Sẩm tối gần hoàng hôn. Màn đêm dần trở nên dày đặc, đèn điện được bật lên.
Lâm Tuyết lẳng lặng ngồi tựa bên cửa sổ, chăm chú nhìn dòng đèn bên ngoài, suy nghĩ dường như đã bay xa.
Bộ sườn xám đỏ thẫm thêu hoa ôm trọn đường cong hấp dẫn, phác họa bóng dáng nhìn nghiêng xinh đẹp như họa của cô.
Lương Tuấn Đào không quấy nhiễu Lâm Tuyết mà chỉ yên lặng thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp trầm tư của mỹ nhân, nghĩ đến chuyện từ nay về sau cô là người vợ duy nhất của mình, trong lòng hắn thỏa mãn vô cùng và tràn đầy hạnh phúc, làm hắn tự nhiên sinh ra một loại kích động phấn khởi.
Âu phục đã sớm cởi ra, hắn vẫn cảm thấy nóng liền dứt khoát kéo áo sơmi ra, ánh mắt lang tính nguy hiểm bắt đầu dò xét đường cong nữ tính.
Lâm Tuyết cũng không xa lạ gì trước cái nhìn chăm chú động dục nóng rực của hắn, cô quay sang liếc nhìn đôi mắt rạng rỡ kia, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Anh cài nút áo sơ mi cho tốt, thấy thế này ông nội sẽ phê bình anh, ngày đại hỉ mà quần áo không chỉnh tề!"
Con quỷ nhỏ này! Thấy cô, Lương Tuấn Đào liền không tự chủ được. . . Nhưng thời điểm hiện tại chỉ có cách tự kiềm chế, hắn áp xuống dục niệm, vẫy vẫy tay với cô, tà mị cười mềm: "Bà xã, giúp ông xã cài lại nút áo đi!"
Đồ lưu manh háo sắc! Lâm Tuyết bật cười, cô nghiêng người, quả thực vươn tay cài lại cúc áo cho hắn. Hết cách, đôi khi đàn ông giống như đứa trẻ to xác chưa lớn, hắn có phương pháp làm nũng độc đáo của hắn. Thỉnh thoảng, cô cũng cưng chìu hắn vậy!
Hơi thở phụ nữ phảng phất trước ngực Lương Tuấn Đào khiến hắn ngứa ngáy từng trận, trong lòng thật ra càng ngứa ngáy hơn, hắn hận không thể lập tức bổ nhào vào tử hình Lâm Tuyết ngay tại trận!
Đương nhiên, đây chỉ là ý tưởng tự sướng trong đầu, không thể biến thành hành động, chẳng qua tạm thời chưa thể ăn cô nhưng hôn một cái, sờ sờ thì vẫn có thể! Bà xã hắn đó! Hắn đương nhiên có quyền hưởng phúc lợi này!
Rõ ràng Lâm Tuyết đang nghiêm túc cài khuya cho hắn, không biết như thế nào lại chọc cho người kia thú tính đại phát, kéo cô vào ngực, điên cuồng mà hôn môi một hồi.
"Đừng, " cô vội vàng dùng sức giãy dụa, kháng nghị nói: "Anh buông ra! Cẩn thận làm hỏng lớp trang điểm!"
Cô nói có lý, lớp trang điểm hoàn mỹ không tỳ vết như vậy mà bị hỏng thì thật đáng tiếc. Lương Tuấn Đào buông miệng nhỏ ra, chưa thỏa mãn liếm liếm môi mình, sau đó cười tà, nói: "Anh hôn ở chỗ em không trang điểm vậy!"
Lâm Tuyết xấu hổ đến mức khuôn mặt đỏ bừng, vội vàng khước từ hắn, cô chỉ chỉ vào sĩ quan cao cấp đang lái xe phía trước, ý bảo hắn thu lại chút rồi hạ giọng trách mắng: "Anh tìm đường chết à!"
Người lái xe kia là lão lái xe lâu năm bên cạnh Lương Đống, ông nhập ngũ chưa lâu liền tới lái xe suốt ba mươi năm qua. Cảnh đôi vợ chồng son thân mật đùa giỡn phía sau đương nhiên thu hết vào tầm mắt ông nhưng ông chỉ hiền lành mỉm cười, không quấy rầy bọn họ.
*
Vất vả lắm mới tới bệnh viện, lái xe vừa dừng, Lâm Tuyết liền như chạy trốn khỏi xe!
Người đàn ông kia chẳng khác gì con sói đói bụng ngàn năm, hắn như hận không thể gặm khắp toàn thân cô. Nếu không phải là đến bệnh viện thăm hỏi Lương Đống, lái xe lại là người già, không chừng hắn. . . nghĩ lại xấu hổ muốn chết.
Lương Tuấn Đào cũng xuống xe, một tay vắt áo khoác, hắn vừa gấp gáp đi qua vừa gọi bà xã nhỏ xinh đẹp mới thấy mình đã bỏ chạy: "Bà xã, chờ anh chút!"
Trời ạ! Trong bệnh viện nhiều người như vậy, hắn có thể nhỏ giọng chút không? Lâm Tuyết dừng bước, đợi hắn đến trước mặt, liền thấp giọng dặn dò: "Anh đừng tiếp tục phát tình bậy bạ, nghe chưa?"
Người đàn ông kia tỏ ra vô tội: "Anh phát tình với bà xã của mình thì có gì sai hả?"
"Cũng phải xem hoàn cảnh chứ!" Lâm Tuyết trịnh trọng cảnh cáo hắn: "Nếu tiếp tục phát tình linh tinh em sẽ không để ý tới anh nữa!"
Thấy hai má Lâm Tuyết đỏ ửng, quả thực so với bất cứ má hồng trang điểm nào cũng xinh đẹp hơn, đôi mắt hắn chớp chớp, hắn nhẹ nhàng nắm tay cô, không đợi cô nhắc lại kháng nghị đã kéo đến gần miệng.
Đúng là một kẻ khó chơi, Lâm Tuyết bất đắc dĩ rồi bị hành động kế tiếp của đối phương làm cho cảm động.
Hắn kéo tay cô đến bên miệng, không hề cợt nhả, mà mở tay cô ra, tiếp theo nhẹ nhàng ấn xuống lòng bàn tay một nụ hôn. Lương Tuấn Đào nâng mắt nhìn cô, dương môi nói: "Anh biết rồi."
Trong lòng Lâm Tuyết hơi cảm động và rung động ngọt ngào nhè nhẹ. Cô ngượng ngùng hạ mắt, mặt mũi đỏ ửng càng đẹp mê người.
*
Khi đặt chân vào phòng chăm sóc đặc biệt, Lương Đống dưới sự phục vụ của mọi người vừa dùng xong bữa tối đơn giản. Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết cùng vào liền bắt gặp nữ y tá trẻ bưng nửa bát cháo loãng và nửa đĩa rau cải đang hướng về phía ngoài.
Lương Tuấn Đào không khỏi mừng rỡ, hỏi: "Ông nội, ông ăn gì vậy?"
Nữ y tá dừng bước, kích động nhìn Lương Tuấn Đào, ánh mắt si mê, ngay cả trả lời cũng quên mất. Được thấy chiến thần trong truyền thuyết ở khoảng cách gần như vậy thật khiến người ta đến cả hít thở cũng phải ngưng lại, rất đẹp trai a! Quả thực so với ảnh chụp hắn còn đẹp trai gấp trăm lần!
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
Lâm Tuyết lẳng lặng ngồi tựa bên cửa sổ, chăm chú nhìn dòng đèn bên ngoài, suy nghĩ dường như đã bay xa.
Bộ sườn xám đỏ thẫm thêu hoa ôm trọn đường cong hấp dẫn, phác họa bóng dáng nhìn nghiêng xinh đẹp như họa của cô.
Lương Tuấn Đào không quấy nhiễu Lâm Tuyết mà chỉ yên lặng thưởng thức trọn vẹn vẻ đẹp trầm tư của mỹ nhân, nghĩ đến chuyện từ nay về sau cô là người vợ duy nhất của mình, trong lòng hắn thỏa mãn vô cùng và tràn đầy hạnh phúc, làm hắn tự nhiên sinh ra một loại kích động phấn khởi.
Âu phục đã sớm cởi ra, hắn vẫn cảm thấy nóng liền dứt khoát kéo áo sơmi ra, ánh mắt lang tính nguy hiểm bắt đầu dò xét đường cong nữ tính.
Lâm Tuyết cũng không xa lạ gì trước cái nhìn chăm chú động dục nóng rực của hắn, cô quay sang liếc nhìn đôi mắt rạng rỡ kia, bất đắc dĩ lắc đầu, nói: "Anh cài nút áo sơ mi cho tốt, thấy thế này ông nội sẽ phê bình anh, ngày đại hỉ mà quần áo không chỉnh tề!"
Con quỷ nhỏ này! Thấy cô, Lương Tuấn Đào liền không tự chủ được. . . Nhưng thời điểm hiện tại chỉ có cách tự kiềm chế, hắn áp xuống dục niệm, vẫy vẫy tay với cô, tà mị cười mềm: "Bà xã, giúp ông xã cài lại nút áo đi!"
Đồ lưu manh háo sắc! Lâm Tuyết bật cười, cô nghiêng người, quả thực vươn tay cài lại cúc áo cho hắn. Hết cách, đôi khi đàn ông giống như đứa trẻ to xác chưa lớn, hắn có phương pháp làm nũng độc đáo của hắn. Thỉnh thoảng, cô cũng cưng chìu hắn vậy!
Hơi thở phụ nữ phảng phất trước ngực Lương Tuấn Đào khiến hắn ngứa ngáy từng trận, trong lòng thật ra càng ngứa ngáy hơn, hắn hận không thể lập tức bổ nhào vào tử hình Lâm Tuyết ngay tại trận!
Đương nhiên, đây chỉ là ý tưởng tự sướng trong đầu, không thể biến thành hành động, chẳng qua tạm thời chưa thể ăn cô nhưng hôn một cái, sờ sờ thì vẫn có thể! Bà xã hắn đó! Hắn đương nhiên có quyền hưởng phúc lợi này!
Rõ ràng Lâm Tuyết đang nghiêm túc cài khuya cho hắn, không biết như thế nào lại chọc cho người kia thú tính đại phát, kéo cô vào ngực, điên cuồng mà hôn môi một hồi.
"Đừng, " cô vội vàng dùng sức giãy dụa, kháng nghị nói: "Anh buông ra! Cẩn thận làm hỏng lớp trang điểm!"
Cô nói có lý, lớp trang điểm hoàn mỹ không tỳ vết như vậy mà bị hỏng thì thật đáng tiếc. Lương Tuấn Đào buông miệng nhỏ ra, chưa thỏa mãn liếm liếm môi mình, sau đó cười tà, nói: "Anh hôn ở chỗ em không trang điểm vậy!"
Lâm Tuyết xấu hổ đến mức khuôn mặt đỏ bừng, vội vàng khước từ hắn, cô chỉ chỉ vào sĩ quan cao cấp đang lái xe phía trước, ý bảo hắn thu lại chút rồi hạ giọng trách mắng: "Anh tìm đường chết à!"
Người lái xe kia là lão lái xe lâu năm bên cạnh Lương Đống, ông nhập ngũ chưa lâu liền tới lái xe suốt ba mươi năm qua. Cảnh đôi vợ chồng son thân mật đùa giỡn phía sau đương nhiên thu hết vào tầm mắt ông nhưng ông chỉ hiền lành mỉm cười, không quấy rầy bọn họ.
*
Vất vả lắm mới tới bệnh viện, lái xe vừa dừng, Lâm Tuyết liền như chạy trốn khỏi xe!
Người đàn ông kia chẳng khác gì con sói đói bụng ngàn năm, hắn như hận không thể gặm khắp toàn thân cô. Nếu không phải là đến bệnh viện thăm hỏi Lương Đống, lái xe lại là người già, không chừng hắn. . . nghĩ lại xấu hổ muốn chết.
Lương Tuấn Đào cũng xuống xe, một tay vắt áo khoác, hắn vừa gấp gáp đi qua vừa gọi bà xã nhỏ xinh đẹp mới thấy mình đã bỏ chạy: "Bà xã, chờ anh chút!"
Trời ạ! Trong bệnh viện nhiều người như vậy, hắn có thể nhỏ giọng chút không? Lâm Tuyết dừng bước, đợi hắn đến trước mặt, liền thấp giọng dặn dò: "Anh đừng tiếp tục phát tình bậy bạ, nghe chưa?"
Người đàn ông kia tỏ ra vô tội: "Anh phát tình với bà xã của mình thì có gì sai hả?"
"Cũng phải xem hoàn cảnh chứ!" Lâm Tuyết trịnh trọng cảnh cáo hắn: "Nếu tiếp tục phát tình linh tinh em sẽ không để ý tới anh nữa!"
Thấy hai má Lâm Tuyết đỏ ửng, quả thực so với bất cứ má hồng trang điểm nào cũng xinh đẹp hơn, đôi mắt hắn chớp chớp, hắn nhẹ nhàng nắm tay cô, không đợi cô nhắc lại kháng nghị đã kéo đến gần miệng.
Đúng là một kẻ khó chơi, Lâm Tuyết bất đắc dĩ rồi bị hành động kế tiếp của đối phương làm cho cảm động.
Hắn kéo tay cô đến bên miệng, không hề cợt nhả, mà mở tay cô ra, tiếp theo nhẹ nhàng ấn xuống lòng bàn tay một nụ hôn. Lương Tuấn Đào nâng mắt nhìn cô, dương môi nói: "Anh biết rồi."
Trong lòng Lâm Tuyết hơi cảm động và rung động ngọt ngào nhè nhẹ. Cô ngượng ngùng hạ mắt, mặt mũi đỏ ửng càng đẹp mê người.
*
Khi đặt chân vào phòng chăm sóc đặc biệt, Lương Đống dưới sự phục vụ của mọi người vừa dùng xong bữa tối đơn giản. Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết cùng vào liền bắt gặp nữ y tá trẻ bưng nửa bát cháo loãng và nửa đĩa rau cải đang hướng về phía ngoài.
Lương Tuấn Đào không khỏi mừng rỡ, hỏi: "Ông nội, ông ăn gì vậy?"
Nữ y tá dừng bước, kích động nhìn Lương Tuấn Đào, ánh mắt si mê, ngay cả trả lời cũng quên mất. Được thấy chiến thần trong truyền thuyết ở khoảng cách gần như vậy thật khiến người ta đến cả hít thở cũng phải ngưng lại, rất đẹp trai a! Quả thực so với ảnh chụp hắn còn đẹp trai gấp trăm lần!
Đọc tiếp: Chương 28
Quay lại: Chương 26 - Ăn vận đẹp nhất
Danh sách chươngQuyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?

