay mang Tiểu Dao về nhà, thì đã giải quyết tên nhóc kia trước rồi!
“Tiểu Dao, thực xin lỗi…… Cái kia –”
“A, không sao.” Cô có chút sững sờ, cũng hiểu chuyện. “Cái này thật tuyệt đó!”
“Cái gì?” Lần này đổi thành Chung Ấn Nghiêu ngây người.
“Người máy thật tuyệt quá, hơn nữa nó có thể nói, còn có thể tự mình học hỏi.”Giống như chỉ có thể thấy được trên tivi.


