Disneyland 1972 Love the old s
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Bí Mật Người Yêu Cũ - Kawi


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 770
- Tình trạng: Hoàn thành
Bằng ánh mắt chân thành nhất có thể, Giang Thanh nhìn Minh Nhi và nói nhẹ nhàng. Cô hiểu Minh Nhi đang trong tình trạng tồi tệ như thế nào.

- Mày nói dối! – Minh Nhi hét to lên – Nếu mày không muốn cướp anh ấy từ tay tao thì tại sao lại để tao chứng kiến cảnh đó hả? Tại sao?

Cơn thịnh nộ của Minh Nhi nhanh chóng trở thành tiêu điểm của mọi người có mặt trong quán. Thanh đơ người, khuôn mặt tái hẳn đi. Đây đâu còn là Minh Nhi mà cô quen nữa.

- Tao xin lỗi! Thực sự xin lỗi mày! Đúng là tao không còn mặt mũi nào để có thể cầu xin sự tha thứ từ mày. Nhưng mà, tao không hề muốn điều đó xảy ra. Chẳng qua vì…

Hoàn cảnh tình ngay lý gian đã làm Thanh không tài giải thích được. Cô thấy vừa giận vừa thương cho chính bản thân mình.

- Thôi. Stop. Tao không muốn đôi co với mày nữa. Bây giờ tao chỉ muốn mày trả lời tao là mày có chịu buông tha chồng chưa cưới của tao không?

Ba từ “chồng chưa cưới” được Minh Nhi nhấn mạnh như biểu thị thái độ chủ quyền của cô. Giang Thanh mệt mỏi tột độ, cô không muốn phải đối diện với những chuyện đáng sợ này nữa.

- Tao sẽ cưới Hoàng Phong. Trong tuần này.

Câu trả lời ngắn gọn của Giang Thanh khiến đôi mắt đang long lên sòng sọc của Minh Nhi dịu hẳn. Cô nàng nuốt nước bọt và từ từ ngồi xuống. Thái độ ngạc nhiên như không tin vào những gì vừa nghe thấy.

- Mày nói gì? Trong tuần này mày sẽ làm đám cưới với Hoàng Phong?

- Ừ. Nếu mày biết được những gì mà tao đã trải qua trong quá khứ thì mày sẽ hiểu tao không bao giờ giành lấy Quang Nhật của mày đâu. Tao về đây. Vài ngày nữa sẽ đưa thiệp cưới cho mày.

Để mặc Minh Nhi đang ngồi ngẩn ngơ với lời tuyên bố nhanh gọn của mình, Giang Thanh đứng dậy và bỏ về trước. Cuộc sống chưa bao giờ khiến cô thấy chán nản như thế.

o0o

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, dọn dẹp nhà cửa thì Giang Thanh mới cầm điện thoại và gọi cho Hoàng Phong. Chắc anh chàng đang mong tin của cô lắm.

Nhưng những gì cô nghe thấy chỉ là giọng nói quen thuộc của cô tổng đài: “Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau”. Vừa lúc đó thì chuông cửa reo vang, một sự vui mừng nho nhỏ trào dâng, Giang Thanh chạy ào ra và mở khóa. Cô đinh ninh đằng sau cánh cửa chính là anh người yêu lắm điều quen thuộc.

- Ơ. Chị Hoa…

- Em à! Mấy hôm em đi khỏi thằng Phong có tới nhờ chị đưa cho em cái hộp này. Gớm. Em có thằng người yêu tốt khỏi chê luôn.

- Anh Phong gửi cho em à?

- Uh. Thôi chị đi đã nha. Muộn giờ đón cu Bin rồi.

- Dạ. Em cám ơn chị.

Nhìn theo bóng chị hàng xóm khuất sau hành lang, Thanh ôm hộp quà vào trong với đầy những thắc mắc trong đầu.

Chiếc hộp quà được bọc gói cẩn thận, đúng với tính cách của Hoàng Phong. Một lá thư nhỏ rơi ra ngoài sau khi tháo bỏ lớp bìa giấy làm Thanh khựng lại. Cô cầm lên với một cảm giác rất khỏ tả trong lòng.

“Gửi em…

Dù không phải là người tự tin nhưng anh biết em sẽ trở về và đồng ý lấy anh. Em không yêu anh nhưng em cần anh. Phải không? Ấy thế mà… Anh lại thấy không vui em à. Anh sợ mình sẽ làm tổn thương em vì anh không phải là một người rộng lượng. Trong những phút giây nào đó, chắc chắn anh sẽ nghĩ về sự phản bội của em và sẽ hành hạ trách mắng em. Anh không hề muốn điều đó. Vì trên tất cả, anh chỉ mong em được hạnh phúc mà thôi.

Anh đi. Rời khỏi em. Anh muốn được thanh thản tâm hồn một thời gian. Có thể là một tháng, một năm hoặc là một đời người nữa em sẽ chẳng gặp anh đâu. Hãy sống tốt và mạnh mẽ lên em nhé.

Người yêu ngu ngốc của em.

Hoàng Phong”

Mắt Thanh nhòe đi, cổ họng đã nghẹn đắng lại. Cô không biết mình đã gây ra một cái tội lớn đến mức nào. Sao cô có thể làm tổn thương một người đàn ông tốt như vậy chứ? Trong lòng Giang Thanh lúc nào cũng tự bào chữa rằng mình chưa làm gì sai kể từ khi Quang Nhật xuất hiện, mọi sự chỉ là do tình cờ và tình cờ mà thôi. Nhưng giờ, khi bị mất đi người bạn thân và người yêu thương cô nhất thì Thanh mới thấy mình đáng chết ngàn lần. Không có lửa thì làm sao có khói, nếu cô không vững tâm thì làm sao những cảm xúc chết tiệt ấy lại có thể xâm chiếm một cách mạnh mẽ như thế. Càng nghĩ cô càng thấy giận bản thân kinh khủng, nước mắt cứ tràn ra…

Nằm dài trên giường với nỗi khổ tâm day dứt, Giang Thanh thấy người mình không còn chút sức sống nào nữa. Cứ nghĩ đến từ nay sẽ không còn gặp được Hoàng Phong, không được anh nấu ăn, giặt áo quần và dẫn đi chơi, không được lấy anh ra làm bao cát để trút mọi buồn phiền là lòng Thanh quặn lại. Cô chưa từng tốt với Hoàng Phong lấy một lần…

Người ta chỉ biết quý trọng những thứ bên cạnh mình khi đã thực sự mất nó. Điều này quả không sai chút nào…

Đêm.

Tiếng chuông cửa inh ỏi làm Thanh bừng tỉnh sau một giấc ngủ chập chờn đầy ám ảnh. Định bụng không ra mở cửa vì đã quá mệt mỏi, với lại giờ này thì ai còn tới phá đám làm gì. Nhưng rồi cô cũng phải nhổm dậy, đưa đôi chân trần xỏ vào đôi dép bông đã sờn cũ rồi chậm chạp bước ra. Chắc là bác trưởng chung cư tới thu tiền hằng tháng.

- Sao em lại đồng ý cưới Hoàng Phong?

Câu nói của Quang Nhật cùng gương mặt đỏ bừng của anh khiến Thanh giật mình. Hôm nay đúng là một ngày của sự ngạc nhiên.

- Anh đi đi. Tôi không muốn nói chuyện với anh.

Prev 1 ... 30 31 32 33 34 ... 37 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000004s. Total load: 0.000547