“Bọn anh vĩnh viễn không dám đem loại trọng trách mua sắm to lớn này cho cậu ta.” Một bên Chung Ấn Nghiêu bất đắc dĩ cong môi. “Chờ tí nữa anh sẽ liệt kê danh sách cho em.” Nói xong đưa cô ra khỏi văn phòng.
“Chỗ này là văn phòng của A Kiệt, bọn anh cũng là bạn cùng phòng, cậu ta hiện tại ở tầng trên A Tường.” Anh lại giới thiệu cho cô.
Thư Muội Dao nhìn đến tấm bảng “CEO — Tiền Quán Kiệt”, nhưng cửa bị đẩy ra, bên trong không có bóng người.
“Cậu ta thường chạy trốn không thấy bóng dáng, trừ phi có hoạt động quan trọng, nếu không sẽ không thấy cậu ta đâu cả.”
Cô muốn hỏi, anh cứ tùy tiện mở cửa phòng người khác ra như vậy sao? CEO không phải là ông chủ sao? Cho dù không phải ông chủ cũng là tầng chủ quản cao thứ nhất thứ hai, anh như vậy không sợ bị fire sao?
Nhưng cái gì cô cũng chưa hỏi ra miệng, đã bị anh lôi kéo tiếp tới một nơi.
Chung Ấn Nghiêu giống như sợ cô sẽ đi lạc trong công ty, từng chỗ đều mang cô đi thăm một lần. Cô muốn nói cho anh biết một lúc không thể nhớ nhiều như vậy được, nhưng nhìn vẻ mặt nóng bỏng của anh, cô không nói được gì cả.
Cuối cùng, bọn họ trở lại văn phòng của anh.
“Nơi này là văn phòng của anh.” Khuôn mặt tươi cười kia đã sắp làm lóa mắt người bên cạnh.
Thư Muội Dao mắt đảo qua tấm biển của anh — “Hạm trưởng — Chung Ấn Nghiêu”.
Cô hiện giờ đã bắt đầu nghi ngờ mấy cái chức danh ghi trên biển rồi, thật ra là muốn ghi cái gì thì ghi, không có ý nghĩa gì cả, cho nên vừa cái biển “CEO” kia, cũng có thể chỉ là tổ hợp ba chữ không có ý nghĩa mà thôi.
“Em ngồi đi, anh đi pha chén trà cho em.”
Đầu óc thật sự có chút quá tải, đầu thì choáng não thì căng, Thư Muội Dao tạm thời quên mất hôm nay cô đến để trình diện, mà không phải tới làm đại tiểu thư, thuận theo ý anh tìm chỗ ngồi xuống.
Nói tới chuyện đến nơi này làm việc, trở lại thời gian 3 ngày trước, khi hẹn hò ăn tối cùng bạn trai thân ái của cô, nói cho cô công ty bọn họ đang thiếu nhân viên hành chính, chính là làm chút tạp vụ, không cần kỹ năng chuyên nghiệp đặc biệt, tiền lương cùng phúc lợi cũng không tồi, hy vọng cô có thể đến công ty bọn họ nhậm chức.
Vốn bởi vì sự quan tâm của em trai em gái, cô đã thôi việc ở cửa hàng cơm hộp, suy nghĩ muốn tìm việc làm vào buổi sáng, buổi chiều đi giúp đỡ Bội Vân xử lý mạng lưới ảnh. Anh thình lình đề nghị, làm cô sửng sốt.
Cô có mười mấy năm kinh nghiệm làm việc, nói chung không rời khỏi chuyện cơm nước, vệ sinh, đi đưa hàng, hoặc công việc cần sức lao động, hiện tại sinh viên chạy đầy đường, cô ngay cả công ty tổng đài bình thường cũng chưa làm, anh “Mời” thế này, trong lúc nhất thời làm cô có chút lo sợ không yên, sau nghĩ lại, lại có chút nóng lòng muốn thử.
Sau khi trở về, cô còn nghiêm túc tự hỏi rất lâu, cũng tìm Hân Di và Bội Vân thương lượng qua, hai cô bạn thái độ cực kì nhất trí, đều cổ vũ cô chuyển đường chạy thử xem.
Chưa học qua đại học như cô, đối với công ty bình thường mà nói, trong lòng cô vẫn có một chút khát khao.
Cho dù công ty này thoạt nhìn, cùng với ước mơ của cô – đàn ông mặc tây trang caravat [ chỉ có mình bạn trai cô >, phụ nữ mặc váy công sở [ sau khi đi làm cô cũng có thể được mặc > chính là có điểm chênh lệch, nhưng dù sao Ngải Bảo vẫn đúng là một công ty.
“Trà túi hết mất rồi, uống nước được không?” Chung Ấn Nghiêu đang cầm hai cốc nước trở lại văn phòng.
“Được.” Cô làm sao có ý kiến.
Cô ngẩng đầu, chuẩn bị tiếp nhận cốc nước từ anh. Kết quả anh không đưa cốc nước, ngược lại chính anh tiến lên, trộm hương một chút trên môi cô.
“Anh……” Thư Muội Dao dừng lại. “Hiện tại đang ở công ty.” Cô thấp giọng cảnh cáo.
“Anh biết, nơi này là văn phòng của anh.” Anh lại vẻ mặt không thành vấn đề mỉm cười.
Thư Muội Dao không xác định văn phòng có tính riêng tư hay không. Nếu mỗi người đều giống như anh tự xông vào văn phòng của người khác thế kia, vậy văn phòng chỉ sợ so với nơi công cộng cũng không khác hơn là mấy.
“Đâu có, trong công ty mọi việc đều giải quyết chung nha!” Cô giúp đỡ tìm trí nhớ về cho anh.
Tuy rằng hai người đã chính thức lên chức người yêu, nhưng cô tới đây công tác, không phải đến phong hoa tuyết nguyệt, đối với công việc, cô rất nghiêm cẩn (nghiêm túc + cẩn thận).
“Phải –” Ý tứ của bạn gái đại nhân, anh nào dám không theo, đành phải thu lại sự thân mật, thay bằng sắc mặt làm việc bình thường — mỉm cười.
“Nội dung công việc của em là?”
Cô căn bản không có phỏng vấn, lý lịch cùng giấy chứng nhận ảnh sau khi bạn trai mang về công ty, liền trực tiếp thông báo cho cô đến để biết hoàn cảnh công việc. Không biết trong loại tình huống này, cô có phải chính là tiêu sái hậu môn[9> trong truyền thuyết hay không?
[9> đi cửa sau
Cô cảm thấy là lạ.
“Chỗ này là văn phòng của A Kiệt, bọn anh cũng là bạn cùng phòng, cậu ta hiện tại ở tầng trên A Tường.” Anh lại giới thiệu cho cô.
Thư Muội Dao nhìn đến tấm bảng “CEO — Tiền Quán Kiệt”, nhưng cửa bị đẩy ra, bên trong không có bóng người.
“Cậu ta thường chạy trốn không thấy bóng dáng, trừ phi có hoạt động quan trọng, nếu không sẽ không thấy cậu ta đâu cả.”
Cô muốn hỏi, anh cứ tùy tiện mở cửa phòng người khác ra như vậy sao? CEO không phải là ông chủ sao? Cho dù không phải ông chủ cũng là tầng chủ quản cao thứ nhất thứ hai, anh như vậy không sợ bị fire sao?
Nhưng cái gì cô cũng chưa hỏi ra miệng, đã bị anh lôi kéo tiếp tới một nơi.
Chung Ấn Nghiêu giống như sợ cô sẽ đi lạc trong công ty, từng chỗ đều mang cô đi thăm một lần. Cô muốn nói cho anh biết một lúc không thể nhớ nhiều như vậy được, nhưng nhìn vẻ mặt nóng bỏng của anh, cô không nói được gì cả.
Cuối cùng, bọn họ trở lại văn phòng của anh.
“Nơi này là văn phòng của anh.” Khuôn mặt tươi cười kia đã sắp làm lóa mắt người bên cạnh.
Thư Muội Dao mắt đảo qua tấm biển của anh — “Hạm trưởng — Chung Ấn Nghiêu”.
Cô hiện giờ đã bắt đầu nghi ngờ mấy cái chức danh ghi trên biển rồi, thật ra là muốn ghi cái gì thì ghi, không có ý nghĩa gì cả, cho nên vừa cái biển “CEO” kia, cũng có thể chỉ là tổ hợp ba chữ không có ý nghĩa mà thôi.
“Em ngồi đi, anh đi pha chén trà cho em.”
Đầu óc thật sự có chút quá tải, đầu thì choáng não thì căng, Thư Muội Dao tạm thời quên mất hôm nay cô đến để trình diện, mà không phải tới làm đại tiểu thư, thuận theo ý anh tìm chỗ ngồi xuống.
Nói tới chuyện đến nơi này làm việc, trở lại thời gian 3 ngày trước, khi hẹn hò ăn tối cùng bạn trai thân ái của cô, nói cho cô công ty bọn họ đang thiếu nhân viên hành chính, chính là làm chút tạp vụ, không cần kỹ năng chuyên nghiệp đặc biệt, tiền lương cùng phúc lợi cũng không tồi, hy vọng cô có thể đến công ty bọn họ nhậm chức.
Vốn bởi vì sự quan tâm của em trai em gái, cô đã thôi việc ở cửa hàng cơm hộp, suy nghĩ muốn tìm việc làm vào buổi sáng, buổi chiều đi giúp đỡ Bội Vân xử lý mạng lưới ảnh. Anh thình lình đề nghị, làm cô sửng sốt.
Cô có mười mấy năm kinh nghiệm làm việc, nói chung không rời khỏi chuyện cơm nước, vệ sinh, đi đưa hàng, hoặc công việc cần sức lao động, hiện tại sinh viên chạy đầy đường, cô ngay cả công ty tổng đài bình thường cũng chưa làm, anh “Mời” thế này, trong lúc nhất thời làm cô có chút lo sợ không yên, sau nghĩ lại, lại có chút nóng lòng muốn thử.
Sau khi trở về, cô còn nghiêm túc tự hỏi rất lâu, cũng tìm Hân Di và Bội Vân thương lượng qua, hai cô bạn thái độ cực kì nhất trí, đều cổ vũ cô chuyển đường chạy thử xem.
Chưa học qua đại học như cô, đối với công ty bình thường mà nói, trong lòng cô vẫn có một chút khát khao.
Cho dù công ty này thoạt nhìn, cùng với ước mơ của cô – đàn ông mặc tây trang caravat [ chỉ có mình bạn trai cô >, phụ nữ mặc váy công sở [ sau khi đi làm cô cũng có thể được mặc > chính là có điểm chênh lệch, nhưng dù sao Ngải Bảo vẫn đúng là một công ty.
“Trà túi hết mất rồi, uống nước được không?” Chung Ấn Nghiêu đang cầm hai cốc nước trở lại văn phòng.
“Được.” Cô làm sao có ý kiến.
Cô ngẩng đầu, chuẩn bị tiếp nhận cốc nước từ anh. Kết quả anh không đưa cốc nước, ngược lại chính anh tiến lên, trộm hương một chút trên môi cô.
“Anh……” Thư Muội Dao dừng lại. “Hiện tại đang ở công ty.” Cô thấp giọng cảnh cáo.
“Anh biết, nơi này là văn phòng của anh.” Anh lại vẻ mặt không thành vấn đề mỉm cười.
Thư Muội Dao không xác định văn phòng có tính riêng tư hay không. Nếu mỗi người đều giống như anh tự xông vào văn phòng của người khác thế kia, vậy văn phòng chỉ sợ so với nơi công cộng cũng không khác hơn là mấy.
“Đâu có, trong công ty mọi việc đều giải quyết chung nha!” Cô giúp đỡ tìm trí nhớ về cho anh.
Tuy rằng hai người đã chính thức lên chức người yêu, nhưng cô tới đây công tác, không phải đến phong hoa tuyết nguyệt, đối với công việc, cô rất nghiêm cẩn (nghiêm túc + cẩn thận).
“Phải –” Ý tứ của bạn gái đại nhân, anh nào dám không theo, đành phải thu lại sự thân mật, thay bằng sắc mặt làm việc bình thường — mỉm cười.
“Nội dung công việc của em là?”
Cô căn bản không có phỏng vấn, lý lịch cùng giấy chứng nhận ảnh sau khi bạn trai mang về công ty, liền trực tiếp thông báo cho cô đến để biết hoàn cảnh công việc. Không biết trong loại tình huống này, cô có phải chính là tiêu sái hậu môn[9> trong truyền thuyết hay không?
[9> đi cửa sau
Cô cảm thấy là lạ.

