Old school Swatch Watches
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Chương 27 - Tôi sẽ ghen tỵ, sẽ ăn giấm chua


- Chuyên mục: Tiểu thuyết
- Lượt xem: 15
Lương Tuấn Đào cười ha ha, gật đầu bảo: "Dương Tử, những lời này nói ra coi như xuôi tai! Được, nghe lời cậu, anh đưa bà xã về trải qua đêm xuân lâu một chút!"

Lời này vừa nói ra, quả nhiên thấy Lưu Dương tức giận đến mức trợn trắng mắt.

Vốn sắp xếp trêu chọc cô dâu chú rể, nhưng màn này tạm thời bị Lương Bội Văn hủy bỏ, bà biết không mấy cô gái thích những chương trình này, nghe bọn thanh niên ồn ào lại thập phần háo sắc trêu chọc, sao tránh nổi xấu hổ.

Tập tục dân gian Trung Quốc nên giữ lại giữ lại tinh hoa, bỏ đi cặn bã, nên bỏ màn chọc ghẹo cô dâu chú rể, sau khi người một nhà dùng xong bữa, nói chuyện một hồi từng người liền đi nghỉ ngơi, vậy tốt quá rồi! Nếu đưa mấy nhóm giặc cỏ tới, chắc chắn không ầm ĩ đến nửa đêm thì chưa yên tĩnh được, lại thêm mệt mỏi buồn bực, còn để lỡ ngày lành cảnh đẹp, chi bằng dứt khoát hủy đi.

Lâm Tuyết liên tục xua tay với Lương Tuấn Đào, vừa lắc đầu vừa nháy mắt ra hiệu, ý bảo hắn bớt phóng túng trước mặt trưởng bối một chút, chú ý tới vấn đề hình tượng. . .

Chưa đợi cô ra hiệu xong đã bị tên háo sắc kia ôm eo bế lên. "Anh làm gì thế!" Trước mặt nhiều người như vậy, nhất là trưởng bối, Lâm Tuyết xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu nhìn ai. "Mau buông em xuống, em sẽ tự đi!"

"Ông nội dạy anh phải thương em thật tốt đó! Đã mệt mỏi cả ngày rồi, bàn chân đau không? Ông xã bế em lên lầu nhé!" Lương lưu manh đúng lý hợp tình, hoàn toàn không cảm thấy đỏ mặt vì hành vi của mình.

Lưu Dương lại tức giận trợn trắng mắt lần nữa nhưng Mã Đồng Đồng không nói lời nào, bởi vì trước đó bọn họ đã giao ước: không được quản thúc đối phương, không được hỏi tâm tình đối phương, có thể yêu đương vụng trộm trong yên lặng, nhưng sau khi xong phải nhớ thu dọn sạch sẽ, không cẩn thận truyền ra ngoài thì mọi hậu quả đều tự mình gánh vác.

Lựa chọn cuộc hôn nhân không tình yêu này là sáng suốt ư? Mã Đồng Đồng không biết! Cô chỉ thấy trước đó Lương Tuấn Đào cực kì không thích Lâm Tuyết, sau lại từ từ theo đuổi Lâm Tuyết, hơn nữa còn tốt như vậy. Đúng là "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" trong truyền thuyết rồi!

Có tiền lệ này, Mã Đồng Đồng sinh ra một tia chờ mong và ảo tưởng với cuộc hôn nhân giữa mình với Lưu Dương , gả cho anh ta, lâu dần có lẽ Lưu Dương sẽ thể dần dần quên đi Lâm Tuyết, từ từ yêu cô!

*

"Anh càng ngày càng quá mức đấy! Không để ý đến các trưởng bối đều ở đây, cứ như vậy ôm em lên lầu. . . vậy sẽ khiến mọi người hiểu lầm em!" Lâm Tuyết vô cùng lúng túng, trong lòng hơi thấp thỏm, cô sợ bị người nhà cho rằng mình được chiều mà làm nũng.

Lương Tuấn Đào thuận chân đá cửa, hắn buông người đẹp đang không ngừng kháng nghị trong ngực mình ra, thấy cô phẫn nộ đỏ bừng hai má, thấy cô vì thở dốc mà bộ ngực sữa phập phồng, ngọn lửa trong mắt hắn tức thì tăng đến mức thiêu cháy.

Người phụ nữ đang không ngừng oán giận hắn nhất thời im bặt, cô như ý thức được tình hình không ổn liền lui về sau một bước, nghiêm mặt trách mắng: "Em mệt, muốn đi tắm trước đã!"

Cánh tay sắt duỗi ra cản đường Lâm Tuyết, người đàn ông nheo mắt nguy hiểm như con báo săn thong dong dùng bữa.

Đồ du côn háo sắc, thực sự hết cách với hắn! Lâm Tuyết đành lặp lại lời mình lần nữa: "Này, thủ trưởng đại nhân, xin nhích người ra, em muốn đi tắm!"

"Bà xã!" Sau khi quan sát cô từ trên xuống dưới, thủ trưởng đại nhân mở miệng: "Anh thực sự thích em mặc sườn xám!"

". . ." Đúng là không thể theo kịp tư duy của thủ trưởng đại nhân, hóa ra kẻ này đã nghiên cứu sườn xám của cô một lúc lâu rồi!

"Alan nói đúng, mặc thế này thật sự rất hợp với em, rất đẹp!" Lương Tuấn Đào lầm bầm khen ngợi, hắn bước lên trước, vừa vặn bắt được Lâm Tuyết đang định chạy trối chết. "Bà xã, dù Mạc Sở Hàn khốn kiếp kia thế nào, anh vẫn thích! Sau này em hãy mặc cho anh ngắm!"

Lâm Tuyết không biết làm sao, đành phải theo hắn, nói: "Em biết rồi!"

"Còn nữa!" Hắn ôm cô, càng ôm càng chặt, giương môi cười tà: "Hiện tại em nói xem anh đang nghĩ gì . . ."

Không cần đoán cũng biết, tên quân nhân quen thói tinh trùng lên não này chắc chắn không nghĩ ra chuyện gì tốt! Lâm Tuyết biết mình chạy không thoát liền định thuận theo."Buông ra, em đi tắm trước đã!"

Bận bịu lăn qua lăn lại một ngày, trên người có chút dính dấp, hiện giờ bất cứ chuyện gì cũng không hấp dẫn cô bằng việc tắm nước nóng.

"Được, thế này thì anh và em cùng vào tắm đi!" Người đàn ông cúi đầu hung hăng hôn lên cái miệng nhỏ nhắn màu đỏ, nhấm nháp đủ rồi mới tiếp tục nói tiếp câu vừa nãy: "Nhìn em mặc thế này, anh liền xúc động muốn phạm tội!"

"Thủ trưởng đại nhân, chú ý thân phận của ngài, nên an phận giữ mình chút đi!" Còn phạm tội nữa chứ! Khẩu vị của kẻ này càng ngày càng nặng a!

Bàn tay to đưa đến chiếc cổ mảnh khảnh, đặt lên cúc áo gỗ hình hoa gấp gáp muốn cởi ra, có điều để cởi được chiếc cúc này cũng rất vất vả, nhưng nếu trực tiếp xé ra có phải quá bạo lực không?

"Trời ơi, anh làm gì thế, làm hỏng rồi!" Lâm Tuyết thực hết cách với hắn, cô đành nói: "Để tự em!"

Dù sao cũng đào thoát bất thành, không bằng tự mình chủ động chút đi! Tránh làm bộ lễ phục này bị xé tả tơi.

Prev 1 2 3 4 5 6 Next

Đọc tiếp: Chương 28
Quay lại: Chương 26 - Ăn vận đẹp nhất
Danh sách chương
Quyển 1 - Chương 1 - Lần đầu gặp mặt
Chương 2 - Cho tôi một khẩu súng
Chương 3 - Manh sát
Chương 4 - Nhập ngũ
Chương 5 - Huấn luyện
Chương 6 - Cô ta không xứng
Chương 7 - Không từ thủ đoạn
Chương 8 - Tôi sẽ thay cậu cầu tình
Chương 9 - Cô ta đáng bị đánh
Chương 10 - Hỗn chiến
Chương 11 - Đánh hắn
Chương 12 - Nghịch lân (Trái ý)
Chương 13 - Hăng hái làm việc
Chương 14 - Vị hôn phu tiền tiền nhiệm
Chương 15 - Sao không để ý đến tôi?
1 2 3 ... 6 Next
›› Khế ước quân hôn
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.000399