Một sáng thứ bảy tuyệt vời, khí trời dịu dàng khó tả. Sài Gòn đôi khi cũng biết chiều lòng người, không uổng công đêm qua tôi đã cầu nguyện thật lâu để có một chuyến đi thật bình an, thú vị. Vì đi trong ngày nên tôi chỉ đem đủ đồ để thay và vài vật dụng cần thiết của con gái. Dĩ nhiên, tôi không có kem chống nắng vì đó là thứ tôi chưa bao giờ dùng nên dù có lượn nguyên cái siêu thị, thứ đó vẫn nằm ngoài list ghi nhớ mua và nằm trong list lãng quên của tôi. Nhưng như tôi đã nói, trời hôm nay sẽ đẹp, hơn nữa da tôi dễ nhả nắng nên những thứ ấy cũng không cần thiết lắm.
Ba của Ken nói rằng họ sẽ chạy xe qua chỗ tôi nên tôi không cần đi xe máy qua nhà họ. Cũng được, cố từ chối càng khiến mọi chuyện không thoải mái.
Chiếc xe 5 chỗ vừa đủ cho 5 người. Không biết là vô tình hay cố ý mà tôi phải ngồi giữa hai anh em nhà họ, nhưng chỗ tôi thích lại là cạnh cửa xe. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi khều nhẹ nhóc Ken.
- Cho cô ngồi ngoài đi.
- Không cho!
Nó tỉnh bơ, thậm chí còn không nhìn mặt tôi. Có vẻ như từ khi tôi nghỉ làm, cái quyền năng của một cô giáo đối với Ken cũng mất đi rồi, tôi khóc không ra nước mắt. Hai chân tôi bắt đầu tê vì phải ngồi cứng đơ một chỗ, hai cặp mí mắt muốn díp lại mà không dám. Nếu ngồi gần cửa, tôi có thể dựa đầu vào đó mà ngủ. Thật sự không thoải mái chút nào.
- Chị muốn đổi chỗ không?
Một luồng gió ấm áp, âm thanh truyền cảm chạm đúng ước nguyện của tôi, tôi gật đầu cái rụp như một phản xạ tự nhiên. Vài giây sau định hình được sự việc, tôi quay sang nhìn Rick, nở một nụ cười vừa phải thay lời cảm ơn. Thế là quá trình di chuyển chỗ ngồi bắt đầu, dĩ nhiên tôi phải là người đứng lên để bước qua trước mặt Rick. Nhưng hai chân tôi cứ như bị đặt lên bàn mát ra, tê tê, rần rần.
“Hai bước thôi, chỉ cần hai bước là có thể đạt được ước nguyện.” - Tôi nghĩ trong đầu và cố gắng đứng lên. Nhưng một bước cũng không dễ dàng gì chứ đừng nói đến hai. Và điều gì đến cũng đến, cả người tôi ngã nhào về phía cửa xe, tôi đoán trước số phận cái mặt đáng thương của tôi sẽ hôn toàn phần cái tấm kính xe, máu me sẽ tuôn ra, hàm răng cửa sẽ bị tổn thương, nhắm mắt là cách duy nhất để tôi giảm sự kinh hoàng.
Nhưng trong vài tích tắc đó, mặt tôi va vào một vật thể ấm ấm, thơm thơm, mềm mềm... Rick ôm trọn tôi vào lòng, đầu cậu ta bị đập vào cửa kính kêu “cốp”. Xe dừng lại, hai phụ huynh quay người để xem xét tình hình. Tôi không biết bốn người họ sẽ biểu lộ sắc thái như thế nào, vì tôi cảm thấy sự xấu hổ đã tràn tới đỉnh đầu, cái mặt tôi cứ dính lấy ngực Rick mà không tách ra được, phần vì chân tôi bị chuột rút, phần vì Rick cứ ôm chặt tôi.
Phải đến 1 phút sau, chiếc xe lại chuyển bánh, Rick mới buông tay, đỡ tôi lên rồi cậu ta tự thân vận động - chuyển qua giữa ngồi. Tôi vẫn còn xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên, vì cảm giác hai má và tai đang nóng bừng. Lúc sau từ từ liếc mắt để ý khuôn mặt của 4 người họ, mặt ai cũng tỉnh bơ, mẹ nhóc Ken quay lại hỏi tôi:
- Con có sao không?
- Dạ con không sao, may... May mà có Rick. - Tôi ngượng ngùng trả lời, và hình như có một điều gì đó rất lạ. Khi mẹ nhóc Ken vừa quay lên, hình như cô đã cười, cả chú cũng cười và nhóc Ken lúc này liếc qua tôi với một vẻ mặt đau khổ giống như đang kìm nén... Cười. Tôi quay sang nhìn ra ngoài đường để lấy lại trạng thái tĩnh, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ kéo đến và trong lúc chập chờn ngủ, đầu tôi được một bàn tay đỡ lấy, sau đó nó dựa vào một vật không phải là cửa kính. Tôi cũng biết đó là gì, nhưng mặc kệ, cứ thế ngủ thôi.
Hơn hai tiếng đồng hồ trên xe, cuối cùng chúng tôi đã đến với biển. Cô chú đặt ba phòng khách sạn, một cho cô chú, một cho hai anh em và một cho tôi.
Biển tháng 8 không nhiều sóng, chỉ gợn nhẹ. Vài con thuyền đang lênh đênh trên biển. Thật ra tôi yêu biển lắm, vì quê tôi là vùng núi, để được ngắm biển không phải chuyện dễ dàng. Ngày bé, tôi vẫn nghĩ sau này nếu trở thành giáo viên, tôi sẽ xin về dạy ở một nơi có biển. Trẻ con miền biển vất vả nhiều lắm, nhìn những thân ảnh gầy gò, đen xạm đang men theo bờ biển nhặt những con sò, tôi bỗng nghẹn ngào. Tôi muốn ào ngay ra biển, muốn ôm biển vào lòng, nếm vị mặn chát mà ở quê tôi không có.
Tiếng gõ cửa phòng làm tôi như tỉnh cơn mê.
- Con có bikini chứ? Chúng ta đi ra biển thôi.
Tôi tròn mắt nhìn người đứng trước mặt, là mẹ nhóc Ken, một người phụ nữ mặc bikini đã ở độ tuổi 38, nhưng vẫn giữ được vóc dáng như con gái 25, có lẽ cô ấy còn chuẩn hơn cả tôi. Cô ấy thật đẹp.
- Dạ... Con không có, con mặc quần đùi với áo thun thôi cô ạ.
- May quá! Cô có mua cho con một bộ bikini đây, cứ lo con có rồi. Mặc vào đi, cô sẽ đợi.
Tôi tròn mắt tập hai khi cô ấy đưa cho tôi một chiếc túi, trong túi có bộ bikini màu xanh dương - thứ mà tôi chưa bao giờ mặc để đi biển. Đắn đo mãi, cuối cùng tôi vẫn trung thành với quần jean đùi và áo thun ngắn tay đã chuẩn bị trước. Tôi biết sẽ làm mẹ nhóc Ken thất vọng, nhưng chỉ nghĩ đến việc mặc bộ bikini lên người mà đứng trong phòng, tôi đã ngượng chín mặt huống chi mặc nó ra biển trước con mắt bao nhiêu người và... trước mặt Rick.
- Ơ... - Mẹ nhóc Ken ngạc nhiên nhìn bộ đồ tôi mặc trên người.
Ba của Ken nói rằng họ sẽ chạy xe qua chỗ tôi nên tôi không cần đi xe máy qua nhà họ. Cũng được, cố từ chối càng khiến mọi chuyện không thoải mái.
Chiếc xe 5 chỗ vừa đủ cho 5 người. Không biết là vô tình hay cố ý mà tôi phải ngồi giữa hai anh em nhà họ, nhưng chỗ tôi thích lại là cạnh cửa xe. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi khều nhẹ nhóc Ken.
- Cho cô ngồi ngoài đi.
- Không cho!
Nó tỉnh bơ, thậm chí còn không nhìn mặt tôi. Có vẻ như từ khi tôi nghỉ làm, cái quyền năng của một cô giáo đối với Ken cũng mất đi rồi, tôi khóc không ra nước mắt. Hai chân tôi bắt đầu tê vì phải ngồi cứng đơ một chỗ, hai cặp mí mắt muốn díp lại mà không dám. Nếu ngồi gần cửa, tôi có thể dựa đầu vào đó mà ngủ. Thật sự không thoải mái chút nào.
- Chị muốn đổi chỗ không?
Một luồng gió ấm áp, âm thanh truyền cảm chạm đúng ước nguyện của tôi, tôi gật đầu cái rụp như một phản xạ tự nhiên. Vài giây sau định hình được sự việc, tôi quay sang nhìn Rick, nở một nụ cười vừa phải thay lời cảm ơn. Thế là quá trình di chuyển chỗ ngồi bắt đầu, dĩ nhiên tôi phải là người đứng lên để bước qua trước mặt Rick. Nhưng hai chân tôi cứ như bị đặt lên bàn mát ra, tê tê, rần rần.
“Hai bước thôi, chỉ cần hai bước là có thể đạt được ước nguyện.” - Tôi nghĩ trong đầu và cố gắng đứng lên. Nhưng một bước cũng không dễ dàng gì chứ đừng nói đến hai. Và điều gì đến cũng đến, cả người tôi ngã nhào về phía cửa xe, tôi đoán trước số phận cái mặt đáng thương của tôi sẽ hôn toàn phần cái tấm kính xe, máu me sẽ tuôn ra, hàm răng cửa sẽ bị tổn thương, nhắm mắt là cách duy nhất để tôi giảm sự kinh hoàng.
Nhưng trong vài tích tắc đó, mặt tôi va vào một vật thể ấm ấm, thơm thơm, mềm mềm... Rick ôm trọn tôi vào lòng, đầu cậu ta bị đập vào cửa kính kêu “cốp”. Xe dừng lại, hai phụ huynh quay người để xem xét tình hình. Tôi không biết bốn người họ sẽ biểu lộ sắc thái như thế nào, vì tôi cảm thấy sự xấu hổ đã tràn tới đỉnh đầu, cái mặt tôi cứ dính lấy ngực Rick mà không tách ra được, phần vì chân tôi bị chuột rút, phần vì Rick cứ ôm chặt tôi.
Phải đến 1 phút sau, chiếc xe lại chuyển bánh, Rick mới buông tay, đỡ tôi lên rồi cậu ta tự thân vận động - chuyển qua giữa ngồi. Tôi vẫn còn xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên, vì cảm giác hai má và tai đang nóng bừng. Lúc sau từ từ liếc mắt để ý khuôn mặt của 4 người họ, mặt ai cũng tỉnh bơ, mẹ nhóc Ken quay lại hỏi tôi:
- Con có sao không?
- Dạ con không sao, may... May mà có Rick. - Tôi ngượng ngùng trả lời, và hình như có một điều gì đó rất lạ. Khi mẹ nhóc Ken vừa quay lên, hình như cô đã cười, cả chú cũng cười và nhóc Ken lúc này liếc qua tôi với một vẻ mặt đau khổ giống như đang kìm nén... Cười. Tôi quay sang nhìn ra ngoài đường để lấy lại trạng thái tĩnh, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ kéo đến và trong lúc chập chờn ngủ, đầu tôi được một bàn tay đỡ lấy, sau đó nó dựa vào một vật không phải là cửa kính. Tôi cũng biết đó là gì, nhưng mặc kệ, cứ thế ngủ thôi.
Hơn hai tiếng đồng hồ trên xe, cuối cùng chúng tôi đã đến với biển. Cô chú đặt ba phòng khách sạn, một cho cô chú, một cho hai anh em và một cho tôi.
Biển tháng 8 không nhiều sóng, chỉ gợn nhẹ. Vài con thuyền đang lênh đênh trên biển. Thật ra tôi yêu biển lắm, vì quê tôi là vùng núi, để được ngắm biển không phải chuyện dễ dàng. Ngày bé, tôi vẫn nghĩ sau này nếu trở thành giáo viên, tôi sẽ xin về dạy ở một nơi có biển. Trẻ con miền biển vất vả nhiều lắm, nhìn những thân ảnh gầy gò, đen xạm đang men theo bờ biển nhặt những con sò, tôi bỗng nghẹn ngào. Tôi muốn ào ngay ra biển, muốn ôm biển vào lòng, nếm vị mặn chát mà ở quê tôi không có.
Tiếng gõ cửa phòng làm tôi như tỉnh cơn mê.
- Con có bikini chứ? Chúng ta đi ra biển thôi.
Tôi tròn mắt nhìn người đứng trước mặt, là mẹ nhóc Ken, một người phụ nữ mặc bikini đã ở độ tuổi 38, nhưng vẫn giữ được vóc dáng như con gái 25, có lẽ cô ấy còn chuẩn hơn cả tôi. Cô ấy thật đẹp.
- Dạ... Con không có, con mặc quần đùi với áo thun thôi cô ạ.
- May quá! Cô có mua cho con một bộ bikini đây, cứ lo con có rồi. Mặc vào đi, cô sẽ đợi.
Tôi tròn mắt tập hai khi cô ấy đưa cho tôi một chiếc túi, trong túi có bộ bikini màu xanh dương - thứ mà tôi chưa bao giờ mặc để đi biển. Đắn đo mãi, cuối cùng tôi vẫn trung thành với quần jean đùi và áo thun ngắn tay đã chuẩn bị trước. Tôi biết sẽ làm mẹ nhóc Ken thất vọng, nhưng chỉ nghĩ đến việc mặc bộ bikini lên người mà đứng trong phòng, tôi đã ngượng chín mặt huống chi mặc nó ra biển trước con mắt bao nhiêu người và... trước mặt Rick.
- Ơ... - Mẹ nhóc Ken ngạc nhiên nhìn bộ đồ tôi mặc trên người.

