Kèm theo những lời nói như nghiến chặt cả hàm răng ấy là hành động mà chỉ những ai đã bị mất hết lý trí mới thực hiện. Hai tay bà Thư bóp chặt lấy cổ mẹ Quang Nhật, khuôn mặt đỏ phừng lên như đã đánh mất đi cả tâm hồn. Phải khó khăn lắm Quang Nhật và Minh Nhi mới có thể kéo mẹ của Giang Thanh ra khi đôi tay bà đã làm người đối diện không thể nào thở được nữa. Những uất ức suốt bao năm đã che mờ hết tất cả sự nhân hậu của một bà mẹ vĩ đại, người bỏ qua điều tiếng miệng đời để nhận đứa cháu ngoại làm con.
Không khí bây giờ có lẽ là không khí của ngày tận thế...
Sự im lặng trong chốc lát đã vỗ về xoa dịu được cơn thịnh nộ của những con người tội nghiệp. Sau vài phút đứng như trời trồng vì những sự việc quá kỳ lạ đang diễn ra, Quang Nhật mới đủ sức để thốt lên một câu hỏi quen thuộc.
- Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở đây thế?
Bà Kim, người phụ nữ sắc lạnh một thời, giờ đã không còn cái vẻ ngạo mạn như ngày xưa nữa, nghẹn ngào nói trong nước mắt. Có lẽ trải qua gần hết đời người, bà mới nhận ra mình đã sai nhiều như thế nào.
- Tôi... tôi xin lỗi... Tôi chỉ muốn gặp cháu gái của mình trước lúc ra đi thôi. Tôi... tôi không có ý làm hại con bé.
Đến lúc này, Giang Thanh mới ngước nhìn mẹ của Quang Nhật. Đôi mắt cô như sâu hoắm và lạnh lùng chẳng khác lưỡi dao găm.
- Bà không có quyền. Đến chết cũng không có quyền. Chính bà đã từ bỏ máu mủ của mình. Chính bà đã khiến cuộc đời chúng tôi trở thành bi kịch. Vì thế, đừng bao giờ đòi hỏi một cách ghê tởm như thế. Bà và anh ta, chỉ là những kẻ giết người vô trách nhiệm mà thôi.
Ngón tay trỏ đầy run rẩy của Giang Thanh chỉ thẳng về phía Quang Nhật khiến trái tim anh hoàn toàn vụn vỡ. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà anh chàng đã phải biết quá nhiều sự thật tàn khốc. Bấy lâu nay vì tin lời của mẹ rằng Giang Thanh đã đi phá thai mà Quang Nhật bỏ lơ hoàn toàn trách nhiệm của mình, anh luôn bao biện cho bản thân rằng đó là lầm lỗi của tuổi trẻ và cần được xí xoá. Vậy mà ở đây, ngay tại giây phút này, anh mới chợt nhận ra mình là một thằng đàn ông khốn nạn đến mức nào. Nhìn xuống đôi mắt ngây thơ vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra của bé Sisi, nỗi đau càng dâng lên đè nát trái tim Quang Nhật một cách dữ dội. Thế gian này còn người cha nào đáng khinh bỉ hơn anh nữa đây...
- Đứng dậy và về thôi em. Họ không đáng để chúng ta phải nói chuyện. Hãy mặc kệ cho cuộc đời trừng phạt họ đi. Về thôi.
Là người giữ được bình tĩnh nhất tại thời điểm này, Giang Mân tiến lại dìu đứa em gái đáng thương đứng dậy và nói đầy chậm rãi. Trách nhiệm của một người anh, một người con trưởng giúp Giang Mân có đủ sức mạnh và tỉnh táo để đưa mẹ cùng em gái thoát khỏi nỗi đau chồng chất đang vây quanh. Anh ý thức được rằng, mọi chuyện cần thời gian để giải quyết, còn kẻ gieo thống khổ cho người khác thì ắt phải nhận lấy đau đớn tới cuối đời.
Trong giây lát, cả bà Thư lẫn Giang Thanh đã lả đi vì hàng ngàn cơn cuồng nộ đang thống trị. Tất thảy đang căng thẳng, căng thẳng đến mức chỉ cần nhích thêm một chút thôi thì mọi thứ sẽ vỡ tung thành trăm mảnh, bôi xóa giữa hiện tại và quá khứ bởi những vệt xám dài nhem nhuốc. Ngay cả bé Sisi, một trái tim đầy ngây thơ và trong trẻo cũng dần xụ mặt lại khi thấy những giọt nước mắt tất tưởi trên gương mặt mẹ và chị, cả người phụ nữ lạ hoắc vừa nãy cho cô bé ăn kẹo cùng ông anh đẹp trai đã từng bế mình trên tay dẫn tới gặp chị Giang Thanh cũng thế. Sisi không hiểu vì sao họ lại khóc. Hay chăng bản thân cô bé đã làm điều gì sai?
- Sao chị cứ khóc mãi thế? Si biết lỗi rồi. Đáng lẽ Si không nên chơi với bác ấy. Vì Si thấy bác ấy rất buồn…
Câu hỏi ngờ nghệch cùng lời nhận tội đầy đáng yêu của cô nhóc bảy tuổi như liều thuốc giải cuối cùng cho mọi cung bậc phẫn nộ đang xâm chiếm tim gan của Giang Thanh và bà Thư. Vội vàng vuốt sạch nước mắt, Giang Thanh đứng hẳn dậy, bế Sisi trên tay rồi quay lưng đi. Không lý gì để khóc cho một quá khứ đã cướp đi cả cuộc đời tươi đẹp của cô nữa cả. Bảy năm trôi qua rồi, Giang Thanh hôm nay cần phải mạnh mẽ hơn Giang Thanh hôm qua.
- Khoan. Cho anh… cho anh… ôm con một chút có được không?
Câu nói đầy run rẩy được Quang Nhật thốt lên bằng tất cả sự hối hận xen lẫn xấu hổ. Anh biết mình không có tư cách để đòi hỏi bất kỳ điều gì ở đây, nhưng, bản năng của một người cha khiến Quang Nhật không kiềm chế được khát khao được ôm đứa con gái đáng thương. Cho dù chỉ một lần mà thôi. Bản thân Quang Nhật từng vô cùng ngạc nhiên khi ngay từ lần đầu gặp Sisi, anh đã thấy có một mối giao kết kỳ lạ. Nhìn vào mắt con bé, Quang Nhật như nhìn vào chính mình vậy. Và trên thực tế, khó có ai phủ nhận được rằng Sisi và cha của cô nhóc quá giống nhau, từ chân mày cho đến khóe miệng. Quả là không có gì che đậy được huyết thống, bất chấp lỗi lầm, bất chấp thời gian.
- Không đời nào. Anh không xứng đáng.
Giang Thanh hét lên. Cô vẫn chưa thoát khỏi được cái cảm giác sợ hãi ai đó cướp mất đứa con bé bỏng của mình.
Nhưng rồi tiếng động cơ ì ầm đã chặn ngang chuỗi tức giận trong lòng Giang Thanh. Dưới màu hoàng hôn đã dần chuyển sang sắc đen huyền bí, ánh đèn pha từ chiếc ô tô nãy giờ im lặng rọi thẳng vào mắt sáu con người đang đừng trong vòng vây của quá khứ làm tất cả phải ngoái lại nhìn. Sáu người đó tất nhiên không bao gồm Minh Nhi, vì cô chính là nhân vật đang ngồi trong xe, đạp manh chân ga và hướng đôi mắt hoàn toàn bị che phủ bởi oán giận về phía Giang Thanh – người mà trong mắt Minh Nhi bây giờ chẳng khác nào một ác quỷ phá hoại mọi thứ mà cô khó khăn lắm mới đạt được.
Không khí bây giờ có lẽ là không khí của ngày tận thế...
Sự im lặng trong chốc lát đã vỗ về xoa dịu được cơn thịnh nộ của những con người tội nghiệp. Sau vài phút đứng như trời trồng vì những sự việc quá kỳ lạ đang diễn ra, Quang Nhật mới đủ sức để thốt lên một câu hỏi quen thuộc.
- Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở đây thế?
Bà Kim, người phụ nữ sắc lạnh một thời, giờ đã không còn cái vẻ ngạo mạn như ngày xưa nữa, nghẹn ngào nói trong nước mắt. Có lẽ trải qua gần hết đời người, bà mới nhận ra mình đã sai nhiều như thế nào.
- Tôi... tôi xin lỗi... Tôi chỉ muốn gặp cháu gái của mình trước lúc ra đi thôi. Tôi... tôi không có ý làm hại con bé.
Đến lúc này, Giang Thanh mới ngước nhìn mẹ của Quang Nhật. Đôi mắt cô như sâu hoắm và lạnh lùng chẳng khác lưỡi dao găm.
- Bà không có quyền. Đến chết cũng không có quyền. Chính bà đã từ bỏ máu mủ của mình. Chính bà đã khiến cuộc đời chúng tôi trở thành bi kịch. Vì thế, đừng bao giờ đòi hỏi một cách ghê tởm như thế. Bà và anh ta, chỉ là những kẻ giết người vô trách nhiệm mà thôi.
Ngón tay trỏ đầy run rẩy của Giang Thanh chỉ thẳng về phía Quang Nhật khiến trái tim anh hoàn toàn vụn vỡ. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi mà anh chàng đã phải biết quá nhiều sự thật tàn khốc. Bấy lâu nay vì tin lời của mẹ rằng Giang Thanh đã đi phá thai mà Quang Nhật bỏ lơ hoàn toàn trách nhiệm của mình, anh luôn bao biện cho bản thân rằng đó là lầm lỗi của tuổi trẻ và cần được xí xoá. Vậy mà ở đây, ngay tại giây phút này, anh mới chợt nhận ra mình là một thằng đàn ông khốn nạn đến mức nào. Nhìn xuống đôi mắt ngây thơ vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra của bé Sisi, nỗi đau càng dâng lên đè nát trái tim Quang Nhật một cách dữ dội. Thế gian này còn người cha nào đáng khinh bỉ hơn anh nữa đây...
- Đứng dậy và về thôi em. Họ không đáng để chúng ta phải nói chuyện. Hãy mặc kệ cho cuộc đời trừng phạt họ đi. Về thôi.
Là người giữ được bình tĩnh nhất tại thời điểm này, Giang Mân tiến lại dìu đứa em gái đáng thương đứng dậy và nói đầy chậm rãi. Trách nhiệm của một người anh, một người con trưởng giúp Giang Mân có đủ sức mạnh và tỉnh táo để đưa mẹ cùng em gái thoát khỏi nỗi đau chồng chất đang vây quanh. Anh ý thức được rằng, mọi chuyện cần thời gian để giải quyết, còn kẻ gieo thống khổ cho người khác thì ắt phải nhận lấy đau đớn tới cuối đời.
Trong giây lát, cả bà Thư lẫn Giang Thanh đã lả đi vì hàng ngàn cơn cuồng nộ đang thống trị. Tất thảy đang căng thẳng, căng thẳng đến mức chỉ cần nhích thêm một chút thôi thì mọi thứ sẽ vỡ tung thành trăm mảnh, bôi xóa giữa hiện tại và quá khứ bởi những vệt xám dài nhem nhuốc. Ngay cả bé Sisi, một trái tim đầy ngây thơ và trong trẻo cũng dần xụ mặt lại khi thấy những giọt nước mắt tất tưởi trên gương mặt mẹ và chị, cả người phụ nữ lạ hoắc vừa nãy cho cô bé ăn kẹo cùng ông anh đẹp trai đã từng bế mình trên tay dẫn tới gặp chị Giang Thanh cũng thế. Sisi không hiểu vì sao họ lại khóc. Hay chăng bản thân cô bé đã làm điều gì sai?
- Sao chị cứ khóc mãi thế? Si biết lỗi rồi. Đáng lẽ Si không nên chơi với bác ấy. Vì Si thấy bác ấy rất buồn…
Câu hỏi ngờ nghệch cùng lời nhận tội đầy đáng yêu của cô nhóc bảy tuổi như liều thuốc giải cuối cùng cho mọi cung bậc phẫn nộ đang xâm chiếm tim gan của Giang Thanh và bà Thư. Vội vàng vuốt sạch nước mắt, Giang Thanh đứng hẳn dậy, bế Sisi trên tay rồi quay lưng đi. Không lý gì để khóc cho một quá khứ đã cướp đi cả cuộc đời tươi đẹp của cô nữa cả. Bảy năm trôi qua rồi, Giang Thanh hôm nay cần phải mạnh mẽ hơn Giang Thanh hôm qua.
- Khoan. Cho anh… cho anh… ôm con một chút có được không?
Câu nói đầy run rẩy được Quang Nhật thốt lên bằng tất cả sự hối hận xen lẫn xấu hổ. Anh biết mình không có tư cách để đòi hỏi bất kỳ điều gì ở đây, nhưng, bản năng của một người cha khiến Quang Nhật không kiềm chế được khát khao được ôm đứa con gái đáng thương. Cho dù chỉ một lần mà thôi. Bản thân Quang Nhật từng vô cùng ngạc nhiên khi ngay từ lần đầu gặp Sisi, anh đã thấy có một mối giao kết kỳ lạ. Nhìn vào mắt con bé, Quang Nhật như nhìn vào chính mình vậy. Và trên thực tế, khó có ai phủ nhận được rằng Sisi và cha của cô nhóc quá giống nhau, từ chân mày cho đến khóe miệng. Quả là không có gì che đậy được huyết thống, bất chấp lỗi lầm, bất chấp thời gian.
- Không đời nào. Anh không xứng đáng.
Giang Thanh hét lên. Cô vẫn chưa thoát khỏi được cái cảm giác sợ hãi ai đó cướp mất đứa con bé bỏng của mình.
Nhưng rồi tiếng động cơ ì ầm đã chặn ngang chuỗi tức giận trong lòng Giang Thanh. Dưới màu hoàng hôn đã dần chuyển sang sắc đen huyền bí, ánh đèn pha từ chiếc ô tô nãy giờ im lặng rọi thẳng vào mắt sáu con người đang đừng trong vòng vây của quá khứ làm tất cả phải ngoái lại nhìn. Sáu người đó tất nhiên không bao gồm Minh Nhi, vì cô chính là nhân vật đang ngồi trong xe, đạp manh chân ga và hướng đôi mắt hoàn toàn bị che phủ bởi oán giận về phía Giang Thanh – người mà trong mắt Minh Nhi bây giờ chẳng khác nào một ác quỷ phá hoại mọi thứ mà cô khó khăn lắm mới đạt được.

