Teya Salat
Chờ đợi là chết đói
Loading...

Bí Mật Người Yêu Cũ - Kawi


- Chuyên mục: Truyện dài
- Lượt xem: 764
- Tình trạng: Hoàn thành
Chắc sẽ không ai hiểu được tình yêu của Minh Nhi dành cho Quang Nhật mãnh liệt đến mức nào, khao khát có được trái tim Quang Nhật cháy bỏng đến mức nào…cho đến lúc này, khi cô sắp biến mình trở thành một kẻ sát nhân, bị ma quỷ đưa đường chỉ lối tới đáy cùng của tội lỗi…

- Không! Không!

Tiếng hét vang trời của Giang Thanh cùng những bước chạy dồn dập về phía trước làm cả ngọn đồi rung động. Chiếc xe lăn bánh tiến thẳng về phía Giang Thanh cùng đứa trẻ mà cô đang bế trên tay với tốc độ quá nhanh, quá nguy hiểm. Quang Nhật sau một giây đứng ngơ người vội chạy theo níu lấy cánh cửa xe, không ngừng la hét và đập vào cửa kính những mong Minh Nhi lấy lại chút bình tĩnh.

- Dừng lại đi em! Dừng lại! Đừng làm như thế!

Lái xe với tâm lý cuồng loạn, Minh Nhi không kiểm soát được tay ga và tay phanh, chiếc xe cứ phóng ào lên, rồi thụt lùi xuống, bào nát cả con đường nhựa vốn dĩ đẹp như tranh. Bằng cách nào đó, Quang Nhật mở được cửa xe vào chui vào trong. Cảm giác lo lắng xen lẫn hồi hộp dường như đang bóp nghẹt trái tim của người đàn ông tội nghiệp.

Giằng co một hồi lâu, Quang Nhật lấy lại được tay lái, anh nhướn người điều khiển vô lăng để thay đổi hướng chạy của xe, bàn chân Quang Nhật nhấn và đạp phanh liên hồi. Nhưng có điều gì đó không ổn đã xảy ra.

- Xe đã đứt phanh rồi…

Câu nói thốt lên trên gương mặt đã không còn chút hy vọng nào của Quang Nhật, lúc này đây, Minh Nhi mới dần lấy lại chút bình tĩnh của một con người. Cô hoảng loạn tột độ. Đôi mắt trợn tròn đầy kinh hãi. Bản năng sinh tồn khiến Minh Nhi hét lên, đôi tay bấu chặt lấy vai của người bên cạnh.

- Anh! Cứu em! Em không muốn chết!

Đoạn đường đổ dốc làm chiếc xe tăng tốc nhanh hơn, căng mắt nhìn về phía trước, Quang Nhật đã không còn nhìn thấy Giang Thanh và Sisi nữa. Cả hai dường như đã thoát khỏi sự nguy hiểm. Bây giờ chỉ còn có anh và Minh Nhi đang đối diện với cái gọi là ranh giới của sống còn.

- Mở cửa ra! Nhảy ra ngoài đi! Nhanh lên!

Quang Nhật vừa ghì chặt vô lăng vừa nhìn Minh Nhi quát lớn. Phía trước mặt là vực thẳm, bên cạnh là dốc núi dựng đứng, không còn lối thoát nào khác ngoài việc nhảy ra khỏi xe.

Mọi thứ bây giờ chỉ còn được đong đếm bằng giây, như một chiếc máy đến hồi hư hỏng, Minh Nhi run lẩy bẩy cuống quýt tìm đường mở cửa xe. Nỗi sợ hãi đỉnh điểm khiến cô gái như không còn biết mình là ai nữa. Chỉ biết rằng cần phải thoát khỏi chiếc xe đang nóng dần lên với những tiếng nổ tí tách từ gầm xe.

Tách! Cửa xe phía Minh Nhi đã mở ra. Cô nàng chực nhảy khỏi xe nhưng vẫn kịp ngoái đầu nhìn Quang Nhật. Một tay vừa cầm vô lăng, một tay tìm cách mở cửa, có vẻ Quang Nhật chưa thể khiến chiếc cửa xe thoát khỏi móc cài.

- Anh sao thế? Sao chưa mở cửa?

Trong giây phút nằm giữa sự sống và cái chết, đôi mắt Quang Nhật rực sáng, chưa bao giờ anh thấy mình tỉnh táo như lúc này, khi ý thức được rằng, mọi thứ đã quá muộn. Khi chiếc xe chỉ còn cách bở vực vài mét, Quang Nhật vội đẩy mạnh khiến Minh Nhi ngã lăn ra khỏi xe. Vài chục giây sau, người ta chỉ kịp nghe thấy tiếng nổ đầy đáng sợ phát ra từ dưới vực thẳm, nơi ngày ngày sóng biển vẫn đánh từng lớp bọt vào vách núi hoang sơ. Chiếc xe rực sáng cả một vùng, và rồi tắt dần đi, chỉ còn những làn khói nồng nặc đầy chua chát.

Trên bờ, cả sáu con người, lặng đi, và gục ngã…

Tất cả đã kết thúc.

o0o

- Dậy ăn gì đi con. Cả tháng nay mày đã nằm một chỗ không ăn uống gì rồi. Sisi nó thấy mày như thế nó cũng không buồn ăn luôn đấy.

Bưng tô cháo nóng hổi đặt trên bàn, bà Thư cố gắng lôi đứa con gái đã không còn chút sức sống nào ngồi dậy để đưa chút gì đó vào miệng. Nhưng vẫn không khá khẩm gì hơn, Giang Thanh vẫn im lặng và nằm lỳ một chỗ, đôi mắt sưng húp và nước mắt đã cạn dòng.

Biết không thể thay đổi được tình hình, bà Thư sụt sùi đứng dậy và bỏ đi, để lại tô cháo đang bốc khói cùng tiếng thở dài như hằng trăm thế kỷ.

- Mẹ mặc kệ mày đấy. Muốn làm gì thì làm. Giờ lại phải chạy qua bà Kim để cho bà ăn nữa này. Thật là. Không hiểu vì sao mọi chuyện lại trở nên tồi tệ như thế này nữa.

Đợi mẹ đi hẳn, Giang Thanh mới dám trở mình. Hai má cô lại đỏ lên, sống mũi cay xè. Dường như việc khóc cả tháng trời vẫn không đủ cho những đau đớn mà Thanh đang phải trải qua. Bất giác cô nghĩ tới mẹ Quang Nhật, chắc đó là người đau đớn nhất. Việc mất đi đứa con trai duy nhất dường như khiến sức khỏe của bà xuống dốc không phanh. Nhưng vì chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng mà bà Kim vẫn cố sống. Dù cho ai có nói gì đi chăng nữa thì bà vẫn tin Quang Nhật vẫn chưa chết và sẽ trở về.

Còn Minh Nhi, cô giờ đã là bệnh nhân, sống trong những mảng ký ức xô lệch. Chứng kiến Quang Nhật vì sự ngu dại của mình mà phải chôn thân dưới vực thẳm đã khiến Minh Nhi hoàn toàn gục ngã. Cảm giác đau đớn xen lẫn tội lỗi vượt khỏi giới hạn đã cướp đi sự tỉnh táo của cô gái chỉ mới tròn 23 tuổi. Giờ đây, Minh Nhi đang cười, đang nói, đang khóc trong vô thức, ngày ngày được rất nhiều bác sĩ tâm thần điều trị nhưng vẫn không tài nào lấy lại được cuộc đời ngày xưa.

Prev 1 ... 34 35 36 37 Next
›› Hoa Hồng Giấy
›› Nắng Gắt
›› Là Cây Kẹo Ngọt Của Anh Nhé
›› Gặp anh giữa hàng vạn người
›› Thế gian này từng chút đều là anh
Xtscript load: 0.000005s. Total load: 0.004458