Đứng tần ngần trước gương gần cả tiếng đồng hồ, Giang Thanh vẫn chưa thể ưng ý với bất kỳ bộ váy nào mà cô vừa mặc vào người. Mọi hôm Thanh rất dễ dàng trong những việc này, không hiểu sao hôm nay cô nổi chướng tính và thấy cái nào cũng xấu, cũng không hợp. Tiếng chuông điện thoại reo ầm ì từ phía Minh Nhi càng khiến tâm trạng Giang Thanh thêm rối bời. Định bụng không nghe máy nhưng nghĩ đến viễn cảnh bị con bạn thân tra tấn lỗ tai đến chết nên cô đành nhấn nút nghe và để điện thoại ra xa:
- A lô! Tao tới liền đây! Mày đừng có rộn ràng!
- Mày đang làm cái quái gì thế hả? Mày biết mọi người đã vào tiệc cách đây mấy tiếng rồi không?
- Rồi rồi. Tao tới liền. 5 phút. À không! 2 phút nữa nhá!
- Dẹp dẹp! Bây giờ mày phải đi ngay lập tức. Anh chồng thân yêu của tao đã được phái tới đón mày. Ảnh đang đợi mày dưới sân chung cư ấy. Đi ngay và luôn.
- Gì cơ?
Đầu dây bên kia ngắt tín hiệu từ lâu nhưng miệng của Giang Thanh vẫn đang còn há hốc vì kinh ngạc. Càng lúc cô càng không thể kiểm soát được những gì diễn ra xung quanh mình.
Bước xuống sân chung cư với khuôn mặt méo mó nhất có thể, Giang Thanh khựng lại vài giây khi thấy Quang Nhật đã đứng đợi mình từ khi nào. Hai tay anh chàng bỏ vào túi quầy, bàn chân trái cà nhẹ trên nền sân tạo nên những âm thanh sột soạt. Bất giác cô thấy buồn cười. Đáng lý ra anh chàng nên chạy lên gõ cửa và bảo cô chạy ra có phải khỏe hơn không, việc gì phải đứng chờ giống như che đậy chuyện hai người ở cùng một chung cư như thế.
- Đứng đó làm gì nữa! Muỗi cắn nát chân tôi rồi này!
Câu nói trần trụi của Quang Nhật làm tắt ngúm nụ cười phải khó khăn lắm mở nở trên môi Giang Thanh. Cô lại cau mày, cơn tức giận ùa tới. Những bước chân cứ thế ném xuống nền sân những tiếng cộp cộp đầy sức mạnh từ chiếc gót giày mỏng như cọng chỉ.
Ngồi trên xe, Giang Thanh im lặng tuyệt đối. Cô sợ phải đối diện với Quang Nhật đến mức quay đầu nhìn hẳn sang một bên.
- Cứ nhìn mãi như thế đầu cô sẽ bị vẹo đấy. Khó coi lắm.
Quang Nhật nói với vẻ mặt tỉnh trên mức tỉnh.
- Bị vẹo còn đỡ hơn phải nhìn thấy mặt anh.
Dù đang rất mỏi cổ nhưng cô vẫn quyết chí nghiêng mình.
- Vẫn còn giữ sự bướng bỉnh ấy à. Khá nhỉ?
Lời bình luận của Quang Nhật khiến Thanh chững lại vài giây rồi quay đầu nhìn anh chăm chú. Bởi lẽ, đó là một câu nói rất quen…
Quay về những tháng ngày của năm 2007…
Giữa trời nắng oi ả, cậu nhóc Quang Nhật trong bộ đồng phục xộc xệch chạy như bay tới phòng y tế của trường. Lý do duy nhất mà cậu tìm tới nơi này là vì ở đó có cô Linh, trưởng phòng y tế.
Nhìn thấy vẻ hớt hải cùng cả tá mồ hôi đang chảy ròng ròng trên người Quang Nhật, bác sĩ Linh vẫn giữ nét mặt lạnh lùng nổi tiếng, chiếc mũi cao đỡ cặp kính cận nặng trĩu ngẩn lên toát thêm vẻ oai phong.
- Có chuyện gì?
Như chỉ đợi câu nói đó, Quang Nhật tiến sát lại gần, miệng mập máy, nét mặt đầy nghiêm trọng:
- Cô có thì cho em cái đó với!
Đăm chiêu một vài giây trước câu nói hoàn toàn tối nghĩa của cậu học trò siêu quậy, bác sĩ Linh tiếp tục gằn giọng:
- Cái đó là cái gì? Ngoài cây rựa để chẻ cũi ra thì tất cả đều là cái hết.
Quá bực mình với sự trịch thượng của bác sĩ Linh, cộng thêm nỗi lo lắng cho Giang Thanh đang ngồi khóc hu hu trong nhà vệ sinh nữ, Quang Nhật chống tay lên bàn và gân cổ hét lớn:
- Cái có cánh mà được quảng cáo trên ti vi ấy thưa cô!
Như mất hết sự lạnh lùng, bác sĩ Linh trợn tròn mắt, mồm há hốc và hai tai lùng bùng. Đây có lẽ là câu nói đáng nhớ nhất trong suốt sự nghiệp làm trưởng phòng y tế của cô.
- Em…
Chưa kịp thốt ra một câu cảm thán trọn vẹn, bác sĩ Linh tiếp tục bị chặn họng bởi thái độ vội vàng đến hoảng hốt của Quang Nhật. Nhìn câu nhóc lúc này toát lên hình ảnh của một đấng trượng phu đang quên mình vì bằng hữu.
- Bạn em – Giang Thanh đang cần gấp lắm! Cô có thì làm ơn cho bạn em dùng ké đi. Em năn nỉ cô đó!!!
Và thế là mọi chuyện được giải quyết theo cách êm đẹp nhất. Giang Thanh nhờ sự tiếp viện kịp thời của bác sĩ Linh đã có thể về nhà an toàn mà không để lộ bất kỳ sai sót nào. Quang Nhật qua đó cũng vơi bớt phần nào hình ảnh xấu xí về một cậu học trò hư trong mắt của bác sĩ Linh. Sự cố ngoài ý muốn này vô tình tạo ra nhiều thứ hay ho. Mà hay ho nhất chính là thay đổi gần như 360 độ của mối quan hệ vốn như chó với mèo của cặp đội Thanh – Nhật.
o0o
Kết thúc một tháng án phạt, cả hai trở về với cuộc sống thường ngày. Không khẩu chiến, không đánh nhau và không …nhìn thấy nhau. Những lần bị đuổi ra khỏi phòng học do nói chuyện riêng hoặc ngủ gật trong lớp, Giang Thanh không ngủ mà cứ nhìn ngó xung quanh. Nhưng cũng chẳng có gì xuất hiện ngoài cô lao công và tiếng chổi quét rác xoèn xoẹt quen thuộc. Không hiểu sao tâm tư cô nhóc thấy trống trải và xao xuyến lạ. Cái tuổi 16 đẹp như trăng ắt đã nhuốm đôi chút màu buồn nhớ…
- Ê! Có chuyện gì mà đông thế nhỉ?
- Là đánh nhau cứ còn gì nữa! Mày hỏi thừa.
- A lô! Tao tới liền đây! Mày đừng có rộn ràng!
- Mày đang làm cái quái gì thế hả? Mày biết mọi người đã vào tiệc cách đây mấy tiếng rồi không?
- Rồi rồi. Tao tới liền. 5 phút. À không! 2 phút nữa nhá!
- Dẹp dẹp! Bây giờ mày phải đi ngay lập tức. Anh chồng thân yêu của tao đã được phái tới đón mày. Ảnh đang đợi mày dưới sân chung cư ấy. Đi ngay và luôn.
- Gì cơ?
Đầu dây bên kia ngắt tín hiệu từ lâu nhưng miệng của Giang Thanh vẫn đang còn há hốc vì kinh ngạc. Càng lúc cô càng không thể kiểm soát được những gì diễn ra xung quanh mình.
Bước xuống sân chung cư với khuôn mặt méo mó nhất có thể, Giang Thanh khựng lại vài giây khi thấy Quang Nhật đã đứng đợi mình từ khi nào. Hai tay anh chàng bỏ vào túi quầy, bàn chân trái cà nhẹ trên nền sân tạo nên những âm thanh sột soạt. Bất giác cô thấy buồn cười. Đáng lý ra anh chàng nên chạy lên gõ cửa và bảo cô chạy ra có phải khỏe hơn không, việc gì phải đứng chờ giống như che đậy chuyện hai người ở cùng một chung cư như thế.
- Đứng đó làm gì nữa! Muỗi cắn nát chân tôi rồi này!
Câu nói trần trụi của Quang Nhật làm tắt ngúm nụ cười phải khó khăn lắm mở nở trên môi Giang Thanh. Cô lại cau mày, cơn tức giận ùa tới. Những bước chân cứ thế ném xuống nền sân những tiếng cộp cộp đầy sức mạnh từ chiếc gót giày mỏng như cọng chỉ.
Ngồi trên xe, Giang Thanh im lặng tuyệt đối. Cô sợ phải đối diện với Quang Nhật đến mức quay đầu nhìn hẳn sang một bên.
- Cứ nhìn mãi như thế đầu cô sẽ bị vẹo đấy. Khó coi lắm.
Quang Nhật nói với vẻ mặt tỉnh trên mức tỉnh.
- Bị vẹo còn đỡ hơn phải nhìn thấy mặt anh.
Dù đang rất mỏi cổ nhưng cô vẫn quyết chí nghiêng mình.
- Vẫn còn giữ sự bướng bỉnh ấy à. Khá nhỉ?
Lời bình luận của Quang Nhật khiến Thanh chững lại vài giây rồi quay đầu nhìn anh chăm chú. Bởi lẽ, đó là một câu nói rất quen…
Quay về những tháng ngày của năm 2007…
Giữa trời nắng oi ả, cậu nhóc Quang Nhật trong bộ đồng phục xộc xệch chạy như bay tới phòng y tế của trường. Lý do duy nhất mà cậu tìm tới nơi này là vì ở đó có cô Linh, trưởng phòng y tế.
Nhìn thấy vẻ hớt hải cùng cả tá mồ hôi đang chảy ròng ròng trên người Quang Nhật, bác sĩ Linh vẫn giữ nét mặt lạnh lùng nổi tiếng, chiếc mũi cao đỡ cặp kính cận nặng trĩu ngẩn lên toát thêm vẻ oai phong.
- Có chuyện gì?
Như chỉ đợi câu nói đó, Quang Nhật tiến sát lại gần, miệng mập máy, nét mặt đầy nghiêm trọng:
- Cô có thì cho em cái đó với!
Đăm chiêu một vài giây trước câu nói hoàn toàn tối nghĩa của cậu học trò siêu quậy, bác sĩ Linh tiếp tục gằn giọng:
- Cái đó là cái gì? Ngoài cây rựa để chẻ cũi ra thì tất cả đều là cái hết.
Quá bực mình với sự trịch thượng của bác sĩ Linh, cộng thêm nỗi lo lắng cho Giang Thanh đang ngồi khóc hu hu trong nhà vệ sinh nữ, Quang Nhật chống tay lên bàn và gân cổ hét lớn:
- Cái có cánh mà được quảng cáo trên ti vi ấy thưa cô!
Như mất hết sự lạnh lùng, bác sĩ Linh trợn tròn mắt, mồm há hốc và hai tai lùng bùng. Đây có lẽ là câu nói đáng nhớ nhất trong suốt sự nghiệp làm trưởng phòng y tế của cô.
- Em…
Chưa kịp thốt ra một câu cảm thán trọn vẹn, bác sĩ Linh tiếp tục bị chặn họng bởi thái độ vội vàng đến hoảng hốt của Quang Nhật. Nhìn câu nhóc lúc này toát lên hình ảnh của một đấng trượng phu đang quên mình vì bằng hữu.
- Bạn em – Giang Thanh đang cần gấp lắm! Cô có thì làm ơn cho bạn em dùng ké đi. Em năn nỉ cô đó!!!
Và thế là mọi chuyện được giải quyết theo cách êm đẹp nhất. Giang Thanh nhờ sự tiếp viện kịp thời của bác sĩ Linh đã có thể về nhà an toàn mà không để lộ bất kỳ sai sót nào. Quang Nhật qua đó cũng vơi bớt phần nào hình ảnh xấu xí về một cậu học trò hư trong mắt của bác sĩ Linh. Sự cố ngoài ý muốn này vô tình tạo ra nhiều thứ hay ho. Mà hay ho nhất chính là thay đổi gần như 360 độ của mối quan hệ vốn như chó với mèo của cặp đội Thanh – Nhật.
o0o
Kết thúc một tháng án phạt, cả hai trở về với cuộc sống thường ngày. Không khẩu chiến, không đánh nhau và không …nhìn thấy nhau. Những lần bị đuổi ra khỏi phòng học do nói chuyện riêng hoặc ngủ gật trong lớp, Giang Thanh không ngủ mà cứ nhìn ngó xung quanh. Nhưng cũng chẳng có gì xuất hiện ngoài cô lao công và tiếng chổi quét rác xoèn xoẹt quen thuộc. Không hiểu sao tâm tư cô nhóc thấy trống trải và xao xuyến lạ. Cái tuổi 16 đẹp như trăng ắt đã nhuốm đôi chút màu buồn nhớ…
- Ê! Có chuyện gì mà đông thế nhỉ?
- Là đánh nhau cứ còn gì nữa! Mày hỏi thừa.

