Polly po-cket
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 138
Ra khỏi bệnh viện quân khu cũng đã là giữa trưa. Lương Tuấn Đào mở cửa xe Land Rover ngồi vào ghế lái.

Lâm Tuyết cũng mở cửa ngồi vào ghế sau.

"Sao không ngồi cạnh tôi?" Lương Tuấn Đào quay đầu hỏi .

"Sợ ảnh hưởng tới tâm tình anh." Lâm Tuyết hé miệng đáp. Cô nhớ rõ lần đầu tiên gặp mặt mình và hắn đấu khẩu đã chọc giận tới Lương nhị thiếu gia tôn quý này, xét về lý trí, vẫn nên giữ khoảng cách an toàn với hắn.

"A." Từ sâu trong yết hầu Lương Tuấn Đào phát ra một tiếng cười khẽ, khuôn mặt tuấn lãng có chút gian trá tràn đầy ý cười, hắn vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh sang sảng nói: "Lên phía trước ngồi đi."

"Không cần đâu." Lâm Tuyết nói xong liền quay mặt, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe, chấm dứt việc trò chuyện.

Lương Tuấn Đào có chút hậm hực khởi động xe, liếc cô một cái từ kính chiếu hậu phía trước, hắn lầu bà lầu bầu rồi lẩm bẩm nói một câu: " Phụ lòng tốt của người ta."

***

Còn nhớ buổi diễn âm nhạc đầy khói lửa, còn nhớ cái lạnh cuối mùa thu, còn nhớ đám đông kia xô anh về phía emi .... Có một lần trong nhật kí hoang mang ngốc nghếc, bởi vì nụ cười của anh thật là đặc biệt

Khi ca khúc này vang lên, Lâm Tuyết ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn chằm chằm phía trước, ngơ ngác đến xuất thần.

Anh dũng cảm bảo vệ em, em nhỏ bé chỉ biết lo lắng lải nhải. Cảm ơn vì chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, một lần nữa cái lạnh cuối mùa thu trở lại.

Cho anh nắm tay em, giống như dã thú ôn nhu. Tự do giữa thảo nguyên mênh mang, bàn tay nhỏ bé nằm trong bàn tay lớn.

Lương Tuấn Đào vẫn quan sát cô từ kính chiếu hậu, cảm thấy khác thường, hắn quay đầu lại hỏi: "Sao vậy?"

Lâm Tuyết trầm mặc một lúc mới đáp lại: "Xương sườn bị đau!"

"A." Lương Tuấn Đào cười tựa hồ hơi sủng nịnh hay là mỗi câu cô nói ra đều khiến hắn thấy thú vị. Hắn vỗ nhẹ tay lái chế nhạo nói: "Đi ăn một bữa thật ngon sẽ hết đau."

Xe dừng lại, Lâm Tuyết đẩy cửa xe ra, cô giật mình bởi đây không phải doanh trại bộ đội mà là một nơi sang trọng đẳng cấp quốc tê – khách sạn Vân Hải.

"Anh dẫn tôi tới đây làm gì?" Lâm Tuyết thấy kì quái liền dò xét.

Lương Tuấn Đào xuống xe sập mạnh cửa, búng tay một cái, hợp tình hợp lý nói: "Hôm nay nếu không có tôi khẳng định rằng cô đã bị vị hôn phu cũ chỉnh cho chết đi sống lại. Chẳng lẽ cô không nên mời tôi một bữa lớn để bày tỏ lòng biết ơn sao?"

"A." Cô gật đầu, "Được rồi." Thấy hắn cất bước, ngay sau đó cô bổ sung thêm một câu: "Nhưng mà tôi không có tiền."

***

Lâm Tuyết mời khách, Lương Thượng tá trả tiền, hai người ở khách sạn hưởng thụ một phen.

Khi ăn cơm, Lương Tuấn Đào đưa tới cho cô mấy chiếc sườn lợn nói: "Ăn nhiều một chút, cô gầy như cây trúc, cứ vậy quân đội cũng không cần đến cô đâu."

Những lời này đã tác động vào Lâm Tuyết vốn hờ hững, cô có chút băn khoăn lo sợ quan sát sắc mặt hắn, tựa hồ muốn dò xét những lời hắn nói là thật hay giả.

"Ăn đi, nhìn tôi làm gì?" Lương Tuấn Đào buông đũa, tà mị nhếch môi: "Có phải thấy tôi rất đẹp trai không, tú sắc khả xan (1), không cần ăn cơm cũng thấy no rồi à?"

"Khụ!" Lâm Tuyết không bình tĩnh được mà bị sặc.

Hắn nhiệt tình giúp vỗ lưng còn ở bên cạnh quan sát đánh giá khuôn mặt tinh tế của cô.

Lâm Tuyết có chút không quen khi bị đàn ông nhìn chằm chằm, liền nghiêng mình dùng khăn lau lau khóe miệng.

Lương Tuấn Đào bĩu môi, hắn hơi bất mãn việc cô cố ý trốn tránh, vừa định nói cái gì thì di động chợt vang lên.

Hắn cầm điện thoại lên mới nhìn đã nói: "Hoắc, tên khốn kiếp nào nhanh như vậy đã đi mật báo!" Mắng xong tiếng chuông điện thoại vẫn vang không ngừng, không còn cách nào khác, Lương Tuấn Đào đành kiên trì bấm nút nghe, dùng giọng điệu bất cần hỏi: "Alo, xin hỏi Lương Thủ trưởng lại có chỉ thị gì sao?" Cái từ "lại" kia rõ ràng là được nhấn mạnh.

Bên kia truyền ra thanh âm nổi giận đùng đùng của Lương Trọng Toàn: "Cái thằng nhóc này, sao anh lại đánh trọng thương con trai Lý tướng quân, quân đội toàn thành phố đều đã biết chuyện, anh muốn tôi cho qua thế nào đây?"

Lâm Tuyết giương mắt nhìn về phía hắn, chỉ thấy người đàn ông này không thèm quan tâm, nhíu mi mở miệng: "Tiểu tử kia chạy đến Phi Ưng đoàn giương oai công khai, đánh bị thương người của con, nếu con không cho hắn mở rộng tầm mắt một chút thì mấy tên bộ đội đặc chủng còn nghĩ rằng bộ đội dã chiến đều dễ bị xem thường."

"Sao? Đả thương người của anh à?" Ngữ khí của Lương Trọng Toàn dịu lại: "Rốt cuộc là đả thương ai?"

Trong mắt Lương Tuấn Đào hiện lên một tia ngượng ngập, nhưng rất nhanh hắn đã trấn định lại: "Đả thương ai không quan trọng, cho dù Phi Ưng đoàn có nuôi một con chó nhưng không được phép của con thì cũng không cho phép Mạc Sở Hàn động đến nó!"

Lâm Tuyết cúi đầu, cắn cắn cánh môi.

"Đưa điện thoại cho Lâm Tuyết."

"Cái gì? Ách ...." Lương Tuấn Đào đứng lên, thần sắc có chút mất tự nhiên, hắn ngượng ngùng hỏi : "Sao cha biết cô ấy ở cạnh con?"

"Xú tiểu tử, chuyện của anh có thể giấu được tôi sao? Bác anh vừa gọi điện kể anh tự mình đưa con bé vào bệnh viện. Nhanh đưa điện thoại cho nó đi."

1 2 Next

Đọc tiếp: Chương 13 - Hăng hái làm việc
Quay lại: Chương 11 - Đánh hắn
Danh sách chương
Chương 16 - Tử lộ
Chương 17 - Nổ súng
Chương 18 - Kẻ bại hoại này
Chương 19 - Từ chối
Chương 20 - Diễn kịch
Khách quý
Chương 22 - Buông cô ấy ra
Chương 23 - Đa tạ
Chương 24 - Nói lời phải giữ chữ tín
Chương 25 - Đau lại càng đau
Chương 26 - Tin tốt lành
Chương 27 - Khế ước vợ chồng
Chương 28 - Còn thích cô ta không?
Chương 29 - Đào tạo lại
Chương 30 - Đơn độc chiến đấu
Prev 1 2 3 4 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000379