Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 27 - Tôi sẽ ghen tỵ, sẽ ăn giấm chua


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 18
Bàn tay to mò mẫm trên điểm mẫn cảm của cô, dùng sức mà xoa nắn, tiếng nói vì dục vọng mà hơi hơi khàn khàn: "Bà xã, anh muốn ở trên em! Bây giờ, ngay lập tức!"

Lâm Tuyết vừa mở được hai nút áo, người kia đã không kiềm chế nổi, trực tiếp vươn tay xé sườn sám cô ra, sau đó cánh tay sắt duỗi ra, ôm ngang eo cô, đi nhanh vào phòng tắm.

*

Giữa bầu không khí mờ mịt, gian phòng trở nên ái muội. Trong bồn tắm bằng sứ lớn được nhập khẩu từ nước ngoài, từng đợt sóng đập vào thành bồn, như đang bơi lội ở sông, nước trong bồn đều bắn tung tóe.

Khi Lâm Tuyết bị hắn đặt bên dưới, cô la hét sợ nước quá sâu, sau đó Lương Tuấn Đào liền đổi vị trí, trở thành cô ở trên hắn ở dưới.

Ký ức lần đầu bị xé rách đau đớn vẫn còn mới mẻ, đối với tư thế này cô thật sự tràn đầy căng thẳng và sợ hãi. Nhưng người đàn ông kia hưng trí bừng bừng, nóng lòng muốn thử.

"Không được!" Lâm Tuyết liều mạng lắc đầu từ chối: "Thực sự không được! Nếu anh không sợ bị thương. . . có thể thử xem!"

Thật không? Đã nhiều như vậy còn sợ sao? Lương háo sắc nửa tin nửa ngờ, bảo cô thả lỏng chút."Bà xã, đừng sợ! Địa bàn của anh em làm chủ! Đến đây, từ từ thôi. . ."

Lâm Tuyết sợ hãi hơi căng thẳng mà vịn vào hắn, thời điểm hai người hợp nhất, tiếng ngâm nga nhỏ vụn không nhịn được mà tràn khỏi cánh môi. Hắn cúi đầu giữ hồng yên, bàn tay to đỡ lấy eo mảnh khảnh, động tác từ chậm đến nhanh.

Lần đầu tiên nếm thử nhưng lại muốn đòi mạng. Lâm Tuyết không chịu nổi loại kích thích này, cô năn nỉ nói: "Đủ rồi! Dừng lại đi!"

". . ." Sao hắn có thể dừng lại chứ? Thân thể mềm mại của cô an vị trên người hắn, cảnh ngọc trước mặt, sao không khiến hắn thú tính đại phát đây.

Da thịt mạnh mẽ căng cứng, những hạt sương trong suốt chảy trên khuôn ngực màu mật ong, không biết là mồ hôi của tình cảm mãnh liệt hay bọt nước trong ao tiên, quả là một màn hoạt sắc sinh hương.

Thời điểm không sai biệt lắm, chưa cần cô tiếp tục cầu xin tha thứ, hắn chủ động dừng lại, chưa đợi cô kịp phản ứng đã thay đổi vị trí, Lương Tuấn Đào gắt gao đặt Lâm Tuyết trên bồn tắm dựa vào vách tường. . .

*

Mặc xong áo tắm mềm mại, khi bước ra Lâm Tuyết như bước trên mây, thân thể đau xót khó nhịn. Kẻ cầm thú này, quả thực muốn phá hủy cô hoàn toàn.

"Mệt muốn chết rồi!" Sau khi kẻ cầm thú nào đó đã thoả mãn liền phát ra lương tâm, hắn săn sóc ôm lấy cô từ phía sau, dịu dàng nói: "Đến đây, ông xã ôm em!"

Chưa kịp giải thích, cô lại bị hắn ôm eo.

Lương Tuấn Đào hôn hôn hai má chưa hết đỏ, tình cảm mãnh liệt của người đàn ông chưa giảm sút, đáy mắt đầy thương yêu và quyến luyến. Lâm Tuyết thật đẹp, đủ khiến hắn điên cuồng. Vừa rồi trong phòng tắm không áp chế được bản thân, thật sự làm cô mệt muốn chết rồi.

Ra khỏi phòng tắm, trở lại phòng ngủ, người giúp việc đã bày bát đĩa lên chiếc bàn trước giường, bên trên là thức ăn phong phú, rượu bạc trong ly, trên bàn đặt một đôi đèn, chân đèn là hình long phượng tốt lành.

Rót đầy hai ly bạc, người giúp việc nói: "Nhị thiếu gia, Thiếu phu nhân, mời uống rượu giao bôi rồi nghỉ ngơi!" Nói xong, liền xoay người rời đi. Lúc ra ngoài còn cẩn thận khép cửa phòng lại.

Lương Tuấn Đào ôm Lâm Tuyết ngồi vào ghế trước bàn, một tay ôm eo cô, một tay bưng ly rượu lên, nói với cô: "Bà xã, đây vừa là rượu giao bôi vừa là rượu đoàn tụ, uống xong em nên làm chút gì đó chứ!"

Lâm Tuyết trừng tên háo sắc hết thuốc chữa kia một cái, không thể nhịn được nữa: "Vừa rồi ở trong phòng tắm. . ."

"Cái kia chỉ là đồ nhắm khai vị trước bữa ăn, bữa tiệc lớn thực sự còn chưa bắt đầu đâu!" Lương Tuấn Đào giúp cô nâng một ly khác lên, đưa đến trong tay cô, nói: "Giữ chắc, ngàn lần không thể vỡ, nếu không sẽ là điềm xấu!"

Quả thực Lâm Tuyết không dám tiếp tục đùn đẩy với hắn, liền đàng hoàng cầm ly bạc kia.

Hai cánh tay quấn cùng một chỗ, cùng uống cạn ly rượu, hắn đặt chén xuống, sau đó ôm cô lên giường.

Một đêm xuân, dường như mới mở màn.

*

Ba ngày sau đám cưới vừa ấm áp ngọt ngào lại vừa bận rộn. Vẫn phải tham gia tiệc rượu nhưng Lương thủ trưởng sắp xếp hoạt động này vào giữa trưa, trừ phi là khách quá quan trọng, bằng không buổi tối chính là thời gian hắn ở bên bà xã, không cho ai xâm phạm.

Mỗi tối vào 8h30, hắn đúng giờ cùng bà xã trở về phòng "nghỉ ngơi", người nhà thấy hắn chăm sóc vợ mới cưới như vậy đều khen ngợi không thôi.

"Nên như vậy, Lâm Tuyết người ta gả cho con, con không yêu thương nó cho tốt thì thật có lỗi với nó!" Lương Trọng Toàn thấy con trai và con dâu đằm thắm thì rất vui mừng. Nếu Hứa Tịnh Sơ còn sống, thấy con gái bà ấy gả cho con trai ông. . . không biết trong lòng sẽ dấy lên cảm giác gì.

Lưu Mỹ Quân thì hoàn toàn không phát biểu ý kiến, từ khi chuẩn bị hôn lễ đến trăng mật tân hôn, về cơ bản bà ta chỉ đưa đẩy cho xong chuyện. Nếu cái nhà này từ nhỏ đến lớn đều thích Lâm Tuyết như vậy, bà ta bảo mất hứng thì rất không ổn. Chẳng qua muốn bà ta nói theo mấy lời dệt hoa trên gấm thì bà ta không cam lòng.

Prev 1 ... 3 4 5 6 Next

Đọc tiếp: Chương 28
Quay lại: Chương 26 - Ăn vận đẹp nhất
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000008s. Total load: 0.000446