Dù đã chạy một quãng khá xa nhưng tim Thanh vẫn đập thình thịch như vừa mới trải qua một điều gì đó rất đáng sợ. Thực ra thì việc gặp lại một người mà bản thân không hề muốn gặp cũng sẽ đem lại cảm giác tệ như thế. Dừng lại và hít thở thật sâu, tôi mới lấy lại được chút bình tĩnh. Trong đầu cô bây giờ không còn quang cảnh sân bay, không còn đống tài liệu đầy những con chữ mà chỉ còn lại vô vàn mảng ghép nứt nẻ về một thứ quá khứ mà bấy lâu nay Thanh vẫn thầm nguyền rủa.
- Giang Thanh!
Tiếng hét xé trời của Minh Nhi khiến Thanh giận bắn mình, suýt nữa thì trật chân ngã nhoài xuống đất. Nhăn nhó quay lại, chưa kịp phàn nàn câu nào về sự vô ý vô tứ của cô bạn thì Thanh đã bị Minh Nhi ôm chặt cứng. Cái ôm đầy sự quấn quýt và yêu thương. Thanh khựng người. Lần đầu tiên trong mười mấy năm quen nhau, Thanh mới cảm nhận được cái gọi là "tình bạn". Đó là một thứ tình cảm rất khác, rất nhẹ mà lại rất sâu. Dù cô và Nhi đã xa nhau gần bảy năm trời.
- Con quỷ này! Mày nói tới đón tao mà lại đứng ngẩn tò te ở đây là sao hả? - Minh Nhi thả Thanh ra và bắt đầu màn gắt gỏng đúng chất tiểu thư của mình.
- Tại có chút sự cố! Mà dù sao thì tao cũng đứng trước mặt mày rồi nè. Còn đòi gì nữa! - Thanh cười khì để trốn tội, không quên lấy ngón trỏ chọt nhẹ vào hông cô bạn như cái thưở con nít trêu chọc nhau.
Thế là hòa. Hai cô gái nhỏ lại khoác vai nhau tung tăng giữa sự đông đúc của sân bay chiều ngược gió.
Thanh và Nhi chơi với nhau từ thưở còn ở trần chạy nhông nhông trong xóm. Hai nàng tuy là con gái nhưng lại quậy phá hơn cả lũ con trai. Vì thế chơi trong hội nào thì Thanh cũng là đại ca, và Nhi tất nhiên là phó đại ca. Tình bạn của hai người chưa bao giờ xảy ra cái gọi là rạn nứt hay hiểu lầm gì. Vì họ luôn nhường nhau trong mọi hoàn cảnh và vô cùng hiểu nhau. Nhớ có lần, Thanh bị phạt ra đừng ngoài cửa vì nói chuyện trong lớp, thế là Nhi cũng lẽo đẽo theo bạn ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của cô giáo lẫn các thành viên trong lớp.
Chiếc taxi được Nhi gọi đã đứng sẵn trước cổng sân bay. Trời chiều khá đẹp cho một cuộc đoàn tụ. Sau khi giúp cô bạn đưa hết đồ đạc vào xe, Thanh nhíu mày khi thấy Nhi vẫn đứng yên và không có dấu hiệu nhúc nhích.
- Nhi! Mày không lên xe à? Sắp tối rồi! Còn phải về nhà ăn uống tắm rửa nữa chứ!
- Mày điên à! Đã đủ người đâu mà đi!
Nhi lên giọng. Thanh lại ngạc nhiên tập hai. Chẳng lẽ còn thêm ai nữa sao?
Vội vàng tiến lại phía Minh Nhi, Thanh vừa vuốt đám tóc con bay lơ thơ trước mặt vừa hỏi với vẻ tò mò:
- Gì thế? Còn ai nữa à?
- Người yêu... À không! Chồng sắp cưới của tao!
- Gì cơ?
Lần này đến lượt Thanh hét lên. Có nằm mơ cô cũng không ngờ được Minh Nhi có bạn trai, mà lại là chồng sắp cưới nữa chứ! Từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ Thanh thấy Nhi đi chung với một thằng con trai nào chứ đừng nói đến việc yêu ai đó. Đây quả thật là một sự kiện cần được ghi vào Sách Chuyện lạ Việt Nam.
- Ai là chồng mày thế?
Thanh hỏi với vẻ vừa như đùa vừa như thật. Cơ bản là cô vẫn không tin Nhi đang nói thật.
- Kia kìa!
Minh Nhi nháy mắt đầy tinh nghịch rồi chạy ào về phía trước. Theo phản xạ, Thanh quay lại.
Và mọi thứ kinh khủng nhất dường như đã thực sự bắt đầu...
o0o
Không khí trên xe đang nóng hơn bao giờ hết. Đó là cảm giác của Giang Thanh lúc này. Chốc chốc ánh mắt cô lại nhìn lên kính chiếu hậu phía trước xe, và lần nào cũng chạm phải ánh mắt của người đó. Người mà đã lâu lắm rồi cô không cho phép mình nghĩ đến. Mặc dù đôi khi rất nhớ...
- Anh à! Lát nữa mình tới nhà ba mẹ em luôn nhé! Ông bà chắc rất mong nhìn thấy mặt con rể tương lai. Nhất là một anh con rể đẹp trai như thế này.
Minh Nhi nói trong hớn hở rồi dụi đầu vào vai của người đàn ông ngồi bên cạnh, miệng cười tíu tít. Thanh lại ngẩn tò te. Đây có phải Minh Nhi mà cô quen không? Một Minh Nhi hổ báo nổi tiếng cả một thời sao lại nũng nịu và mềm yếu như thế chứ? Một cảm giác bực mình ùa đến, Thanh quay hẳn mặt ra ngoài cửa xe. Dòng người tấp nập như đang cố gắng để xua đuổi những suy nghĩ khó chịu trong đầu cô lúc này. Nhưng rồi mọi thứ vẫn loạn lên, vẫn khiến môi Thanh mím chặt và đôi mắt phải ươn ướt vì sắp có thứ gì trào ra. Cũng khó giải thích được cảm xúc của Giang Thanh lúc này, vì ít ai có thể nhanh chóng chấp nhận được việc người yêu cũ của mình sau một thời gian lại trở thành người yêu mới của bạn thân mình. Cuộc đời quá trớ trêu...
Trời tối hẳn khi chiếc taxi dừng lại trước ngôi nhà màu xanh ngọc bích. Trái với sự vui vẻ của Minh Nhi khi xuống xe, Thanh thở dài bước ra, đôi mắt đen và sâu thăm thẳm. Mệt mỏi lấy hộ một vài thứ đồ lỉnh kỉnh của cô bạn ra khỏi xe, Thanh giật mình khi tay mình chạm phải tay ai đó. Một cảm giác như luồng điện chạy xuyên người làm cô tê tái. Rút vội tay, Thanh quay mặt đi. Tim cô loạn nhịp. Trái tim khỏe mạnh với vô vàn vết sẹo đã liền da bỗng dưng lại run rẩy như lần yêu đầu. Người đàn ông bên cạnh có vẻ cũng không khá hơn, dù không muốn nhưng Thanh cảm nhận được hơi thở gấp gáp vì hồi hộp của người đó. Vậy mới nói, ẩn sâu trong sự xa cách là rất nhiều sự thân quen...
Thanh muốn về. Rất muốn về. Nhưng lý trí buộc cô không được làm cái việc mất lịch sự và mất tình cảm ấy. Với lại, cô biết rằng bản thân chẳng thể nào trốn tránh được quá khứ. Càng trốn thì càng đau mà thôi.
- Giang Thanh!
Tiếng hét xé trời của Minh Nhi khiến Thanh giận bắn mình, suýt nữa thì trật chân ngã nhoài xuống đất. Nhăn nhó quay lại, chưa kịp phàn nàn câu nào về sự vô ý vô tứ của cô bạn thì Thanh đã bị Minh Nhi ôm chặt cứng. Cái ôm đầy sự quấn quýt và yêu thương. Thanh khựng người. Lần đầu tiên trong mười mấy năm quen nhau, Thanh mới cảm nhận được cái gọi là "tình bạn". Đó là một thứ tình cảm rất khác, rất nhẹ mà lại rất sâu. Dù cô và Nhi đã xa nhau gần bảy năm trời.
- Con quỷ này! Mày nói tới đón tao mà lại đứng ngẩn tò te ở đây là sao hả? - Minh Nhi thả Thanh ra và bắt đầu màn gắt gỏng đúng chất tiểu thư của mình.
- Tại có chút sự cố! Mà dù sao thì tao cũng đứng trước mặt mày rồi nè. Còn đòi gì nữa! - Thanh cười khì để trốn tội, không quên lấy ngón trỏ chọt nhẹ vào hông cô bạn như cái thưở con nít trêu chọc nhau.
Thế là hòa. Hai cô gái nhỏ lại khoác vai nhau tung tăng giữa sự đông đúc của sân bay chiều ngược gió.
Thanh và Nhi chơi với nhau từ thưở còn ở trần chạy nhông nhông trong xóm. Hai nàng tuy là con gái nhưng lại quậy phá hơn cả lũ con trai. Vì thế chơi trong hội nào thì Thanh cũng là đại ca, và Nhi tất nhiên là phó đại ca. Tình bạn của hai người chưa bao giờ xảy ra cái gọi là rạn nứt hay hiểu lầm gì. Vì họ luôn nhường nhau trong mọi hoàn cảnh và vô cùng hiểu nhau. Nhớ có lần, Thanh bị phạt ra đừng ngoài cửa vì nói chuyện trong lớp, thế là Nhi cũng lẽo đẽo theo bạn ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của cô giáo lẫn các thành viên trong lớp.
Chiếc taxi được Nhi gọi đã đứng sẵn trước cổng sân bay. Trời chiều khá đẹp cho một cuộc đoàn tụ. Sau khi giúp cô bạn đưa hết đồ đạc vào xe, Thanh nhíu mày khi thấy Nhi vẫn đứng yên và không có dấu hiệu nhúc nhích.
- Nhi! Mày không lên xe à? Sắp tối rồi! Còn phải về nhà ăn uống tắm rửa nữa chứ!
- Mày điên à! Đã đủ người đâu mà đi!
Nhi lên giọng. Thanh lại ngạc nhiên tập hai. Chẳng lẽ còn thêm ai nữa sao?
Vội vàng tiến lại phía Minh Nhi, Thanh vừa vuốt đám tóc con bay lơ thơ trước mặt vừa hỏi với vẻ tò mò:
- Gì thế? Còn ai nữa à?
- Người yêu... À không! Chồng sắp cưới của tao!
- Gì cơ?
Lần này đến lượt Thanh hét lên. Có nằm mơ cô cũng không ngờ được Minh Nhi có bạn trai, mà lại là chồng sắp cưới nữa chứ! Từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ Thanh thấy Nhi đi chung với một thằng con trai nào chứ đừng nói đến việc yêu ai đó. Đây quả thật là một sự kiện cần được ghi vào Sách Chuyện lạ Việt Nam.
- Ai là chồng mày thế?
Thanh hỏi với vẻ vừa như đùa vừa như thật. Cơ bản là cô vẫn không tin Nhi đang nói thật.
- Kia kìa!
Minh Nhi nháy mắt đầy tinh nghịch rồi chạy ào về phía trước. Theo phản xạ, Thanh quay lại.
Và mọi thứ kinh khủng nhất dường như đã thực sự bắt đầu...
o0o
Không khí trên xe đang nóng hơn bao giờ hết. Đó là cảm giác của Giang Thanh lúc này. Chốc chốc ánh mắt cô lại nhìn lên kính chiếu hậu phía trước xe, và lần nào cũng chạm phải ánh mắt của người đó. Người mà đã lâu lắm rồi cô không cho phép mình nghĩ đến. Mặc dù đôi khi rất nhớ...
- Anh à! Lát nữa mình tới nhà ba mẹ em luôn nhé! Ông bà chắc rất mong nhìn thấy mặt con rể tương lai. Nhất là một anh con rể đẹp trai như thế này.
Minh Nhi nói trong hớn hở rồi dụi đầu vào vai của người đàn ông ngồi bên cạnh, miệng cười tíu tít. Thanh lại ngẩn tò te. Đây có phải Minh Nhi mà cô quen không? Một Minh Nhi hổ báo nổi tiếng cả một thời sao lại nũng nịu và mềm yếu như thế chứ? Một cảm giác bực mình ùa đến, Thanh quay hẳn mặt ra ngoài cửa xe. Dòng người tấp nập như đang cố gắng để xua đuổi những suy nghĩ khó chịu trong đầu cô lúc này. Nhưng rồi mọi thứ vẫn loạn lên, vẫn khiến môi Thanh mím chặt và đôi mắt phải ươn ướt vì sắp có thứ gì trào ra. Cũng khó giải thích được cảm xúc của Giang Thanh lúc này, vì ít ai có thể nhanh chóng chấp nhận được việc người yêu cũ của mình sau một thời gian lại trở thành người yêu mới của bạn thân mình. Cuộc đời quá trớ trêu...
Trời tối hẳn khi chiếc taxi dừng lại trước ngôi nhà màu xanh ngọc bích. Trái với sự vui vẻ của Minh Nhi khi xuống xe, Thanh thở dài bước ra, đôi mắt đen và sâu thăm thẳm. Mệt mỏi lấy hộ một vài thứ đồ lỉnh kỉnh của cô bạn ra khỏi xe, Thanh giật mình khi tay mình chạm phải tay ai đó. Một cảm giác như luồng điện chạy xuyên người làm cô tê tái. Rút vội tay, Thanh quay mặt đi. Tim cô loạn nhịp. Trái tim khỏe mạnh với vô vàn vết sẹo đã liền da bỗng dưng lại run rẩy như lần yêu đầu. Người đàn ông bên cạnh có vẻ cũng không khá hơn, dù không muốn nhưng Thanh cảm nhận được hơi thở gấp gáp vì hồi hộp của người đó. Vậy mới nói, ẩn sâu trong sự xa cách là rất nhiều sự thân quen...
Thanh muốn về. Rất muốn về. Nhưng lý trí buộc cô không được làm cái việc mất lịch sự và mất tình cảm ấy. Với lại, cô biết rằng bản thân chẳng thể nào trốn tránh được quá khứ. Càng trốn thì càng đau mà thôi.


