Thư Khả hoảng sợ, quay đầu lại đã thấy Mạc Sở Hàn không biết trở lại từ lúc nào. Cô ta vội vàng giấu đi sắc mặt xám trắng , ép ra nụ cười nói: "Em nói chuyện phiếm với một người bạn thôi. Anh khát nước không? Để em đi châm trà ."
Mạc Sở Hàn có chút không yên lòng, hắn khoát tay, sau đó lẩm bẩm: "Chẳng lẽ cô ấy thực sự có nỗi khổ riêng?"
"Anh nói ai vậy?" Thư Khả cố tình giả bộ hồ đồ, trong lòng cô ta sợ muốn chết.
Trầm ngâm trong chốc lát, Mạc Sở Hàn lắc đầu, hắn không trả lời Thư Khả mà lập tức đi đến chỗ để điện thoại, nhấc máy lên bấm một dãy số."Lão Tam, gần đây thế nào rồi?"
"Đầu óc hoàn hảo không tổn hao gì còn tốt lắm, có chuyện nói nhanh, tôi đang bận!" Bên kia truyền ra giọng nói thô lỗ ngang ngược của đàn ông, thoáng nghe thấy tiếng thở dốc, hình như vừa mới vận động kịch liệt ở đâu đó.
"Cậu còn giữ con át chủ bài từng dùng để đối phó với Lương Tuấn Đào không?" Mạc Sở Hàn hỏi thẳng vào vấn đề.
"Vẫn ở đây, sao? Anh muốn dùng à?"
"Đúng vậy! Cho tôi mượn dùng một chút."
"Át chủ bài đương nhiên chỉ phát huy công dụng tại thời điểm trọng yếu nhất, bây giờ vung ra cũng không thỏa đángi!"
"Người anh em tốt, giúp tôi lần này đi, xem như tôi cầu xin cậu."
"A, sao lại nói nghiêm trọng thế chứ? Được rồi, một nữ nhân thôi mà, nếu anh em đã mở miệng nhờ vả, tôi liền để cho anh!"
*
Dùng di động của Lương Tuấn Đào tìm được số Lưu Dương, Lâm Tuyết bấm gọi, chuông vang lên vài tiếng, chợt nghe thấy tiếng Lưu Dương gào to: "Không phải đã nói với anh, vợ anh tự mình đi rồi sao?"
"Dương Tử, là tôi." Lâm Tuyết nói.
"Ách, " Giọng nói của Lưu Dương bất giác trở nên ôn nhu , anh ta mang theo giọng điệu vô sỉ trêu chọc: "Người đẹp, muốn tôi sao?"
Lâm Tuyết cong khóe môi, hỏi: "Tôi muốn ... hỏi một chút, anh hộ tống ba vị mỹ nữ kia đi đâu?"
"Khụ, hóa ra vậy, không phải là muốn tôi, hại tim gan tôi run rẩy, run rẩy! Xin nhờ cô, lần sau có thể nói hết câu được không, cứ như vậy dễ khiến cho người ta mơ mộng..."
Một tay Lương Tuấn Đào đoạt lấy di động, hắn liếc mắt mắng: "Đã nói với cậu nhiều lần rồi, phải gọi Lâm Tuyết là chị dâu, thái độ đứng đắn một chút! Đầu óc cậu không tốt chẳng lẽ lỗ tai cũng không tốt sao? Chị dâu hỏi thì cậu lập tức trả lời đúng câu hỏi, đừng có không trả lời mà thao thao bất tuyệt chuyện trên trời dưới đất!"
Lâm Tuyết nhận lại di động, lần này cùng Lưu Dương nói chuyện, tên kia sau khi ăn mắng đã thành thật hơn nhiều.
"Mã Đồng Đồng còn ở bên cạnh tôi đây, đuổi cũng không đi. Chị gái cô được Lương Thiên Dật lưu lại, cô bé tên Vân Đóa thì khóc lóc, sau đó đã rời đi rồi!"
"Sao cơ?" Lâm Tuyết ngạc nhiên, cô không tin hỏi lại Lưu Dương lần nữa: "Anh có nhìn lầm không? Lương Thiên Dật thật sự để Lâm Á Linh ở lại mà đuổi Vân Đóa đi sao?"
"Này, tôi đang tuổi thanh xuân phơi phới, mắt làm sao mờ được mà nhìn lầm? Cho dù cô là mỹ nữ cũng không nên nói tôi như vậy chứ!"
Ngắt điện thoại, một lúc lâu sau Lâm Tuyết mới ngước mắt liếc sang Lương Tuấn Đào đang lái xe bên cạnh, cô cười lạnh nói: " Không nhìn ra đại ca anh lại là người như thế."
Lương Tuấn Đào như đã sớm biết chuyện này, thấy cô cực kì bất mãn Lương Thiên Dật, hắn nhướng nhướng mày phong, thay anh mình giải thích: "Chị em bị đuổi đi nhiều lần như vậy còn không lay chuyển được, đại ca nói khó tìm được nữ nhân nào mặt dày như thế, đúng là bông hoa hiếm có, gặp được cũng coi như hữu duyên. Lại nói , tốt xấu gì cô ấy cũng là chị gái em, hai anh em anh cùng chị em em không phải thân lại càng thêm thân sao?"
"Lái xe của anh đi!" Lâm Tuyết tức giận bùng lên, cô vứt trả điện thoại cho hắn.
*
Đôi môi đỏ mọng của Thư Khả run rẩy, cô ta còn cố giả bộ bình tĩnh nói: "Vân Đóa là một kẻ điên mất trí, lời cô ấy nói sao anh cứ để trong lòng ?"
Mạc Sở Hàn như đang suy nghĩ điều gì đó, thật lâu sau hắn mới lên tiếng: "Có đôi khi lời nói của kẻ điên mới càng đáng tin. Cô ta không nhớ những chuyện xảy ra sau này, nhưng lại có thể minh mẫn nhớ rõ chuyện trước kia. Vân Đóa sẽ không nói dối, cô ta rất ngây thơ, căn bản sẽ không có tâm cơ!"
"Sở Hàn, " Thư Khả bắt đầu thương tâm , thủy mâu lã chã rơi lệ, cô ta nức nở nói: "Chẳng lẽ là em nói dối sao? Chẳng lẽ em có tâm cơ sao? Anh nói như vậy em sao chịu nổi!"
Ý thức được mình đã làm Thư Khả đau lòng, Mạc Sở Hàn áy náy đứng dậy, hắn vội kéo cô ta vào ngực, vỗ về khuôn mặt hơi có vẻ tiều tụy kia, Mạc Sở Hàn thở dài: "Đừng suy nghĩ nhiều, bất kể lúc nào em cũng là người phụ nữ duy nhất của Mạc Sở Hàn anh! Đợi anh báo thù xong lập tức cùng em kết hôn, chúng ta sẽ rời khỏi chốn thành thị này, đến Thailand nương tựa lão Tam!"
"Đáng ghét, đầu tiên là làm cho người khóc ta, bây giờ lại gạt người ta cười!" Thư Khả chu đôi môi đỏ mọng, sẳng giọng: "Em không thích Thailand, em thích ở đây. Người ta không đi đâu!"
"Ngoan, thế cục hiện tại cấp bách, quân đội lại bắt đầu vây quét tổ chức với quy mô lớn, ở cạnh lão Tam thì tương đối an toàn. Em yên tâm, trong lúc đó anh và Lâm Tuyết sẽ hoàn toàn kết thúc, cô ta nợ anh, khi anh đòi lại tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình!"
Chương 16 - Tử lộ
Chương 17 - Nổ súng
Chương 18 - Kẻ bại hoại này
Chương 19 - Từ chối
Chương 20 - Diễn kịch
Khách quý
Chương 22 - Buông cô ấy ra
Chương 23 - Đa tạ
Chương 24 - Nói lời phải giữ chữ tín
Chương 25 - Đau lại càng đau
Chương 26 - Tin tốt lành
Chương 27 - Khế ước vợ chồng
Chương 28 - Còn thích cô ta không?
Chương 29 - Đào tạo lại
Chương 30 - Đơn độc chiến đấu
Mạc Sở Hàn có chút không yên lòng, hắn khoát tay, sau đó lẩm bẩm: "Chẳng lẽ cô ấy thực sự có nỗi khổ riêng?"
"Anh nói ai vậy?" Thư Khả cố tình giả bộ hồ đồ, trong lòng cô ta sợ muốn chết.
Trầm ngâm trong chốc lát, Mạc Sở Hàn lắc đầu, hắn không trả lời Thư Khả mà lập tức đi đến chỗ để điện thoại, nhấc máy lên bấm một dãy số."Lão Tam, gần đây thế nào rồi?"
"Đầu óc hoàn hảo không tổn hao gì còn tốt lắm, có chuyện nói nhanh, tôi đang bận!" Bên kia truyền ra giọng nói thô lỗ ngang ngược của đàn ông, thoáng nghe thấy tiếng thở dốc, hình như vừa mới vận động kịch liệt ở đâu đó.
"Cậu còn giữ con át chủ bài từng dùng để đối phó với Lương Tuấn Đào không?" Mạc Sở Hàn hỏi thẳng vào vấn đề.
"Vẫn ở đây, sao? Anh muốn dùng à?"
"Đúng vậy! Cho tôi mượn dùng một chút."
"Át chủ bài đương nhiên chỉ phát huy công dụng tại thời điểm trọng yếu nhất, bây giờ vung ra cũng không thỏa đángi!"
"Người anh em tốt, giúp tôi lần này đi, xem như tôi cầu xin cậu."
"A, sao lại nói nghiêm trọng thế chứ? Được rồi, một nữ nhân thôi mà, nếu anh em đã mở miệng nhờ vả, tôi liền để cho anh!"
*
Dùng di động của Lương Tuấn Đào tìm được số Lưu Dương, Lâm Tuyết bấm gọi, chuông vang lên vài tiếng, chợt nghe thấy tiếng Lưu Dương gào to: "Không phải đã nói với anh, vợ anh tự mình đi rồi sao?"
"Dương Tử, là tôi." Lâm Tuyết nói.
"Ách, " Giọng nói của Lưu Dương bất giác trở nên ôn nhu , anh ta mang theo giọng điệu vô sỉ trêu chọc: "Người đẹp, muốn tôi sao?"
Lâm Tuyết cong khóe môi, hỏi: "Tôi muốn ... hỏi một chút, anh hộ tống ba vị mỹ nữ kia đi đâu?"
"Khụ, hóa ra vậy, không phải là muốn tôi, hại tim gan tôi run rẩy, run rẩy! Xin nhờ cô, lần sau có thể nói hết câu được không, cứ như vậy dễ khiến cho người ta mơ mộng..."
Một tay Lương Tuấn Đào đoạt lấy di động, hắn liếc mắt mắng: "Đã nói với cậu nhiều lần rồi, phải gọi Lâm Tuyết là chị dâu, thái độ đứng đắn một chút! Đầu óc cậu không tốt chẳng lẽ lỗ tai cũng không tốt sao? Chị dâu hỏi thì cậu lập tức trả lời đúng câu hỏi, đừng có không trả lời mà thao thao bất tuyệt chuyện trên trời dưới đất!"
Lâm Tuyết nhận lại di động, lần này cùng Lưu Dương nói chuyện, tên kia sau khi ăn mắng đã thành thật hơn nhiều.
"Mã Đồng Đồng còn ở bên cạnh tôi đây, đuổi cũng không đi. Chị gái cô được Lương Thiên Dật lưu lại, cô bé tên Vân Đóa thì khóc lóc, sau đó đã rời đi rồi!"
"Sao cơ?" Lâm Tuyết ngạc nhiên, cô không tin hỏi lại Lưu Dương lần nữa: "Anh có nhìn lầm không? Lương Thiên Dật thật sự để Lâm Á Linh ở lại mà đuổi Vân Đóa đi sao?"
"Này, tôi đang tuổi thanh xuân phơi phới, mắt làm sao mờ được mà nhìn lầm? Cho dù cô là mỹ nữ cũng không nên nói tôi như vậy chứ!"
Ngắt điện thoại, một lúc lâu sau Lâm Tuyết mới ngước mắt liếc sang Lương Tuấn Đào đang lái xe bên cạnh, cô cười lạnh nói: " Không nhìn ra đại ca anh lại là người như thế."
Lương Tuấn Đào như đã sớm biết chuyện này, thấy cô cực kì bất mãn Lương Thiên Dật, hắn nhướng nhướng mày phong, thay anh mình giải thích: "Chị em bị đuổi đi nhiều lần như vậy còn không lay chuyển được, đại ca nói khó tìm được nữ nhân nào mặt dày như thế, đúng là bông hoa hiếm có, gặp được cũng coi như hữu duyên. Lại nói , tốt xấu gì cô ấy cũng là chị gái em, hai anh em anh cùng chị em em không phải thân lại càng thêm thân sao?"
"Lái xe của anh đi!" Lâm Tuyết tức giận bùng lên, cô vứt trả điện thoại cho hắn.
*
Đôi môi đỏ mọng của Thư Khả run rẩy, cô ta còn cố giả bộ bình tĩnh nói: "Vân Đóa là một kẻ điên mất trí, lời cô ấy nói sao anh cứ để trong lòng ?"
Mạc Sở Hàn như đang suy nghĩ điều gì đó, thật lâu sau hắn mới lên tiếng: "Có đôi khi lời nói của kẻ điên mới càng đáng tin. Cô ta không nhớ những chuyện xảy ra sau này, nhưng lại có thể minh mẫn nhớ rõ chuyện trước kia. Vân Đóa sẽ không nói dối, cô ta rất ngây thơ, căn bản sẽ không có tâm cơ!"
"Sở Hàn, " Thư Khả bắt đầu thương tâm , thủy mâu lã chã rơi lệ, cô ta nức nở nói: "Chẳng lẽ là em nói dối sao? Chẳng lẽ em có tâm cơ sao? Anh nói như vậy em sao chịu nổi!"
Ý thức được mình đã làm Thư Khả đau lòng, Mạc Sở Hàn áy náy đứng dậy, hắn vội kéo cô ta vào ngực, vỗ về khuôn mặt hơi có vẻ tiều tụy kia, Mạc Sở Hàn thở dài: "Đừng suy nghĩ nhiều, bất kể lúc nào em cũng là người phụ nữ duy nhất của Mạc Sở Hàn anh! Đợi anh báo thù xong lập tức cùng em kết hôn, chúng ta sẽ rời khỏi chốn thành thị này, đến Thailand nương tựa lão Tam!"
"Đáng ghét, đầu tiên là làm cho người khóc ta, bây giờ lại gạt người ta cười!" Thư Khả chu đôi môi đỏ mọng, sẳng giọng: "Em không thích Thailand, em thích ở đây. Người ta không đi đâu!"
"Ngoan, thế cục hiện tại cấp bách, quân đội lại bắt đầu vây quét tổ chức với quy mô lớn, ở cạnh lão Tam thì tương đối an toàn. Em yên tâm, trong lúc đó anh và Lâm Tuyết sẽ hoàn toàn kết thúc, cô ta nợ anh, khi anh đòi lại tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình!"
Đọc tiếp: Chương 44 - Làm sao để tha thứ cho cô
Quay lại: Chương 42 - Theo yêu cầu
Danh sách chươngChương 16 - Tử lộ
Chương 17 - Nổ súng
Chương 18 - Kẻ bại hoại này
Chương 19 - Từ chối
Chương 20 - Diễn kịch
Khách quý
Chương 22 - Buông cô ấy ra
Chương 23 - Đa tạ
Chương 24 - Nói lời phải giữ chữ tín
Chương 25 - Đau lại càng đau
Chương 26 - Tin tốt lành
Chương 27 - Khế ước vợ chồng
Chương 28 - Còn thích cô ta không?
Chương 29 - Đào tạo lại
Chương 30 - Đơn độc chiến đấu

