Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chỉ cần tin và yêu


- Chuyên mục: Teen Story
- Lượt xem: 359
- Tình trạng: Hoàn thành
Hình như đã có gì đó nghẹn lại trong cổ họng mẹ Ken, cô ấy không nói gì nữa, quay lưng đi lên phòng. Có lẽ nào tôi quan trọng với gia đình này như vậy? Nhưng không thể vì thế mà tôi quên mất thế giới của mình, vị trí hiện tại của mình.

- Mẹ của Ken đâu rồi cô Kim?

- Lên phòng rồi đấy.

Ken hơi cau mày, nó định nói gì đó với tôi, nhưng lại không nói nữa, rồi nó đi lên lầu, có lẽ lên phòng của cô. Tôi vừa nấu xong, chú cũng về đến nhà, thêm một ánh mắt ngạc nhiên nữa dành cho tôi. Chú cũng lên phòng sau khi nhận được điện thoại của cô. Bỗng nhiên tôi thấy một bầu không khí mờ ám, lạ lùng.

Bữa tối, tôi nhai lại điệp khúc xin nghỉ dạy kèm cho nhóc Ken. Một sự im lặng đáng sợ diễn ra, chỉ có tôi nói, còn 4 người họ chỉ ngồi ăn và không biết có chịu nghe tôi nói gì hay không. Một lát sau, lúc tôi đã cảm thấy bất lực, định sẽ cúi mặt ăn mà không nói thêm gì nữa thì ba của Ken lên tiếng.

- Cuối tuần này cả nhà mình đi Vũng Tàu nhé. Cả Kim đi nữa, coi như để cảm ơn con vì thời gian qua đã vất vả vì Rick và Ken.

Chuyện này có thể hiểu theo nghĩa trong sáng không? Kiểu như đơn giản chỉ là để cảm ơn một người lạ, thời gian qua đã có mặt trong gia đình, giờ rời đi. Hay là phải tưởng tượng phức tạp như là đang lừa một cô gái quê đến nơi không ai quen biết, sau đó đem bán sang Trung Quốc hoặc Thái Lan... Có lẽ... Nên từ chối nhỉ?

- Vâng, con cảm ơn cô chú. Con...

- Con đừng từ chối!

- Cô đừng từ chối!

Cả Ken và mẹ Ken cùng một lúc chặn họng tôi. Vậy có phải nếu tôi từ chối là không giữ phép lịch sự? Có lẽ, duyên nợ của tôi với gia đình này chưa kết thúc được. Mà đây là cơ hội để một Nhân Mã như tôi được bay nhảy sau quãng thời gian dài làm sinh viên nghiêm túc. Không nên nghĩ quá nhiều về những điều sẽ xảy ra, vì thực chất tôi chẳng biết đó là những điều gì.

- Con sẽ đi!

Tôi gật đầu để khẳng định lời vừa nói, nhận lại là nụ cười của ba người đối diện, chỉ có Rick là vẫn không nói gì, nét mặt cũng không có biểu cảm gì, đáng ghét thật.

Cái cớ nghỉ làm để học là một dạng trá hình, vì sự thật là bây giờ tôi đang chúi mặt vào màn hình laptop, vừa khóc, vừa cười vì mấy bộ phim tình cảm Hàn Quốc. Lúc đã no nê cảm xúc thì xách xe chạy lòng vòng quanh quận nhất, hết cafe bệt rồi lại bánh tráng trộn... một mình. Thật ra tôi cũng muốn rủ ai đó đi cùng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại sợ làm phiền họ, bởi cuộc chơi của tôi không giống những người khác. Tôi cũng không thích những sợi dây trói buộc hoặc dắt tôi làm những điều họ muốn. Và chỉ khi một mình, tôi mới cảm nhận được sự tự do, thoải mái làm điều mình muốn.

- Dạo này em không đi làm gia sư nữa à?

Chị cùng phòng kéo mạnh cái gối đẫm nước mắt vì phim Hàn đang nằm trong tay tôi ra, nhìn vào khuôn mặt với cái mũi đỏ ửng của tôi rồi hỏi.

- Em không, em nghỉ làm rồi.

- Sao vậy? Đang làm tốt thế cơ mà. Hay người nhà họ bắt nạt em.

- Không có đâu, họ rất tốt, nhưng... em rất tiếc. - Tôi nhăn răng cười cho qua chuyện, vì chị ấy là người hay hỏi, nếu cứ trả lời đúng ý chị ấy cần thì sẽ có thêm nhiều câu hỏi khác nữa. Nhưng có lẽ chị ấy còn biết nhiều hơn những gì đang hỏi tôi.

- Dạo này em đang hẹn hò à? Hôm trước chị thấy có ai đó đưa em về. Thi thoảng còn không chịu về phòng. Thành gái hư rồi nha.

- Chị đừng nói linh tinh, mọi chuyện không như chị nghĩ đâu. Thật ra... - Tôi bắt đầu kể cho chị nghe câu chuyện như phim của mình.

- Vậy em có tình cảm với cậu ta không?

- Không có!

- Thật sao? Một chút cũng không sao?

- Em... em cũng không biết nữa. Chỉ là em cảm thấy không hợp và kết thúc không có hậu.

- Kim à, chị thấy em đa nghi quá rồi. Chuyện tình cảm không thể nói trước được thật hay giả, đúng hay sai đâu. Hơn nữa, em làm ơn ít xem phim thôi, em đã quan trọng hoá cuộc sống chỉ vì nghĩ quá nhiều về mối liên quan giữa phim và đời thực. Em cũng biết các bộ phim tình cảm kết thúc có hậu và để có cái kết đó thì các nhân vật đều trải qua khó khăn. Em mà cứ né tránh khó khăn, thử thách thì đến bao giờ mới có cái kết đẹp đây Kim? Hãy thử một lần lắng nghe tiếng lòng và thành thật với trái tim mình.

Lắng nghe tiếng lòng và thành thật với trái tim ư? Tôi cũng không biết mình đã làm điều đó bao giờ chưa, nhưng hình như trước giờ tôi luôn né tránh những điều liên quan đến trái tim và cảm xúc, vì tôi sợ những vết thương lòng, vì tôi không muốn khóc cho những sự tan vỡ. Tôi cũng đang tự hỏi, với tôi, Minh có thể là gì?

Hay cũng chỉ như Phong, Lâm, Nhân đã từng theo đuổi tôi và cuối cùng cũng ra đi chỉ vì không đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Tôi thật ngốc, làm gì có ai chịu đợi mà không biết tôi có yêu họ hay không và đến khi nào tôi mới đồng ý, chấp nhận tình cảm của họ.

“Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc
Là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi
Rồi có những đêm mưa
Nằm nghe câu ca rất xưa
Từ radio phát lên, nghe thật buồn
Người lớn cô đơn, tự mình trong bao nghĩ suy
Ngồi bên ai sao thấy riêng tôi quạnh hiu!”

Từng ca từ của bài hát “Khi người lớn cô đơn” cứ len lỏi, ngấm dần vào tế bào cảm xúc của tôi. Đêm Sài Gòn yên tĩnh đến kỳ lạ, tôi cứ chập chờn, ý nghĩ nhẩm theo câu hát... cho đến khi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

...
Prev 1 ... 9 10 11 12 13 14 Next
›› Em dấu cô đơn ở đâu
›› Thời gian để yêu
›› Chỉ cần tin và yêu
›› Hẹn gặp lại cậu
›› Kế hoạch cưa trai
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000544
Snack's 1967