XtGem Forum catalog
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Bí Mật Người Yêu Cũ - Kawi


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 779
- Tình trạng: Hoàn thành
Tiếng bàn tác chỉ trỏ của những đứa bạn xung quanh trong giờ tan trường làm Giang Thanh chú ý. Cô hướng mắt về phía đám đông. Sự tò mò khiến mọi người bu lại coi đông như kiến cỏ. Thanh thì lại chẳng có ý định tới đó làm gì. Dù thuộc tốp quậy phá nhất trường nhưng cô bé ý thức việc mình là con gái, mà con gái thì không được đánh nhau.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nổi bật nếu như Giang Thanh không nhìn thấy khuôn mặt của ông anh Quang Nhật trong đám hỗn độn ấy. Dừng lại và nheo mắt vài giây. Cô tá hỏa khi biết rằng hình như một trong số những nhân vật chính của cuộc chơi bạo lực phía đằng xa là Quang Nhật. Không đắn đo một giây một phút nào, Thanh chạy ào tới. Trong đầu cô lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Không thể để người đó một mình!

Chen chúc trong ba bốn lớp người đang đứng coi chật ních, Giang Thanh phải nỗ lực lắm mới có thể chui vào trong. Cô nhóc tá hoá khi nhìn thấy gương mặt đã sưng phù lên của Quang Nhật cùng một vài vết xước đã rớm máu trên da.

- Cái quái gì thế này hả? Mấy người là con trai mà hùa nhau đánh một người sao? Không biết xấu hổ à?

Mặc kệ những cặp mắt trợn trừng đầy ngạc nhiên của đám thanh niên trước mặt, Giang Thanh hùng hổ chống hông lên và hét lớn. Đối với cô nhóc, việc đứng yên khi thấy bạn bè bị ức hiếp là điều không thể chấp nhận được.

Dù đang rất đau nhưng Quang Nhật vẫn đủ sức đứng dậy, chạy lại phía Giang Thanh và ra hiệu cho cô mau rời khỏi đây. Một mình cậu nhóc đã tơi tả bầm dập như thế này rồi thì Giang Thanh sẽ toe tua đến mức nào đây.

Cơn thịnh nộ ùa lên làm tất cả dây thần kinh trong đầu Giang Thanh rung lên từng đợt, cô bé vừa đẩy tay Quang Nhật ra vừa xấn tới với khuôn mặt ngang tàng nhất có thể. Xung quanh những tiếng xì xào bàn tán của mọi người rì rang như ong vỡ tổ.

- Tụi mày nhìn cái gì mà nhìn hả? Chưa thấy con gái đánh nhau bao giờ à?

Quá bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của một con nhóc lùn tịt, mái tóc cắt ngắn đầy "giang hồ" và cử chỉ thì bặm trợn như một thằng con trai đích thực, đám người đánh Quang Nhật cứ đứng trơ ra, chốc chốc chúng quay sang nhìn nhau với vẻ mặt ngơ ngáo.

- Mày điên rồi hả Thanh? Tụi này nó không chừa ai đâu. Chạy mau trước khi bị đưa tới bác sĩ. Chạy đi!

Giang Thanh vờ như không nghe thấy gì, vẫn giương đôi mắt đầy thách thức nhìn tất cả. Thật ra trong lòng cô bé đang rất sợ. Không sợ sao được khi từ nhỏ tới giờ chưa khi nào cô bé biết đến hai từ đánh nhau, mà lại còn đánh nhau với con trai nữa chứ. Nỗi sợ lớn đến mức làm Thanh chôn chân tại chỗ nhưng chân lại bủn rủn đến tê cả người.

Sau vài phút im lặng, đám thanh niên với đủ các thể loại lớn tới nhỏ như đã định hình được tình thế, vội vàng đưa cao những thanh gỗ dài rồi hét lớn khiến không khí trở lại hỗn loạn như ban đầu.

- Mặc kệ mày là ai, chúng tao luộc hết!

Thế là trận đấu tiếp tục. Nhưng lần này Quang Nhật không còn đơn độc chiến đấu nữa, bên cạnh anh đã có một người bạn đồng hành.

Với lợi thế vóc dáng khá nhỏ bé nên Giang Thanh đã né được không ít cú đánh như trời giáng của đối phương. Vận dụng chiến thuật tả đột hữu xung, cô bé cứ nhanh quanh thành vòng tròn và khiến đám người đang rượt đuổi cô chóng mặt quay cuồng. Chẳng biết nghĩ ngợi thế nào, tên cầm đầu ra lệnh hai tên đệ tử còn lại thả vũ khí, xông vào đánh tay đôi với Quang Nhật và Giang Thanh. Sự cào xé xảy ra vô cùng quyết liệt.

Bẵng đi vài phút sau, thầy Tê xuất hiện trong bộ dạng vô cùng hớt hải. Nhìn đám trẻ đang xông vào nhau với đủ các loại hình đánh đấm, thầy chỉ kịp thả cây thước vốn đã gắn bó gần hết cuộc đời làm giám thị của mình xuống đất và nhào vào đám đông để can ngăn.

Mọi người có mặt tại thời điểm đó bỗng dưng vinh dự được chứng kiến một cảnh tượng mà sau này đã ghi vào lịch sử của ngồi trường cấp 3 Mỹ Phú nhỏ bé khi thầy giám thị đã quên mình để cứu học sinh.

o0o

Ngồi thừ ra trên ghế trong bộ dạng không thể toe tua hơn, Giang Thanh hướng đôi mắt về Quang Nhật cũng đang trong tình trạng tồi tệ không kém, trước mắt hai người là thầy Tê cùng cặp kính đã bị vỡ một bên mặt, mái tóc vốn lơ thơ của thầy dường như lại xơ xác hơn nhiều. Bông chốc Giang Thanh bụm miệng cười, bây giờ cô không thấy đau đớn, cũng chẳng thấy xấu hổ, chỉ tồn tại một thứ cảm giác vui vui đến lạ thường.

- Cười cái gì mà cười hả? Hai em đúng là cục nợ đời của tôi mà.

Thầy giám thị đập tay lên bàn quát lớn, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất lực.

Vừa lúc đó thì mẹ của Thanh và mẹ của Quang Nhật tiến vào từ phía cửa phòng, người nào người nấy đều mang một thái độ không thể kinh khủng.

Nhìn thấy mẹ, Giang Thanh bỗng cụp mắt xuống như một con mèo con. Hơn ai hết cô rất sợ làm mẹ buồn.

- Nhật! Sao con hứa với mẹ từ nay không đánh nhau nữa mà bây giờ lại ra nông nổi này hả.

Mẹ Quang Nhật trong bộ váy rũ ren đầy quý phái cất giọng đanh thép, chỉ chừng ấy thôi cũng đủ nói lên đây là một người phụ nữ quyền uy như thế nào.

- Vì tụi nó gây sự trước. Không phải mẹ bảo con không được để bất kỳ ai bắt nạt à?

Cậu nhóc trả lời cũng hùng hổ không kém. Không khí căn phòng giám thị rộng chỉ khoảng mười mét vuông lại thêm phần nặng nề.

Prev 1 ... 13 14 15 16 17 ... 37 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000006s. Total load: 0.000861